Search by category:
Thơ Hay Thơ Về Tình Yêu

Tuyển tập thơ tình tháng 10 hay nhất, thơ tình tháng mười lãng mạn nhất

Tuyển tập thơ tình tháng 10 hay nhất, thơ tình tháng mười lãng mạn nhất, tổng hợp những chùm thơ, bài thơ về tình yêu lãng mạn và cảm động nhất hiện nay thể hiện cảm xúc của con người qua tiết trời chuyển giao giữa 2 mùa.

Tuyển tập thơ tình tháng 10 hay nhất, thơ tình tháng mười lãng mạn nhất

THÁNG MƯỜI

Tác giả: Hồng Liễu

Tháng chín về rồi tháng chín đi
Mình ta còn lại với những gì ?
Chiều nay mây tím giăng ngập lối !
Mưa bụi chợt làm hoen ướt mi
Tháng mười thu tím trải lối đi
Ta nghe mưa muộn vẫn thầm thì
Nhịp đời hối hả ai bước vội
Ai ngoảnh lại nhìn lưu luyến chi?!
Tháng ngày hối hả cứ dần trôi
Cổng trường ở lại phía sau rồi
Bồi hồi tiếc nuối ngày xưa ấy
Tôi nhớ người – người có nhớ tôi?

Tuyển tập thơ tình tháng 10 hay nhất, thơ tình tháng mười lãng mạn nhất
Tuyển tập thơ tình tháng 10 hay nhất, thơ tình tháng mười lãng mạn nhất

THÁNG 10 VỀ

Tác giả: Ho Nhu

Em vừa bảo tháng mười về rồi đấy
Thu vẫn còn nên em thấy vui tươi
Ước ao xưa “Bao giờ đến tháng mươi”
Là dấu ấn của bao người thuở trước
Tháng mười về ta có nhiều mơ ước
Thả vần thơ vào nhịp bước bình sinh
Tháng mười ơi vum đắp đặng sâu tình
Cho muôn người được khang ninh cuộc sống
Tháng mười này lại có ngày truyền thống
Giải phóng Thủ đô trào lộng cờ hoa
Cho niềm vui sẽ đến khắp mọi nhà
Cho ta được ngắm ngàn hoa Hà Nội
Tháng mười về cũng bắt đầu mùa cưới
Thoảng sắc hồng hương cốm mới trao nhau
Trời tháng mười mây tím vẫn đẹp màu
Bao hi vọng mong dệt câu thơ, nhạc
Tháng mười về chuyện thường đâu gì khác
Nhưng trong anh chẳng muốn lạc mất em
Tháng mười rồi nắng vẫn đổ bên thềm
Anh lại muốn đông về … thôi đừng rét.

CHỈ MÌNH ANH NHỚ GIÓ – THÁNG MƯỜI ƠI

Tác giả: Lương Đình Khoa

Xa Hà Nội em nhớ cốm mùa thu
Ban mai từng chuyến xe hoa ngõ nhỏ
Gánh hàng rong bâng khuâng phố cổ…
Chỉ mình anh nhớ gió – tháng Mười ơi!

Em sẽ hỏi: Gió nơi nào cũng vậy thôi
Đến rồi đi – có gì khác biệt?
Anh mỉm cười: Chỉ Hà Nội biết
Tháng năm trôi gió đã đẫm ân tình

Quay quắt nhớ cửa sổ mùa đông
Những đêm len gió lùa xót lạnh
Chẳng nỡ tháo chiếc khăn len dịu dàng người đan tặng
Quấn cả đêm dài – sợ tan hơi ấm bàn tay

Những chiều gió về thành phố hắt mưa bay
Quán nhỏ chênh vênh đèn vàng chờ khách
Một cốc trà xanh, vài thanh kẹo lạc
Bếp than hồng tí tách tiếng ngô thơm

Hồ Gươm lạnh môi thiếu nữ hồng hơn
Ăn một cây kem Tràng Tiền – để xuýt xoa nhìn nhau cười thích thú
Gió lùa vương những thương yêu bỏ ngỏ
Đêm mơ về hơi ấm một nụ hôn

Gió thổi theo anh trên mỗi nấc vui buồn
Những tháng năm đam mê nồng khát vọng
Những nông nổi rưng hình giọt nước mắt
Gió ngậm ngùi len lén đến lau khô

Xa Hà Nội ai cũng nhớ và mơ
Thèm một không gian se lòng gió lạnh
Để yêu thương nhiều hơn khi lòng cần hơi ấm
Biết trở về gom gió hát bình yên..

