Search by category:
Tình Yêu

Vui lên! Cô gái tháng 11

Vui lên! Cô gái tháng 11 – Có phải vì em sinh ra trong mùa đông nên trong em luôn ẩn chứa một nỗi buồn, buồn như chính cảnh sắc của mùa đông vậy. Nhưng đã có mấy đã nhìn thấy em khóc? Em đã gồng mình lên, đôi khi ung dung, tự tại, dù trong em là bao bão giông…

Vui lên! Cô gái tháng 11

Người ta thường nói, những cô gái sinh ra trong mùa đông rất giỏi cất giấu những nỗi buồn, và em cũng vậy, em không muốn người khác phải lo lắng cho em, không muốn để người khác nhìn thấy em yếu đuối. Xung quanh em có gia đình, có biết bao bạn bè tốt ở bên nhưng đôi khi em vẫn chọn cách một mình xoay sở, đương đầu với cuộc sống. Tỏ ra rằng mình rất ổn…

Vui lên! Cô gái tháng 11
Vui lên! Cô gái tháng 11

Tháng 11 đến với những cơn mưa bất chợt khiến em rùng mình, những cơn gió vô tình thổi khiến tim em thắt lại… Em nhìn dòng người tấp nập đi trên phố đông. Em cảm thấy chạnh lòng khi nhìn thấy những cặp đôi hạnh phúc, ôm ấp, tay xiết tay ấm áp… Nhưng em vẫn lạnh lùng, tự làm ấm đôi bàn tay bé nhỏ của mình. Em có cô đơn không, em có mong được hạnh phúc như những cô gái kia? Chắc hẳn là có rồi, vì em là con gái nên trong sâu thẳm tâm hồn em, tồn tại sự yếu đuối và mong muốn được bảo vệ, chở che lắm chứ! Em nhìn họ và em vẫn thấy mình ổn! Thế đấy, cứ tự tại đến phát cáu! Em nghĩ cái gì đến thì sẽ đến, cái gì thuộc về mình thì sẽ là của mình, cứ bình thản mà đón nhận thôi!

Này cô bé mùa đông! Đằng sau những nụ cười của em, sự lạc quan, yêu đời của em, đằng sau ánh mắt sâu thẳm của em là gì vậy??? Sao em không khóc như một cơn mưa dào, sao em không tức giận như một cơn bão!? Em luôn muốn sống tốt với tất cả mọi người dù không biết mình sẽ nhận lại được gì. Nhưng có mấy người hiểu được con người em? Vì em thẳng thắn quá, vì em không thích lấy lòng người khác… Dù trái tim em ấm áp thế nào, cũng có mấy ai hiểu được? Vì mùa đông đã bao phủ lên con người em, nhìn em đâu đâu cũng thấy sự cô đơn, lạnh lùng. Từ ánh mắt và cả khi em cười, sự cô đơn vẫn luôn ẩn chứa…

Chính vì sinh ra trong mùa đông, nên em lại càng khao khát được nhận những hơi ấm xung quanh mình, em khao khát tình cảm, em coi trọng tình cảm… Gia đình với em là nơi tuyệt vời nhất, bình yên nhất; tình bạn với em là một điều thiêng liêng – họ là những món quà vô giá đối với em; còn tình yêu cũng vậy – đã không yêu thì thôi, một khi yêu, em cũng yêu hết lòng, chân thành, và dành trọn trái tim mình để yêu thương…

Nhưng cuộc đời lại lại khéo trêu đùa em… Em rất hay cô đơn, em rất sợ cô đơn, em khao khát tình cảm… Rồi em lại suy tư, em hay một mình,và đôi khi em khóc. Em sợ những người em yêu thương một ngày nào đó sẽ rời xa em – đó là gia đình – điều mà em trân trọng nhất trong cuộc đời; đó là người đàn ông em yêu – người đàn ông em đã chọn… Em muốn níu giữ trời gian dừng lại. Em muốn yêu tất thảy, em muốn chiếm trọn tất cả những yêu thương mà em có. Em như một đứa trẻ khát vòng tay Mẹ. Em muốn yêu thương người đàn ông mà em tin tưởng, em muốn yêu bằng tất cả trái tim mình…

Này cô gái tháng 11 của tôi! Em luôn xứng đáng được nhận những niềm vui, những hạnh phúc chứ không phải là những đớn đau hay cô đơn… Em đừng tự làm tổn thương bản thân mình thêm nữa. Em hãy yêu lấy bản thân mình. Tự ôm lấy mình khi cô đơn, lạnh giá. Xung quanh em còn gia đình luôn yêu thương, dõi theo em từng bước đi. Còn đó những người bạn thân thiết, luôn ở bên em, giúp đỡ em, cùng em vượt qua bao nỗi thăng trầm. Em hãy vững tin lên!

Xin chào em – cô gái tháng 11! Em hãy vui lên – em hãy yêu đi! Hãy luôn trân trọng những gì mình đang có! Yêu và thương em – cô bé mùa đông đáng yêu của tôi!

Post Comment

Loading...
loading...
loading...