Search by category:
Tình Yêu

YÊU XA, em sẽ đợi chờ, sẽ nhớ, sẽ thương

YÊU XA, em sẽ đợi chờ, sẽ nhớ, sẽ thương… chỉ cần anh hứa sẽ quay về với em. Qua bao năm tháng, không nhận lại được gì từ anh, em cười một đỗi ngây thơ và cân bằng cảm xúc, em cho mọi cảm xúc trôi vụt đi qua và không mảy may nghĩ đến nữa, em phiêu lưu đến những bến bờ trái tim khác.

Xem thêm: Tâm sự về YÊU XA

YÊU XA, em sẽ đợi chờ, sẽ nhớ, sẽ thương

Người ta thường nói, tình đầu là tình chớm nở khi người ta biết nhận thức thế nào yêu, nhưng với em, tình đầu có lẽ mang mùi hoài niệm, cũ kĩ, ấm áp nhất, cái mà em đến theo lẽ tự nhiên, duyên phận…

“Chúng ta” rong ruổi nắng tuổi trẻ.

“Chúng ta” cười to giữa chuyện đời.

“Chúng ta” chà đạp.

“Chúng ta” thông cảm.

“Anh” là tâm hồn em.

“Anh” gạt nước mắt em, ôm trái tim em, chạm gỡ nỗi đau rỉ máu. “Anh” khóc cho vết thương chịu uất gai nhọn găm gẫm. Đẩy anh ra, bọc nỗi đau tủi thân, em vốn không cho anh làm những điều ấy nhưng “Anh” vẫn chỉ làm điều anh cho là đúng.

YÊU XA, em sẽ đợi chờ, sẽ nhớ, sẽ thương
YÊU XA, em sẽ đợi chờ, sẽ nhớ, sẽ thương

“Anh” có thấy lạ không, vì em đã bắt đầu như thế. Không phải là “Chúng ta”, “Anh” là anh, bản ngã em, là cuộc yêu đầu phiêu lưu và chúng ta là một “Anh”chứa cả em chân thật nhất. Thầm kín, mãnh liệt, trưởng thành, không còn lồ lộ mặt chữ “Chúng ta” kia, bốn “Chúng ta” – bốn mối tình cũ của em, bốn chữ “yêu” không nằm trong hai chữ “Chúng ta” – bạn bè ấy.

Chúng ta bắt đầu từ đâu anh nhỉ? Từ miền nhớ những kí ức, anh và em đã đến với nhau như duyên phận ngọt ngào nhất. Anh thực sự là lần nắng mật đầu tiên, như cơn gió thoảng ru êm đềm những cảm giác của em rơi tựa vào không trung từng nhịp mềm mại, nó muốn được che chở và yếu mềm. Người ta thường nói, tình đầu là tình chớm nở khi người ta biết nhận thức thế nào yêu, nhưng với em, tình đầu có lẽ mang mùi hoài niệm, cũ kĩ, ấm áp nhất, cái mà em đến theo lẽ tự nhiên, duyên phận.

Có lẽ, kỉ niệm là kí ức những chuỗi câu chuyện. Đối với em, kỉ niệm vun đầy là những khoảnh khắc lúc bên anh, những thoáng chợt, những sự gặp gỡ ta đến với nhau, hay người ta còn nói đó là cái duyên. Em gặp anh năm lớp chín, đó là lúc em gặp một chàng trai mới lớn, nhưng vô cùng lạnh lùng và ít nói, và chẳng thể hiểu sao, em luôn cảm thấy anh mang giấu cất chút vị nồng xe mùi mẫn ấm áp, chút vị ngọt giòn thương yêu, chút vị mặn rang chân thật mộc mạc ẩn trong mình. Anh bằng tuổi em, anh cũng chẳng thể trưởng thành bằng con gái cùng lứa, nhưng anh luôn có sự quyến rũ dễ thương vừa đủ khiến em mến thương. Em đã viết thư cho anh, như một đứa con nít, em tự ti lắm, chỉ dám làm quen anh như bạn bè bình thường. Anh thật đặc biệt khiến em nghĩ mình được anh để tâm chút ít cũng đáng lắm rồi… Chờ đợi, nhưng em chẳng nhận được lại gì. Em dần mất liên lạc hoàn toàn với anh.

