Search by category:
Truyện Ngắn Tình Yêu

Truyện về Tình Yêu Đơn Phương

Truyện về Tình Yêu Đơn Phương, một câu chuyện về mối tình chân phương của một cô gái.

Truyện về Tình Yêu Đơn Phương

Tại sao ngày đó tôi không nhận ra: Cậu cũng thích tôi nhiều đến thế?!

Khi con người ta đang đắm chìm trong tình yêu với một ai đó, vô tình chung sẽ chỉ cảm nhận được tình cảm và cảm xúc của bản thân mà quên đi những người xung quanh. Và biết đâu ngay cả với người minh yêu.

Truyện về Tình Yêu Đơn Phương
Truyện về Tình Yêu Đơn Phương

Người trong cuộc luôn là người mờ mắt. Người ngoài cuộc là người thấy rõ tất cả.

Chúng ta trao nhau nhiều đấy nhưng lại chẳng biết người kia trao cho mình bao nhiêu. Cứ mơ hồ, suy nghĩ vẩn vơ, rồi lại đi đến kết cục: Đường ai nấy đi.

Chẳng hạn như cô gái này…

Cô gái yêu chàng trai rất nhiều và chàng trai cũng vậy. Chàng trai thể hiện tình cảm tình cảm của mình bằng hành động, không phải chỉ bằng lời nói bình thường. Cô gái thì ngu ngốc không thể cảm nhận. Cô luôn tự dằn vặt mình: rằng anh có yêu cô thật lòng? Anh còn bao nhiêu người xung quanh cơ mà? Anh hờ hững và lạnh lùng như vậy, sao có thể yêu cô được…

Người ngoài nhìn vào thì thấy. Gần như tus nào cô đăng anh cũng cmt, gặp cô ở đâu anh cũng cười thật tươi và trêu chọc. Anh cũng hay chạy xe lòng vòng qua khu nhà cô chỉ để được gặp và nói chuyện với cô. Cô cũng rất thương anh. Anh đau cô lo lắng, cô giận anh không cẩn thận. Anh ốm cô cuống quýt. Anh buồn cô cũng buồn theo. Anh muốn nói chuyện cô có thể thức cả đêm để nói chuyện với anh.

Chỉ là anh là người ít thổ lộ bằng lời nói. Cô là người hay suy nghĩ và thường chỉ nhìn nhận vấn đề bằng vẻ bề ngoài. Cô và anh rốt cuộc chỉ vì điều đó mà đổ vỡ.

Anh là người đầu tiên cô thương bằng cả tấm lòng. Cũng có thể nói anh là tình đầu của cô. Cô thương anh, cô thể hiện ra ngoài, đến nỗi mà cô và anh tuy chưa công khai nhưng cả hai gia đình đều đã biết. Cô khoảng thời gian đó suy nghĩ nhiều lắm. Về việc đối mặt với gia đình anh. . về tương lai, về sự nghiệp. . và quan trọng hơn hết là về tình cảm anh dành cho cô: Nó là thật lòng hay một phút vui đùa làm bản thân mình ảo vọng? Chỉ đơn giản chỉ vì, anh chưa từng đứng trước mặt cô và nói câu: Anh yêu em! Chẳng qua là một buổi chiều thu nắng đẹp, cô nhận được một tin nhắn: Anh đang thích em. .

Cô có lẽ không phải tình đầu của anh. Anh thích cô, thích và thương nhiều. Anh chỉ thể hiện tình cảm của mình bằng hành động với niềm tin rằng cô sẽ hiểu. Anh hay rủ cô đi chơi, ăn uống cùng bạn bè anh. Anh thường nói chuyện với cô ở quán cà phê nhiều giờ đồng hồ. Anh sẵn sàng lắng nghe khi cô gặp chuyện không vui. Anh hay xoa đầu cô. Anh hay làm trò khiến cô cười khi mặt cô bí xị. Anh đưa cô những món quà nhỏ mà không nói là tặng. Có lẽ tính anh sinh ra đã vậy. Và điều duy nhất anh đã dũng cảm làm được là anh đã hôn cô. . một nụ hôn vội vàng.

Sinh nhật của anh năm đầu tiên cô gặp, cô chúc anh ba lần. Ngày sinh nhật chính thức của anh cô thức đến hơn 12h đêm chỉ để chúc anh những điều cô muốn chúc. Cô đưa anh món quà vội vàng. Cô ngại . . dù là cô đã chuẩn bị trước đó cả tuần lễ.

Ngày sinh nhật cô, cô hỏi anh:

– Bây giờ anh còn tình cảm với em không?

Anh trả lời hai chữ:

– Bình thường.

Lúc đó cô chỉ hiểu bình thường là bình thường như bạn bè, bình thường bằng đã hết.

Cô quay lưng đi và rơi nước mắt. Cô vẫn còn thương anh nhiều mà… Cô không biết lời nói của anh lúc đó là thật lòng hay dối lòng nữa. Khi nghe câu đó cô chẳng còn lí trí để suy nghĩ nữa rồi, mọi thứ trong cô như sụp đổ. Chỉ hai chữ “bình thường” nhưng đã để lại trong cô vết thương lòng quá lớn. Chỉ trách câu nói đó được anh nói ra đúng lúc đến quá đáng.

Khoảng thời gian dài sau đó, cô cũng đã trải qua cuộc tình với nhiều người. Nhưng một điều chỉ có cô hiểu rõ: Cô vẫn yêu anh và chưa từng yêu ai kể từ ngày đó. Dù cho họ có mang lại cho cô cả tình cảm lẫn vật chất đi nữa, cô cũng chưa hề động lòng. Bởi vì… trái tim cô vẫn chỉ hướng về một người, là anh.

Bốn năm sau, vào đúng khoảng thời gian cô gặp và thương anh, cô gặp lại anh. Cô và anh đi qua nhau như người dưng. Cô buồn chứ, đau chứ. Cô lục lại những kí ức bốn năm về trước… Hoá ra cô yêu anh nhanh đến thế, nhiều đến thế! Cũng chỉ hai tuần tính từ lần đầu gặp mặt, cô đã có tus viết riêng cho anh rồi. Cô thích anh, thương anh rồi yêu anh từ lúc nào không mà không hề hay biết. Cô như con thiêu thân lao vào đống lửa. Cô nồng nhiệt, cô bi luỵ, cô hết mình.

Và cô lại giật mình: Hoá ra anh cũng yêu cô nhiều đến thế! Cô đến giờ mới nhận ra. Tus nào cô đăng anh cũng cmt, những câu từ quan tâm và yêu thương mà cô cả đời này không bao giờ được nghe lại nữa. Cô nhớ lại lúc cô buồn anh là người bên cạnh. Cô nhớ lại nụ cười vui nhất của cô là anh mang lại. Cô nhớ lúc cô yếu đuối nhất là anh an ủi và đỡ cô đứng dậy. Nước mắt cứ rơi vô thức… Cô trách cô ngày đó ngu ngốc không nhận ra. Cô trách cô ngày đó đã đòi hỏi quá nhiều từ anh.

Hoá ra ngày đó không phải cô đơn phương yêu anh. Cô cứ nghĩ chỉ mình cô thương anh. Hoá ra không phải vậy. Nhưng tại sao lúc cô nhận ra thì đã muộn. Cô đã làm anh tổn thương quá nhiều rồi. Cô cũng đã tự cứa vào tim mình bao nhiêu lần rồi. Và anh bây giờ cũng chỉ coi cô là người dưng.

Anh liệu còn thương cô không. Một lần thôi, xin trả lời thật lòng, được không?

WindBee

Post Comment

Loading...
loading...
loading...