Search by category:
Thơ Hay Thơ Về Tình Yêu

Thơ về Tình Yêu – Chùm thơ hay về Tình Yêu Buồn & lãng mạn

Thơ về TÌNH YÊU – Chùm thơ hay về TÌNH YÊU là những bài thơ viết về TÌNH YÊU buồn có, lãng mạn có, thói TÌNH, tình yêu đôi lứa…được thể hiện bằng thơ về tình yêu.

Thơ về TÌNH YÊU

Thơ về Tình yêu là những bài thơ viết về tình yêu đôi lứa, tình yêu trai gái, những đau khổ trong tình yêu, vui buồn, kỉ niệm khó quên trong tình yêu.

Xem thêm: thơ về mưa thơ về mẹthơ về biểnthơ về gái

Tình chỉ đẹp khi còn dang dở, sẽ chẳng vui khi đã vẹn câu thề

Thơ về Tình Yêu - Chùm thơ hay về Tình Yêu Buồn & lãng mạn
Thơ về Tình Yêu – Chùm thơ hay về Tình Yêu Buồn & lãng mạn

Cùng suy ngẫm về tình yêu qua những bài thơ hay về tình yêu sau nhé!

THƠ VỀ TÌNH YÊU: EM SẼ QUÊN

Em sẽ quên như em chưa từng nhớ
Bởi đợi chờ có nghĩa lí gì đâu
Giấc mộng nào chẳng cần một lần đau
Để thức tỉnh… buông nhau trong vỡ nát.
Ở ngoài kia sóng vẫn ru bờ cát
Con sẻ nâu vẫn chờ thoáng giao mùa
Phố vẫn hát như chưa từng thôi hát
Chỉ riêng nhịp đi về đã khác với ngày xưa.
Đừng nhắc chi về những buổi chiều mưa
Khi lòng quên và dặn tim thôi nhớ
Người đã đi, ta cũng không về nữa
Phố chuyển màu
làm vụn vỡ
vần thơ…

-TNA-

Tháng tám về mà giật mình chẳng hay
Thời gian trôi qua, dày lên theo cái tuổi
Chợt thấy già nhanh khi dội lòng tiếc nuối
Những nơi chưa đi
Những chuyện chưa làm.
Tháng tám về, mùa giao mùa mới sang
Mưa vẫn đón đưa nơi cuối đường ô phủ
Nó tròn tròn xoay đưa người về quá khứ
Buồn ơi là buồn!
Tháng tám về, em nhớ người em thương
Em nhớ ngôi nhà từng có người chờ đợi
Giờ xa nhà rồi, ăn một mình mỗi tối
Cái giá của tự do là rất đỗi cô đơn.
Tháng tám về cần một chút vui hơn
Rồi sẽ tốt thôi, tất cả đều sẽ ổn
Từng ngày trôi đi là từng ngày em lớn
Phải chịu đựng thật nhiều những thương tổn…và quên!
Tháng tám ơi, đi đến chở thù hờn
Về đâu đấy và cất giùm đi nhé!

Tháng 8 về. Hiu hiu ngày gió nổi
Xào xạc bên hiên lá rụng vàng
Gửi chút yêu thương mùa xa vắng
Lá vàng, gió nhẹ khẽ đung đưa…
Gửi vào gió bao lời yêu chưa tỏ
Nơi phương xa nhắn nhủ một đôi lời
Trang nhật kí những buổi đầu mới viết
Giờ đọng lại man mác nỗi niềm riêng…
Là yêu thương, là kỉ niệm hôm nao
Là nhớ nhung, là đợi chờ hy vọng
Là đong đầy niềm vui và hạnh phúc
Là chênh vênh khi tháng 8 lại về…

THƠ VỀ TÌNH YÊU: NẾU PHẢI XA NHAU EM BUỒN KHÔNG

Mình đã quen nhau được bao lâu
Đủ ngắn, đủ dài, đủ vui buồn em nhỉ
Đôi lúc một mình anh tự hỏi
Nếu phải xa nhau em buồn không
Nếu mình xa nhau em buồn không
Cô gái trầm tư, thích hát ru mỗi tối
Thích gọi “anh ơi ” khi thức dậy
Thích bấm số anh khi muộn phiền.
Nếu mình xa nhau em buồn không
Em sẽ làm gì nơi xa ấy
Sẽ đợi chờ ai vào thứ bảy
Sẽ nhớ đến ai khi một mình.
Nếu mình xa nhau em buồn không
Anh nấu món ngon, ai nếm nhỉ
Em dựa vào ai khi em mỏi
Ai sẽ ôm em khi yếu lòng.
Nếu mình xa nhau em buồn không
Hay em sẽ giấu ở trong lòng…

THƠ VỀ TÌNH YÊU: CHIA TAY

Anh chẳng thể nào níu được chân em
Từ bây giờ đường ai người nấy bước
Sương cứ rơi em tiến về phía trước
Anh thẫn thờ nhìn theo bước em đi.