THÁNG MƯỜI CỦA EM TÔI

Tác giả: Ngôi Nhà Mơ Ước

Anh chờ em đến tháng mười
Môi xinh cùng với nụ cười…đón anh
Anh trao tình yêu chân thành
Lòng anh hẹn ước để dành…em thôi

Tháng mười bước đến đây rồi
Thoáng ngước nhìn lại hết thời gian qua
Nụ hồng đã nở thành hoa
Cùng thêm thương nhớ cho ta có mình

Anh-Em chung một duyên tình
Trong tâm in đậm bóng hình của nhau
Dẫu rằng tên gọi tình sau
Nhưng cùng son sắt một màu thủy chung

Tơ duyên ước nguyện trùng phùng
Nụ hôn dẫn lối mình cùng sánh đôi
Thương em thương quá đi thôi
Anh thường gọi là EM TÔI…thật lòng

Chung dòng nỗi nhớ niềm mong
Chân thành trọn vẹn trong vòng yêu thương
Mộng xây hạnh phúc thiên đường
Cùng chung hoàn nguyện đoạn trường ước mơ

Ngôi nhà thêm tiếng trẻ thơ
Thiên ân tiếp bước đợi chờ bình an
Niềm vui hạnh phúc ngập tràn
Tháng mười sau nữa vẹn toàn…nhé em.

THÁNG MƯỜI RỒI ĐÓ ANH

Tác giả: Lan Anh

Bây giờ là tháng mười rồi đó anh
Miền Nam chẳng Thu Đông rõ rệt
Vẫn cái nắng cháy người vẫn cơn mưa da diết
Vẫn nỗi nhớ trượt dài nối tiếp tháng năm trôi
Mùa đông bắt đầu về đó thôi
Em ngồi đây …
…ngón tay thon rẽ ngôi làm nũng
Chợt nhớ vô cùng nụ hôn lúng túng
Rớt trên vai thả hơi thở nồng nàn
Bối rối dạo đầu…rồi lại miên man
Anh trải nụ hôn lên vai ngoan mềm mại
Mùi hương em …
…gom vào hồn êm ái
Tiễn Thu rồi mê mải một mùi hương
Tháng mười nhẹ rơi vào bài giao hưởng
Những nốt nhạc tình ngất ngưỡng mùa yêu
Lại hẹn nhau đông đến để yêu nhiều
Và quấn quýt hương chiều ngày yên ả
Thu để lại những ngón tay êm quá
Và tháng mười vẽ trên lá thơ ngây
Ngọn gió đông nhẹ xô vai gần mãi
Môi chắt chiu vị ngọt dưới trăng ngà
Tháng mười ta hẹn …ôi …
Mùa đông mềm quá
Mềm môi nồng
Mềm hơi thở tình yêu

Thơ Tháng 10 Tâm Trạng: Bản Tình Thơ Tháng 10!

Tôi bỏ lại một mùa thu cuối gió
Gửi mây xa biền biệt bóng chân trời
Em thuở ấy đi về quên dấu gót
Để tháng mười khóc con nắng lìa đôi

Tôi ngồi đây, ngóng nhìn bên cửa sổ
Đợi tháng mười rơi nhẹ xuống lòng sân
Những vạt nắng cong mềm như dải lụa
Lại ưu buồn như đôi mắt cố nhân

Tháng mười về, hương xưa rơi đầy áo
Hỏi tâm tư người xưa cũ đâu rồi?
Khói thuốc rớt gợi đôi niềm dư ảnh
Lòng chợt buồn như mới thoáng chia phôi

Tháng mười nay ghé về nhưng rất lạ
Không heo may cũng chẳng cúc rợp chiều
Em có thấy tháng mười xanh xao quá?
Có ngập ngừng nhớ kẻ đã từng yêu?
(Thơ 8 chữ tâm trạng và lãng mạn về tháng 10 buồn)

Thơ Buồn Tháng Mười: Tháng Mười Về!

Tháng mười về trời đã bắt đầu mưa
Những cơn mưa chớm mùa đông giá rét
Thu xơ xác vướng ngang chiều tiễn biệt
Vạt nắng xiêu chờ đợi gió giao mùa…

Tháng mười về, trời bạc, bóng mây thưa
Người trả tôi một mùa mưa trắng xóa
Trả lại tôi đường tình chia đôi ngả
Bỏ phố buồn vội vã giữa trời không

Tháng mười về khói thuốc rớt mông lung
Biết tìm đâu một mùa hoa cúc nở?
Chỉ còn đây những khoảng trời nhung nhớ
Tách cà phê ngọt lịm chẳng vơi niềm

Người ngược xuôi trên những phố êm đềm
Gió rét ấy cũng chọn người để mến
Biết tôi đi, đi hoài nhưng không đến
Gió thương buồn âu yếm khúc tình si