Lặng.

Nhạt.

Phôi Pha.

Tan biến.

Từ bỏ.

Qua bao năm tháng, không nhận lại được gì từ anh, em cười một đỗi ngây thơ và cân bằng cảm xúc, em cho mọi cảm xúc trôi vụt đi qua và không mảy may nghĩ đến nữa, em phiêu lưu đến những bến bờ trái tim khác. Em vấp ngã, lớn lên trong tâm hồn, học được niềm vui hạnh phúc thú vị từ những cuộc mạo hiểm, nỗi buồn đằng đẵng, nỗi đau bị sỉ nhục, chà đạp cũng từ sự mạo hiểm ấy, cười, khóc, chóng vánh, mông lung, bối rối… Em ngừng những cuộc yêu tự do, hoang dã, em thấy em đã học đủ và trưởng thành từ những yêu thương đón đưa, tổn thương in đậm. Em trầm lại và khép kín.

YÊU XA, em sẽ đợi chờ, sẽ nhớ, sẽ thương
YÊU XA, em sẽ đợi chờ, sẽ nhớ, sẽ thương

Đến, dừng chân, nghỉ lại, và cuối cùng lại tan biến, đó là họ, Anh đã không đến, nhưng em chính là lý do anh không đến được.

Đó là một buổi chiều hoàng hôn vàng rụm áng hồng trên những đám mây xốp bông, một chiều mùa hè thật đẹp. Phố phường lên đèn màu, mọi thứ rực rỡ, vẫn nhịp sống đều đều trên những con đường nhỏ. Đạp xe long nhong quanh quẩn mua vội một bó hoa cho cuối tuần, em gặp lại anh, nơi đèn đỏ đang nháy lên giữa phố tây. Em chững lại, nhìn anh chằm chằm, cảm xúc sóng sánh. Dày đặc những nỗi nhớ không ngớt miên man, em tựa lưng trên sofa cũ nghĩ về anh, mơ mộng ảo ảnh rồi thiếp đi trong giấc mơ. “Anh đây rồi, lần này em sẽ không vuột mất anh”, em choàng bật dậy. Em đã gặp anh ngay tại thời điểm đó, tại nơi đó trong ba ngày liên tiếp. Em hồi tưởng, em nhớ bóng dáng xưa của anh. Họa chăng anh đã đến và tìm em, anh cần hỏi em và mong em đưa ra lời thương sao, là duyên phận hỏi hay chính em đang băn khoăn trằn trọc về những triết lý ấy. Em như một thám thử săn lùng, tìm kiếm anh trong những mê cụng bất tận. Nhưng anh luôn ẩn mình từ những thứ vốn thân thuộc và hàng ngày nhất với em. Em thấy anh đã kết bạn với em, cái tên thật quen nhưng em chẳng mấy bận tâm, thật bất ngờ em nhảy cẫng lên bắt chuyện với anh.

Anh:

Tôi là nhân vật được bạn gái tôi “sùng bái” như trên. Tôi vui vì cô ấy đã nói tôi như vậy, nhưng tôi không hề đặc biệt như vậy, tôi là con người nội tâm lãnh cảm cực kì. Tôi khác với nụ cười rực rỡ của cô ấy. Tôi u buồn và cô ấy là ánh nắng đã xuyên thấu tôi. Đó là buổi chiều buồn với hàng mớ nỗi lo bộn bề trong nhà, nhà tôi có quá nhiều sự rắc rồi mà đôi khi không dám cho cô ấy biết, tôi nhận được thư của cô ấy. Nếu trước đó bạn có thể thấy vẻ mặt ủ rũ, xấu xí, xám đặc, của tôi nhường nào, thì sau đó bạn sẽ thấy sự khác biệt rất lớn. Tâm hồn tôi bừng dậy, mặt tôi nóng ran, đỏ rực, tôi cười tươi và miết tay liên hồi trên những dòng chữ cô ấy viết. Tôi trân trọng nó, và thực sự chúng rất đẹp, tôi biết tâm hồn cô ấy cũng là tâm hồn mong manh, đẹp đẽ, phúc hậu như chính những con chữ của cô ấy vậy. Tôi đã thầm yêu cô gái và bức thư của cô ấy, nó mang mùi thơm dịu dàng nhất mà tôi từng biết.