Chẳng biết em có giữ lại chút gì
Những kỉ niệm vui buồn ta đã có
Trái tim anh mang một hòn máu đỏ
Nhuộm tên em đi theo suốt cuộc đời.

Và đêm nay anh ngồi đếm sương rơi
Đêm vẫn thế, tiết trời dần se lanh
Anh làm kẻ mất người ,mang bất hạnh
Em xa rồi mà lòng vẫn không tin.

Dẫu giờ này chẳng được nắm tay em
Đã có lúc tưởng chừng là mãi mãi
Thời gian trôi và giòng đời mãi chảy
Vẫn cầu mong em sẽ được bình yên…

THƠ VỀ TÌNH YÊU: MƯA

Thanh xuân mình sắp cạn
Thôi đừng mơ mộng nhiều
Giữa bao điều vô hạn
Có điều gì tin yêu?
Dừng chân đi loài gió
Bay miệt mài hoang vu
Thôi xanh đi loài cỏ
Mênh mông rất mịt mù
Ta loài người khắc khổ
Chân dẫm đất đá buồn
Khi một mình trên phố
Khi một mình chiều buông..
Ta loài người khắc khổ
Tự khóc rồi tự lau
Ta loài người khắc khổ
Ngu ngơ đến bạc đầu
Thanh xuân mình sắp cạn
Em ơi, cứ yêu đi
Giữa mưa giông, nắng hạn
Trăm năm có nghĩa gì?

THƠ VỀ TÌNH YÊU: SAO (PUSKIN)

Một ngôi sao vừa rơi
vụt tắt trên bầu trời
hay là tên người ấy
vụt tắt ở trong tôi ?
Vẫn thấy trên bầu trời
có muôn vàn sao sáng
mà ở trong lòng tôi
như một hành lang vắng
Một ngôi sao vừa tắt
bầu trời vẫn không buồn
sao tên người ấy tắt
trong lòng tôi cô đơn

 

Có rất nhiều điều em để lại hai mươi
Bồng bột, chơi vơi, yêu đương và buồn bã
Hai mươi tròn ghê, mà cũng chông chênh quá
Người ta biết quen những gì còn xa lạ
Như đau cũng biết cười.
Có những điều em để lại hai mươi
Kỷ niệm tuổi đời hơn một lần ly biệt
Thứ mình rất yêu, rất cần và tha thiết
Cũng vì không duyên
Cũng vì không duyên…
Có những điều chẳng thể giữ vẹn nguyên
Những năm ngây thơ, cười hiền, khóc trọn
Hai mươi đầy vơi để qua rồi phải lớn
Phải đạp đổ đời, ngậm đắng để mà đi.
Có những bàn tay níu kéo chẳng được gì
Buông chẳng cam tâm, mà giữ thì nặng nợ
Hai mươi chỉ yêu, chỉ buồn mà không nhớ
Tuổi trẻ đã qua rồi
Hơi thở nhẹ nhàng hơn.
Hai mươi đã qua như một thoáng giận hờn
Nhiều nước mắt, đớn đau và nồng nhiệt
Qua rồi thì qua đi!

THƠ VỀ TÌNH YÊU: NỢ TÌNH

Anh từng nói với em
Yêu mình em mãi mãi
Bao giờ anh nhắc lại
Câu nói ấy, hả anh?
Vợ chồng cũng đã thành
Sao chỉ còn nghĩa vụ?
Sao giờ anh không nhớ
Ngày đầu…em và anh…?
Cô ấy tuổi đương xanh
Đẹp như em ngày trước
Giờ ngồi đây em ước
Cho ngày ấy chúng mình…
Giá như đừng là tình
Giá đừng là duyên nợ
Giá đừng thành chồng-vợ
Thì cả ba chẳng buồn…
Em biết, anh vẫn luôn
Muốn mình là chồng-vợ
Nên giờ anh phải nợ
Cô ấy một tình yêu
Dù trách nhiệm bao nhiêu
Dù cũng đà tha thứ
Nhưng nhớ về chữ “nợ”
Lòng em nặng…như anh…