Và tháng mười, ôi những cánh thiên di
Sải rộng cánh tìm riêng mình êm ấm
Con phố quen tôi về nay lạ lẫm
Chỉ xác cây trắng lạnh mối duyên tình

Tháng mười về chẳng rét buốt nàng Bân
Nhưng vẫn giá con tim gầy giữa phố
Ôi! Đâu hỡi? Những chiều xưa nắng đổ
Của một thời hai đứa vẫn còn yêu…
(Thơ 8 chữ lãng mạn buồn về tháng 10 hay)

Chùm thơ hay viết về nỗi nhớ người yêu
Thơ Tình Tháng 10: Tháng Mười Sang

Tháng mười về
Đón những cơn gió lòng tê tái
Đông ngập ngừng qua
Khe khẽ
Thu vấn vương lá còn rơi rụng
Ôi ta mông lung – tháng chín – tháng mười…

Tháng mười rồi, lành lạnh gió đông qua
Sao khẽ khẽ tiếng lá rơi còn đó?
Vẫn hoang tàn xơ xác đầu con ngõ
Chiều hoàng hôn tím đỏ những chân mây

Tháng mười rồi, sao nhung nhớ còn đây?
Người lữ khách lan man đầy bối rối
Cánh nhạn sa ngọn gió nào khẽ thổi
Én lạc bầy mỏi mệt nỗi cô đơn

Tháng mười rồi, đêm sẽ bỗng dài hơn?
Trong khói thuốc và giận hờn nức nở
Dòng thơ mãi vẫn còn hoài dang dở
Cung đàn buồn còn lỡ phím yêu đương

Cuộc đời ta: Thân trai mãi tha phương
Kiếp viễn du những thu trường tình tự
Ôi tình yêu và kẻ đời viễn xứ
Dở dang hoài, dang dở, dở dang thôi

Nay tháng mười, mặc kệ dòng thu trôi
Đời cô độc sẽ còn lênh đênh mãi
Dòng tâm sự chênh vênh còn ở lại
Mảnh thơ tình khờ dại
Vẫn hoài bay…

(Thơ 8 chữ cô đơn về tháng 10 cách biệt)

4, Thơ Tình Buồn Tháng 10: Tháng Mười Rồi !

Tháng mười chiều xuống gió lạnh lòng
Lá tàn rơi rụng đổ chiều phong
Ta nghe đâu đó thu đang chết
Thu khóc thu buồn tiết về đông

Trời anh đang nhớ một khoảng trời
Dạo này phương ấy nắng còn rơi?
Mỗi khi đêm xuống hoàng hôn tắt
Có vương hình bóng đã xa vời?

Tháng mười rồi em, tháng mười rồi
Lòng trai còn bận hướng xa khơi
Đau đáu tim côi mùa gió tới
Sợ em lạnh lẽo giữa đông trời

Ừ thì ta xa – đã xa rồi
Chỉ là lo lắng vẩn vơ thôi
Áo ai trao tặng nay đã cũ
Lòng ai đã bạc mấy đông rồi…
(Thơ 7 chữ tháng 10 cô đơn buồn, nhịp 4/3)

Thơ Tình: Tự Tình Tháng 10!
Tháng mười đến nhẹ nhàng gõ cửa
Kéo về đây những đợt mưa chiều
Thu phố vắng cô đơn mấy độ?
Để ân tình hóa vết phong rêu
Khói thuốc trắng lạnh lùng im vắng
Phố bây chừ không bóng mây bay
Bởi trời đất khoác khăn choàng xám
Đông tạ tàn mới rụng chiều nay
Tháng mười đến, không lời mừng gọi
Bản nhạc nào khuấy động hoang vu?
Những loài chim bay đi tìm nắng
Ta đứng đây nuốt cả sa mù
Đông nơi này rét gầy vai áo
Phố ước ao lọn gió nhu mì
Người thương hỡi nhớ nhung mấy độ?
Để bây chừ lạc khúc tình si
Mai thức dậy, trời xanh nắng đổ
Chắc tim ta vẫn nặng u hoài
Ai đem cả mùa đông xuống phố?
Chia cho đời chút lạnh tàn phai!