Cô ấy không để lại địa chỉ, tôi nóng lòng tìm kiếm, theo dõi tên cô ấy từng ngày nhưng mãi không thu được kết quả. Đó là lần đầu tiên tôi ngã lòng, lần đầu tôi nhận thức sự yêu đang chaỷ trong cơ thể tôi. Đêm nào ngủ tôi cũng mơ về gương mặt cô ấy, có những đêm choàng tỉnh lại rón rén lấy thư cô ấy ra đọc. Cô ấy hiện lên trong tôi thật đẹp, tâm hồn cô ấy cũng như chính chữ viết của cô ấy vậy. Tôi vẫn tiếp tục tìm trên tất cả trang mạng xã hội. Chờ đợi nhưng chẳng ai chấp nhận lời kết bạn của tôi. Tôi tuyệt vọng, nỗi buồn lấp đầy, trở lại cuộc sống trước đây, nhưng lòng tôi mãi ngóng, mỗi dịp Tết, tôi lại cầu nguyện cô ấy sẽ bên tôi.

Tôi chuyển nhà trong thành phố. Tôi cùng mẹ dọn nhà, mẹ thấy, chọc cười tôi, tôi chỉ cười thoáng qua, rồi chẳng nói gì. Tôi cất giữ bức thư đó vào hộp riêng và quyết định quên đi. Tôi dặn lòng đừng ảo tưởng nữa, hãy để cho quá khứ ngủ im.

Đó là một buổi tối nhẹ, tôi học bài xong và chơi vài ván game với thằng bạn. Tôi mê vẽ và hay update các bức vẽ lên mạng xã hội. Đêm đó tôi cũng vẽ và đăng, một loạt lời kết bạn nhảy lên, nhưng có “một lời chấp nhận kết bạn” hiện xen kẽ. Lúc đó tôi mặc kệ, vì tôi chẳng biết cô ấy. Đến khi cô ấy bắt chuyện, tôi có cảm giác quen thuộc xen vào dòng máu tôi. Tôi xem trang cá nhân cô ấy và tôi đã nhận ra. Tôi trằn trọc cả đêm không ngủ được. Hàng loạt câu hỏi ẩn hiện trong tâm trí, tôi không vững ý nghĩ nữa, tôi như say thiếp đi. Sáng tôi vùng dậy và hỏi liệu xem cô ấy có phải là cô gái cất giữ trong lòng không, và đúng, là cô ấy. Là cô ấy.

Thế rồi hằng đêm tôi nói chuyện với cô ấy, và dần tôi nhận ra tôi thực sự yêu cô ấy. Tôi không biết ngày mai ra sao, nhưng tôi đã đúng khi yêu cô ấy hai năm nay, mặc cho tương lai, chúng tôi sẽ vẫn cứ cố gắng cho từng ngày. Chỉ cần ở bên nhau, làm mọi thứ cùng nhau, cùng nhau lớn lên đó là điều tuyệt vời nhất.

Kỉ niệm là những gì đẹp đẽ em nhớ nhất, đó chẳng phải là câu chuyện, chỉ là những khoảng khắc nối liền nhau mà chúng ta đã tạo nên ngay từ lúc chúng ta mới bắt đầu. Anh là tình đầu của em, là tình mang chữ duyên nhiều nhất, là sự tự nhiên do trời se đặt cho em. Anh là tình đầu yêu thương mà em cảm nhận hơi ấm đong đầy nhất, anh bảo vệ em dù mọi chuyện xảy đến tồi tệ với em như thế nào. Đó là lần đầu tiên em thấy đủ đầy nhất từ người mà em yêu thương, không đơn giản chỉ là yêu là trải nghiệm như những mối tình nhạt nhoà của em, mà là cả trách nhiệm trong chữ yêu và thương dành em. Hãy yêu thương và trân trọng em mãi nhé, chàng trai tháng mười một của em. Sau này anh có đi Mỹ, yêu xa, em vẫn sẽ chấp nhận và chờ đợi, chỉ cần anh giữ liên lạc, mãi như thuở đầu với em. Hãy giữ lửa như anh từng.

Em thương anh.

Em.

Post Comment

Loading...
loading...
loading...