THƠ VỀ TÌNH YÊU: SAU CƠN MƯA

Cô bé ơi sao em buồn hoài vậy
Tuổi ngọc ngà đừng để nó vụt trôi,
Nào lại đây mình dạo phố phường thôi
Và anh sẽ hát em nghe được chứ;
Em cứ đứng mà nghĩ hoài quá khứ
Biết bao giờ mới quên được người ta,
Anh đây nè đâu có phải là xa
Ngay bên cạnh không lúc nào vụt mất.
Em cứ nghĩ về nơi đâu xa lắc
Sao không nhìn ngay bên cạnh mình thôi,
Anh đứng đây che mưa mấy ngày rồi
Sao em cứ xem như là không có;
Em cứ thử nhìn anh và nói nhỏ
Em mệt rồi cho em tựa được không ?
Anh sẽ thấy ấm hơn một chút lòng
Vai anh đấy em tựa vào kẻo mỏi.
Anh biết chứ em buồn nhưng không nói
Thôi tựa vào và hãy khóc thật to,
Còn mọi chuyện hãy cứ để anh lo
Em cứ khóc cho quên dần tiếc nhớ;
Anh chỉ mong sau nghẹn ngào nức nở
Em mỉm cười với thực tại nhiều hơn,
Anh bên cạnh, em đâu có cô đơn
Rồi em thấy mình vẫn còn hạnh phúc.
Sau cơn mưa mặt trời rồi sẽ thức.
– Đăng Hữu –

THƠ VỀ TÌNH YÊU: VẬY LÀ ANH ĐÃ LÀ NGƯỜI RA ĐI

Vậy là anh đã là người ra đi
Sau bao yêu thương, bờ mi cong lại ướt
Giá như anh thương em nhiều hơn một chút
Chắc đã không đành quay bước mặc em đau.
Những ngọt ngào mình đã gửi trao nhau
Chắc chưa đủ đậm sâu để dài lâu thêm nữa
Anh lạnh lùng khuất mờ sau khung cửa
Bỏ lại một mình em tan vỡ, chênh vênh.
Chúng ta đã từng có những ngày khát khao
Về một tương lai ngọt ngào như tiểu thuyết
Anh đi rồi, chắc tiếc thương gì hết
Ích kỉ tầm thường đã giết chết tình ta.
Phải làm gì với ký ức hôm qua
Khi yêu thương đã nhạt nhòa, xa khuất
Vào lúc em cần bờ vai anh nhất
Anh lại hờ hững, lại quay mặt bước đi.
Có phải với anh, em chưa có là gì?
-Lại Ka-

THƠ VỀ TÌNH YÊU: CÔ ẤY

Anh là người đã mang đến tình yêu,
Kể cô ấy nghe rất nhiều điều mơ mộng.
Cũng chính anh là người gieo hi vọng,
Rồi cất bước rời đi bỏ cô ấy một mình…
Cảm ơn anh vì đã lỡ vô tình
Đánh mất đi điều vô cùng quý giá.
Giờ với tôi cô ấy là tất cả,
Là hiện tại, tương lai, hạnh phúc mai này.
Cô ấy rất hiền và rất thơ ngây,
Hay tủi buồn, hờn ghen vô cớ.
Cô ấy luôn cần người quan tâm, nhắc nhở
Bởi suốt ngày quên tự chăm sóc cho mình.
Cô ấy luôn mong có một gia đình,
Một mái ấm nhỏ xinh, bờ tường hoa hoàng thảo.
Cô ấy hay mơ những ngày trời mưa bão,
Sẽ được ôm chồng ngủ nướng kệ ngày mai.
Cô ấy thích sau này có một cậu con trai
Để cô ấy dạy học bài mỗi tối.
Rồi những bữa cơm cuối tuần nóng hổi
Cô công chúa của mình nhí nhảnh múa đàn ca.
Cô ấy không còn nhớ chuyện ngày qua
Nên cảm ơn anh vì món quà hạnh phúc
Tôi sẽ biến ước mơ cô ấy thành sự thực
Những cô gái bị bỏ rơi xứng đáng được yên bình.
-Du phong-

THƠ VỀ TÌNH YÊU: THANH XUÂN

Thanh xuân mình sắp cạn
Thôi đừng mơ mộng nhiều
Giữa bao điều vô hạn
Có điều gì tin yêu?
Dừng chân đi loài gió
Bay miệt mài hoang vu
Thôi xanh đi loài cỏ
Mênh mông rất mịt mù
Ta loài người khắc khổ
Chân dẫm đất đá buồn
Khi một mình trên phố
Khi một mình chiều buông..
Ta loài người khắc khổ
Tự khóc rồi tự lau
Ta loài người khắc khổ
Ngu ngơ đến bạc đầu
Thanh xuân mình sắp cạn
Em ơi, cứ yêu đi
Giữa mưa giông, nắng hạn
Trăm năm có nghĩa gì?