Tháng Mười Rồi !
Tháng mười chiều xuống gió lạnh lòng
Lá tàn rơi rụng đổ chiều phong
Ta nghe đâu đó thu đang chết
Thu khóc thu buồn tiết về đông
Trời anh đang nhớ một khoảng trời
Dạo này phương ấy nắng còn rơi ?
Mỗi khi đêm xuống hoàng hôn tắt
Có vương hình bóng đã xa vời.. ?
Tháng mười rồi em, tháng mười rồi
Lòng trai còn bận hướng xa khơi
Đau đáu tim côi mùa gió tới
Sợ em lạnh lẽo giữa đông trời
Ừ thì ta xa – đã xa rồi
Chỉ là lo lắng vẩn vơ thôi
Áo ai trao tặng nay đã cũ
Lòng ai đã bạc mấy đông rồi…

Tình Khúc Tháng Mười
Tháng mười về em còn nhớ hay quên
Anh đưa tay chạm vào miền ký ức
Nơi góc phố lần đầu anh thổn thức
Em đi qua rạo rực cả trời chiều
Tháng mười về thu cũng thật đáng yêu
Chạm vào đâu cũng thấy nhiều kỷ niệm
Ta hẹn nhau giữa hoàng hôn màu tím
Anh nhặt về âu yếm những đêm mơ
Tháng mười về anh chợt biết làm thơ
Lén tặng em như gã khờ chẳng hiểu
Em e thẹn như nụ hoa hàm tiếu
Bài thơ tình anh ngọng nghịu gởi trao !?
Tháng mười về ta sánh bước bên nhau
Nơi góc phố nụ hôn đầu vụng dại
Bao tháng mười anh vẫn còn nhớ mãi
Mối tình nồng anh gởi lại cho em !
Tháng mười về em còn nhớ hay quên !?
(Toàn Tâm Hòa)

Tháng Mười Thao Thức
Về ngồi đây, trái tim nghe gõ cửa
Tiếng thời gian chìm hút giữa hư vô
Vần thơ ươm trong tâm trí mơ hồ
Bờ tư tưởng chập chùng rêu phong kín
Anh đã tới cuối đường hoa tháng chín
Tìm em trong đôi mắt của mùa thu
Đời mênh mông che phủ áng mây mù
Trên dốc nhớ chợt trời lên cơn bão
Cây tương tư bên đường chờ thay áo
Cho mùa thu rơi thoáng nhẹ qua thềm
Nỗi buồn về trên những bước chân êm
Như lời gió gọi tháng mười thao thức
Đêm mở mắt nhìn trăng rơi xuống vực
Hạt mưa khuya hờ hững rắc quanh đời
Người tình là dòng sông nhỏ ra khơi
Mang theo cả những bài thơ dang dở
Về ngồi đây, trái tim hồng đã mở
Chờ chân đêm khua nhịp bước tình yêu
Anh ngủ quên trong ngày tháng tiêu đìu
Khi niềm nhớ tháng mười còn thao thức
(Đỗ Hồng)

Tháng Mười
Tháng mười vương mùi hoa sữa
Áo bay rải nắng một chiều
Lưng trời thơm như dải lụa
Ngợp lòng những kẻ đang yêu…
Tháng mười vừa sang hơi gió
Thoảng thơ từng búi tóc dài
Con đường ai sà trên cỏ
Nắng đùa bóng giọt sương mai…
Tháng mười lắm kẻ sang ngang
Ngổn ngang đưa tay nhận thiệp
Xe hoa sao chật cả đường
Ai người cùng ta chơi tiếp…
Tháng mười cong chiếc lá khô
Cầu qua sương mờ che bóng
Tim buồn không chịu nhả thơ
Trang viết chỉ toàn giấy trắng
Tháng mười là tháng mười ơi
Cấu vào nỗi đau yên ắng
Nhặt lòng theo chiếc lá rơi
Thổn thức một người xa vắng…
(Đuyên Hồng)

Tháng Mười Rồi !
Tháng mười chiều xuống gió lạnh lòng
Lá tàn rơi rụng đổ chiều phong
Ta nghe đâu đó thu đang chết
Thu khóc thu buồn tiết về đông
Trời anh đang nhớ một khoảng trời
Dạo này phương ấy nắng còn rơi ?
Mỗi khi đêm xuống hoàng hôn tắt
Có vương hình bóng đã xa vời.. ?
Tháng mười rồi em, tháng mười rồi
Lòng trai còn bận hướng xa khơi
Đau đáu tim côi mùa gió tới
Sợ em lạnh lẽo giữa đông trời
Ừ thì ta xa – đã xa rồi
Chỉ là lo lắng vẩn vơ thôi
Áo ai trao tặng nay đã cũ
Lòng ai đã bạc mấy đông rồi…

Tháng Mười
Tháng Mười lá vẫn còn bay
Gió lành lạnh thổi làn mây cuối trời
Phải chi đừng có lá rơi
Để buồn không đến gọi lời Thu xưa
Sầu Thu kết lại cùng mưa
Giọt tuôn nghìn lá đong vừa nhớ thương
Trăng thề chiếc bóng bên đường
Ngập ngừng gọi khẽ mùa Đông trở về
Tháng Mười đêm vắng lê thê
Giấc mơ không đến tình mê thuở nào
Xòe tay tóc thả tình trao
Mờ theo bóng vách xanh xao tuổi chờ …
(Hương Xuân – Thơ lục bát tháng 10)

Bản Tình Thơ Tháng 10!
Tôi bỏ lại một mùa thu cuối gió
Gửi mây xa biền biệt bóng chân trời
Em thuở ấy đi về quên dấu gót
Để tháng mười khóc con nắng lìa đôi
Tôi ngồi đây, ngóng nhìn bên cửa sổ
Đợi tháng mười rơi nhẹ xuống lòng sân
Những vạt nắng cong mềm như dải lụa
Lại ưu buồn như đôi mắt cố nhân
Tháng mười về, hương xưa rơi đầy áo
Hỏi tâm tư người xưa cũ đâu rồi?
Khói thuốc rớt gợi đôi niềm dư ảnh
Lòng chợt buồn như mới thoáng chia phôi
Tháng mười nay ghé về nhưng rất lạ
Không heo may cũng chẳng cúc rợp chiều
Em có thấy tháng mười xanh xao quá?
Có ngập ngừng nhớ kẻ đã từng yêu?

Tháng Mười Về!
Tháng mười về trời đã bắt đầu mưa
Những cơn mưa chớm mùa đông giá rét
Thu xơ xác vướng ngang chiều tiễn biệt
Vạt nắng xiêu chờ đợi gió giao mùa…
Tháng mười về, trời bạc, bóng mây thưa
Người trả tôi một mùa mưa trắng xóa
Trả lại tôi đường tình chia đôi ngả
Bỏ phố buồn vội vã giữa trời không
Tháng mười về khói thuốc rớt mông lung
Biết tìm đâu một mùa hoa cúc nở?
Chỉ còn đây những khoảng trời nhung nhớ
Tách cà phê ngọt lịm chẳng vơi niềm
Người ngược xuôi trên những phố êm đềm
Gió rét ấy cũng chọn người để mến
Biết tôi đi, đi hoài nhưng không đến
Gió thương buồn âu yếm khúc tình si
Và tháng mười, ôi những cánh thiên di
Sải rộng cánh tìm riêng mình êm ấm
Con phố quen tôi về nay lạ lẫm
Chỉ xác cây trắng lạnh mối duyên tình
Tháng mười về chẳng rét buốt nàng Bân
Nhưng vẫn giá con tim gầy giữa phố
Ôi! Đâu hỡi? Những chiều xưa nắng đổ
Của một thời hai đứa vẫn còn yêu…

Tháng Mười Sang
Tháng mười về
Đón những cơn gió lòng tê tái
Đông ngập ngừng qua
Khe khẽ
Thu vấn vương lá còn rơi rụng
Ôi ta mông lung – tháng chín – tháng mười…
Tháng mười rồi, lành lạnh gió đông qua
Sao khẽ khẽ tiếng lá rơi còn đó?
Vẫn hoang tàn xơ xác đầu con ngõ
Chiều hoàng hôn tím đỏ những chân mây
Tháng mười rồi, sao nhung nhớ còn đây?
Người lữ khách lan man đầy bối rối
Cánh nhạn sa ngọn gió nào khẽ thổi
Én lạc bầy mỏi mệt nỗi cô đơn
Tháng mười rồi, đêm sẽ bỗng dài hơn?
Trong khói thuốc và giận hờn nức nở
Dòng thơ mãi vẫn còn hoài dang dở
Cung đàn buồn còn lỡ phím yêu đương
Cuộc đời ta: Thân trai mãi tha phương
Kiếp viễn du những thu trường tình tự
Ôi tình yêu và kẻ đời viễn xứ
Dở dang hoài, dang dở, dở dang thôi
Nay tháng mười, mặc kệ dòng thu trôi
Đời cô độc sẽ còn lênh đênh mãi
Dòng tâm sự chênh vênh còn ở lại
Mảnh thơ tình khờ dại
Vẫn hoài bay…

Thơ Tình Tháng 10: Tự Tình Tháng 10!