Có rất nhiều điều em để lại hai mươi
Bồng bột, chơi vơi, yêu đương và buồn bã
Hai mươi tròn ghê, mà cũng chông chênh quá
Người ta biết quen những gì còn xa lạ
Như đau cũng biết cười.
Có những điều em để lại hai mươi
Kỷ niệm tuổi đời hơn một lần ly biệt
Thứ mình rất yêu, rất cần và tha thiết
Cũng vì không duyên
Cũng vì không duyên…
Có những điều chẳng thể giữ vẹn nguyên
Những năm ngây thơ, cười hiền, khóc trọn
Hai mươi đầy vơi để qua rồi phải lớn
Phải đạp đổ đời, ngậm đắng để mà đi.
Có những bàn tay níu kéo chẳng được gì
Buông chẳng cam tâm, mà giữ thì nặng nợ
Hai mươi chỉ yêu, chỉ buồn mà không nhớ
Tuổi trẻ đã qua rồi
Hơi thở nhẹ nhàng hơn.
Hai mươi đã qua như một thoáng giận hờn
Nhiều nước mắt, đớn đau và nồng nhiệt
Qua rồi thì qua đi!

-ThuyNhan-

THƠ VỀ TÌNH YÊU: VỀ THÔI ANH

Về thôi anh, đường khuya thường vắng lắm
Có tiếng rao lọt thỏm giữa đêm trường
Mình chẳng nỡ để đời mình sầu thảm
Nên hãy về để nương tựa vào nhau..
Về thôi anh, dù tóc xanh đổi màu
Mình giờ đã đủ đầy đời sóng gió
Đủ gian truân, nỗi niềm nhiều như cỏ
Mênh mông nào xua nổi những cô đơn?
Thôi hãy về mình chia nhau nỗi buồn
Kể nhau nghe những gì mình trăn trở
Rằng ngày mai, ngày sau dù nếu lỡ
Đất đá đổi dời mình sẽ chẳng đổi thay…

THƠ VỀ TÌNH YÊU: Ngày Gặp Em

Ngày gặp em anh thấy mình may mắn
Ngọn lửa tình đã rực cháy trong anh
Sau bao ngày trái tim anh muội lạnh
Em đến bên đời thắp lại lửa tình anh.
Mùa thu ấy nắng trải dài trên lá
Dáng em hiền trong tà áo thiết tha
Môi em cười và ánh mắt kiêu xa
Cho lòng anh thao thức mỗi đêm về.
Ngày bên em anh hạnh phúc tràn trề
Xua đi bao nỗi buồn phiền ngự trị
Và anh biết có một điều chân lý
Tình yêu anh tựa vạn lý trường thành.
Nguyện yêu em bằng tất cả chân thành
Không thề hẹn nhưng chẳng hề lừa dối
Luôn bên em mỗi khi lòng bối rối
Nụ cười nào mãn nguyện nở trên môi.
Anh vẫn mơ về hạnh phúc xa xôi
Như cánh chim xa mơ về tổ ấm
Như dòng sông mơ về nơi biển cả
Mang theo tấm lòng mãnh liệt bao la.
Nhưng sao giờ em lỡ vội chia xa
Khi tình mình đang ngọt ngào đằm thắm
Khi con tim đang sống trong say đắm
Lỡ để thuyền tình chìm đắm dưới đại dương.

THƠ VỀ TÌNH YÊU: GỬI ANH

Gửi anh, ngọn gió yêu thương
Nếu anh là gió, em ước được là hạt cát
Gió đi đâu cuốn mang ôm cát theo bên mình
Nếu em là cát, rồi nếu anh là ngọn gió
Gió có bằng lòng ôm lấy tình em?
Rất lâu rồi, em nghĩ về anh như mặc định
Rằng cuộc sống em sinh ra để chờ như thế…
Em nhớ anh, giống mầm xanh chờ một tia nắng
Chiếu sáng hồn em, chào một ngày nên thơ…
Trời có mưa, có lạnh và có cô đơn
Em vẫn hướng về một nơi duy nhất
Nơi một người tưởng như rất lớn
Một người, em đã nghĩ chẳng bao giờ chạm được vào cảm giác yêu thương…
Giống như em, anh cũng từng yêu chân thành và tha thiết
Cũng hạnh phúc, cũng cách xa và cũng tổn thương
Em chỉ lo tình yêu mình không đủ lớn
Ôm ấp niềm tin và vỗ về êm dịu trái tim đau…
Rồi một ngày, chính chúng ta lại cách xa nhau
Em sẽ nuôi lớn những hạt mong chờ trong khu vườn hy vọng
Tưới nước, xới đất và thêm những tin yêu
Em sẽ chờ…
Rất lâu…
Có thể là cả một đời…
Khu vườn em, sẽ luôn ấm áp chờ một người quay lại
Hãy đi và tìm lấy những hạnh phúc của riêng anh
Của một nửa trái tim em đánh mất…
Của ước mơ, của nhựa sống tâm hồn…
Cho em gửi cả tình yêu vào gió, đến bên anh, tình yêu trong em!