Tháng mười đến nhẹ nhàng gõ cửa
Kéo về đây những đợt mưa chiều
Thu phố vắng cô đơn mấy độ?
Để ân tình hóa vết phong rêu

Khói thuốc trắng lạnh lùng im vắng
Phố bây chừ không bóng mây bay
Bởi trời đất khoác khăn choàng xám
Đông tạ tàn mới rụng chiều nay

Tháng mười đến, không lời mừng gọi
Bản nhạc nào khuấy động hoang vu?
Những loài chim bay đi tìm nắng
Ta đứng đây nuốt cả sa mù

Đông nơi này rét gầy vai áo
Phố ước ao lọn gió nhu mì
Người thương hỡi nhớ nhung mấy độ?
Để bây chừ lạc khúc tình si

Mai thức dậy, trời xanh nắng đổ
Chắc tim ta vẫn nặng u hoài
Ai đem cả mùa đông xuống phố?
Chia cho đời chút lạnh tàn phai!
(Thơ 7 chữ về tháng 10 lãng mạn cảm xúc, nhịp 3/4)

Thơ Tháng 10 Hay: Tháng Mười

Tháng Mười lá vẫn còn bay
Gió lành lạnh thổi làn mây cuối trời
Phải chi đừng có lá rơi
Để buồn không đến gọi lời Thu xưa

Sầu Thu kết lại cùng mưa
Giọt tuôn nghìn lá đong vừa nhớ thương
Trăng thề chiếc bóng bên đường
Ngập ngừng gọi khẽ mùa Đông trở về

Tháng Mười đêm vắng lê thê
Giấc mơ không đến tình mê thuở nào
Xòe tay tóc thả tình trao
Mờ theo bóng vách xanh xao tuổi chờ …
(Hương Xuân – Thơ lục bát tháng 10 hay)

Thơ Tháng 10 Cô Đơn: Tháng Mười Thao Thức

Về ngồi đây, trái tim nghe gõ cửa
Tiếng thời gian chìm hút giữa hư vô
Vần thơ ươm trong tâm trí mơ hồ
Bờ tư tưởng chập chùng rêu phong kín

Anh đã tới cuối đường hoa tháng chín
Tìm em trong đôi mắt của mùa thu
Đời mênh mông che phủ áng mây mù
Trên dốc nhớ chợt trời lên cơn bão

Cây tương tư bên đường chờ thay áo
Cho mùa thu rơi thoáng nhẹ qua thềm
Nỗi buồn về trên những bước chân êm
Như lời gió gọi tháng mười thao thức

Đêm mở mắt nhìn trăng rơi xuống vực
Hạt mưa khuya hờ hững rắc quanh đời
Người tình là dòng sông nhỏ ra khơi
Mang theo cả những bài thơ dang dở

Về ngồi đây, trái tim hồng đã mở
Chờ chân đêm khua nhịp bước tình yêu
Anh ngủ quên trong ngày tháng tiêu đìu
Khi niềm nhớ tháng mười còn thao thức
(Đỗ Hồng – Thơ 8 chữ hay và cảm xúc cho tháng 10 buồn)

Thơ Tháng 10 Lãng Mạn: Tháng Mười

Tháng mười vương mùi hoa sữa
Áo bay rải nắng một chiều
Lưng trời thơm như dải lụa
Ngợp lòng những kẻ đang yêu…

Tháng mười vừa sang hơi gió
Thoảng thơ từng búi tóc dài
Con đường ai sà trên cỏ
Nắng đùa bóng giọt sương mai…

Tháng mười lắm kẻ sang ngang
Ngổn ngang đưa tay nhận thiệp
Xe hoa sao chật cả đường
Ai người cùng ta chơi tiếp…

Tháng mười cong chiếc lá khô
Cầu qua sương mờ che bóng
Tim buồn không chịu nhả thơ
Trang viết chỉ toàn giấy trắng

Tháng mười là tháng mười ơi
Cấu vào nỗi đau yên ắng
Nhặt lòng theo chiếc lá rơi
Thổn thức một người xa vắng…
(Đuyên Hồng – Thơ 6 chữ lãng mạn về tháng 10 cô đơn)

Những bài thơ hay viết về nụ cười

Thơ Tháng 10 Mùa Đông: Vội Đông

Tháng mười qua theo tờ lịch dần rơi
Ta ngồi đong cả một trời kỷ niệm
Bóng nhạn phương xa lẻ bầy tìm kiếm
Bạt lưng trời thương lắm cánh chim di

Mùa thu từng khóc tiễn một người đi
Nắng vàng thế có hong sầu nỗi nhớ
Đêm dài thế khi nào thôi trăn trở
Thu chưa phai vội bỡ ngỡ đông về

Có một lần, người đã trót hẹn thề
Ru lòng ta say mê niềm hạnh phúc
Nhưng nào ngờ… vỡ đôi… thành tiếng nấc
Tháng mười một chạm thực lẫn trong mơ

Ai đi rồi bỏ ai lại bơ vơ
Ai xa rồi mà ai còn nhớ mãi
Mùa thu chết trong nỗi sầu tê tái
Đông chợt về để đêm lại dài thêm

Ngày trôi qua ngày đêm trôi qua đêm
Thời gian vẫn đổi thay ngoài cánh cửa
Thông minh thế cũng mang tim xẻ nửa
Vội yêu thương vội một tiếng dối lừa…
(Timbuondoncoi – Thơ 8 chữ buồn bã cô đơn về tháng 10)

Thơ Tháng 10 Hay: Tình Khúc Tháng Mười

Tháng mười về em còn nhớ hay quên
Anh đưa tay chạm vào miền ký ức
Nơi góc phố lần đầu anh thổn thức
Em đi qua rạo rực cả trời chiều

Tháng mười về thu cũng thật đáng yêu
Chạm vào đâu cũng thấy nhiều kỷ niệm
Ta hẹn nhau giữa hoàng hôn màu tím
Anh nhặt về âu yếm những đêm mơ

Tháng mười về anh chợt biết làm thơ
Lén tặng em như gã khờ chẳng hiểu
Em e thẹn như nụ hoa hàm tiếu
Bài thơ tình anh ngọng nghịu gởi trao !?

Tháng mười về ta sánh bước bên nhau
Nơi góc phố nụ hôn đầu vụng dại
Bao tháng mười anh vẫn còn nhớ mãi
Mối tình nồng anh gởi lại cho em !

Tháng mười về em còn nhớ hay quên !?
(Toàn Tâm Hòa – Thơ 8 chữ hay về tháng 10 tình yêu xa nhau)

THÁNG MƯỜI RỒI NỖI NHỚ CHÍN ĐAU HƯƠNG

Tháng Mười rồi, phố có bớt cô đơn?
Thu dùng dằng heo may gầy lạc lối
Đêm nằm nghiêng vuốt ve niềm ngóng đợi
Hoa sữa nồng hương cũ cạn lời yêu

Tháng Mười rồi, ai gửi nhớ cho nhau?
Gọi mưa trắng giăng ướt chiều ảo ảnh
Ý nghĩ cựa mình tựa hình bong bóng
Vỡ chơi vơi câu hát lạnh loang chiều

Tháng Mười rồi, cơm nguội vàng nắng xiêu
Lá rơi kín lối người xa quên bước
Hồ Tây sóng gợn môi mùa nuối tiếc
Thương sâm cầm cánh vỗ biệt chiều hoang

Tháng Mười rồi, đêm có còn là đêm?
Cơn mơ đi qua, vội dậy chong đèn lục từng ngăn ký ức
Con dế trở mình rơi nghiêng tiếng nấc
Bờ cỏ mềm nước mắt ướt như sương…

Tháng Mười rồi, nỗi nhớ chín đau hương
Phố úp mặt vào đèn đường run rẩy
Ai nhớ? Ai quên? Ai qua? Ai lại?
Ai chạy trốn nhau – tìm hoài chẳng thấy?
Mùa thu gầy hắt bóng ngóng tình côi…
22h08, 11.10.2010
LƯƠNG ĐÌNH KHOA

THÀNH PHỐ THÁNG 10 THẢ GIÓ NHỚ RUN ĐÊM

Tháng Mười lơ đãng
Cửa sổ nhà bên, ai thắp nến hồng cho ta nhớ bạn
Chạm tay vào sinh nhật
Của một nụ cười xa cũ phía chơi vơi…

Vồi vội ngày trôi…
xui tháng Mười chưa cười đã tối
Tan ca chiều ngọn gió ướt chông chênh

Thành phố nằm nghiêng cong queo những ảo hình
Kỷ niệm nằm nghiêng mơ người đánh thức
Trăng ngủ quên bên thềm hoa sữa rụng
Nhớ bàn tay đan ấm tháng năm gầy

Tháng Mười mỏng mảnh hạnh phúc tựa mây
Mơ hồ nhẹ tênh, mong manh dễ vỡ
Như gió vò lá khô đau giòn mái phố
Ai hong tình rao bán cạn ngày yêu?

Người ra đi vào một buổi chiều
Tháng Mười chạy theo…
níu bước chân xiêu
quàng thêm lời hẹn
Dẫu như vó ngựa non cao hay theo cánh buồm xuôi dòng phía biển
Đừng quên thành phố tháng Mười thả gió nhớ run đêm
Thắp nến nơi này – soi nụ cười hồng nơi ấy bình yên…
Hà Nội, 20h26, 13.10.2010
LƯƠNG ĐÌNH KHOA

CHỈ MÌNH ANH NHỚ GIÓ – THÁNG MƯỜI ƠI

Xa Hà Nội em nhớ cốm mùa thu
Ban mai từng chuyến xe hoa ngõ nhỏ
Gánh hàng rong bâng khuâng phố cổ…
Chỉ mình anh nhớ gió – tháng Mười ơi!

Em sẽ hỏi: Gió nơi nào cũng vậy thôi
Đến rồi đi – có gì khác biệt?
Anh mỉm cười: Chỉ Hà Nội biết
Tháng năm trôi gió đã đẫm ân tình

Quay quắt nhớ cửa sổ mùa đông
Những đêm len gió lùa xót lạnh
Chẳng nỡ tháo chiếc khăn len dịu dàng người đan tặng
Quấn cả đêm dài – sợ tan hơi ấm bàn tay

Những chiều gió về thành phố hắt mưa bay
Quán nhỏ chênh vênh đèn vàng chờ khách
Một cốc trà xanh, vài thanh kẹo lạc
Bếp than hồng tí tách tiếng ngô thơm

Hồ Gươm lạnh môi thiếu nữ hồng hơn
Ăn một cây kem Tràng Tiền – để xuýt xoa nhìn nhau cười thích thú
Gió lùa vương những thương yêu bỏ ngỏ
Đêm mơ về hơi ấm một nụ hôn

Gió thổi theo anh trên mỗi nấc vui buồn
Những tháng năm đam mê nồng khát vọng
Những nông nổi rưng hình giọt nước mắt
Gió ngậm ngùi len lén đến lau khô

Xa Hà Nội ai cũng nhớ và mơ
Thèm một không gian se lòng gió lạnh
Để yêu thương nhiều hơn khi lòng cần hơi ấm
Biết trở về gom gió hát bình yên…
20h44, 14.10.2010
LƯƠNG ĐÌNH KHOA

THẮP LỬA LÒNG RU ĐÊM PHỐ TÌM TRĂNG

Tháng Mười Ngày chở gió run lên vành môi phố
Người đi tìm khúc hát chiều ấu thơ
Những chiếc lá chung chiêng tình gieo nhớ
Bập bềnh trôi câu hát cũ đợi chờ

Thành phố gầy loang lổ những giấc mơ
Người với người như ngã tư ùn tắc
Gió thương yêu chênh vênh bờ toan tính
Và những cơn mưa không ướt nổi lòng mình…

Người tìm về một góc nhỏ bình yên
Giữa lòng thị thành phồn hoa gọi tên tình huynh đệ
Đêm ngân nga câu ca: “Hà Nội cái gì cũng rẻ
Chỉ có đắt nhất tình người thôi…”

Để tháng Mười có những đứa trẻ đồng quê
biết giấu nước mắt vào trong những nụ cười Nắm tay nhau khi bàn chân hụt hẫng
Giữ yêu thương gấp trăm lần thù hận
Thắp lửa lòng ru đêm phố tìm trăng
Nghiêm Hoa Trà, 15.10.2012
LƯƠNG ĐÌNH KHOA

KHÚC THÁNG MƯỜI TRONG VEO

Tháng Mười, ừ thì mây trắng
Trắng như ký ức trong chiều
Nắng mềm… Tha hồ mà nắng
Tựa hồ nỗi nhớ tim yêu!

Tháng Mười mẹ không bận rộn
Nhẩn nha lũ sẻ hiên nhà
Trước gương soi lại mái tóc
Mơ màng dõi cuối trời xa…

Tháng Mười một người lỡ hẹn
Cánh thư năm cũ trở mình
Con sông dềnh dàng ngơ ngác
Chập chờn giữa nhớ và quên!

Tháng Mười mình em xuống phố
Bâng khuâng lối nhỏ mưa về
Bàn tay gom tuổi mùa cũ
Ủ thầm nhạc khúc đam mê…

(Tháng 10. 2004)

Bất chợt gặp gió mùa về vội vã
Lạnh trên vai con phố phút giao mùa
Phố trở mình bâng khuâng se sẽ
Ôm vào lòng từng đôi bbước chân qua.

Tháng Mười gọi niềm yêu thương ấm áp
Đêm giật mình chợt nhớ… nhớ vu vơ
Nhà bên ấy chàng trai tuổi đôi tám
Vẫn nhìn sang như ngóng đợi điều gì…

Em thẹn thùng. Hình dung. Và tưởng tượng
Chợt bồi hồi xao xuyến biết bao nhiêu
Gửi vào gió lời thầm thì mong ước…
Tháng Mười cười… Biết em bắt đầu yêu!

(Tháng 10.2003)
LƯƠNG ĐÌNH KHOA

Post Comment

Loading...
loading...