THƠ VỀ TÌNH YÊU: GIẬN

Có thể anh sẽ chẳng bao giờ biết
Lúc giận anh, em đã phải làm gì
Bấm liên hồi hành hạ cái ti vi
Sao hôm nay toàn chương trình vô vị.
Đứng lại ngồi, chán rồi chùm chăn nghĩ
Anh đang làm gì, đang cười nói với ai
Bận cỡ nào mà gọi điện inh tai
Không thèm nghe, tin cũng không nhắn lại.
Ở trong lòng thì vô cùng trống trải
Bao giận hờn len lỏi cả trong tim
Quyết lặng im cho anh mặc sức tìm
Anh không nói gì, lại lặng im không nổi.
Anh không biết đâu cứ mỗi lần giận dỗi
Máu trong em đều sôi cả lên rồi
Tự nhủ lòng chia tay quách đi thôi
Yêu làm gì cho bờ môi mặn đắng.
Ấy thế mà chỉ vài dòng tin nhắn
Anh gửi qua, anh cố gắng giãi bày
Bao giận hờn, bực dọc biến tan ngay
Lại cười tươi như ngày không có bão.
-Lai Ka-

THƠ VỀ TÌNH YÊU: ANH ĐI RỒI

Ngày tàn, nắng tắt rồi anh
Thôi em về với mong manh đời mình
Tình trường chết buổi bình minh
Em xem tựa kiếp phù sinh mất rồi
Để buồn được dịp lên ngôi
Mai sau nếu gặp thôi người..tiếc chi..
Trăm năm ấy có nghĩa gì?
Mà ta đành đoạn ôm ghì nỗi đau…

MỆT MỎI THÌ CỨ NGHỈ NGƠI ĐI, CÔ GÁI!
Cũng có lúc tâm trạng như vậy đó, cứ lang thang ngoài đường phố để cho nước mắt cứ trực trào ra. Muốn khóc, muốn hét lên thật to để cho nhẹ lòng, có những lúc mạnh mẽ là vậy nhưng rồi cũng có lúc yếu lòng lắm chứ. Cảm giác chẳng thể nào bước đi được nữa, con đường phía trước sao mù mịt mà lắm chông gai quá vậy. Cứ khóc đi cho thỏa lòng cô gái ạ.
Cô không xinh đẹp, cũng chẳng giỏi giang hay có gì nổi bật cả, đôi lúc cô thấy mình thật kém cỏi và tự ti trước tất cả mọi người. Cô luôn tự tạo ra cho mình một lớp vỏ bọc bên ngoài với cái khuôn mặt lúc nào cũng có thể cười được và một con người mạnh mẽ để che giấu đi tất cả. Chẳng ai có thể hiểu được cô và cũng chẳng ai có thể bước vào thế giới của cô cả.
Cái thế giới ấy chỉ có mình cô mà thôi, cô đơn, trống trải, đầy ắp những nỗi buồn và nước mắt của đêm tối. Cô cũng mệt mỏi với cái vỏ bọc do chính mình tạo ra, có lúc chẳng muốn diễn cũng chẳng muốn cười, nhưng rồi cô chẳng có đủ cái can đảm để làm điều đó.
Bởi cô sợ mọi người sẽ lo lắng cho mình và mọi người sẽ nghĩ cô yếu đuối chẳng làm được việc gì cả.
Cô sợ những người cô yêu thương sẽ buồn vì cô, cô không muốn họ buồn hay bận lòng gì cả. Tất cả khó khăn vất vả cô sẽ gắng làm hết, chỉ cần những người cô yêu thương được vui vẻ được hạnh phúc. Với một đứa như cô như thế là quá đủ.
Cuộc sống này, con đường này là do cô lựa chọn, vậy nên nếu có mệt quá thì hãy đặt tất cả xuống để cho mình có phút nghỉ ngơi.
Đừng lúc nào cũng gồng mình nên để chịu đựng tất cả như vậy. Điều đó chẳng thay đổi được gì mà chỉ làm cô thêm gánh nặng của sự mệt mỏi và muốn buông xuôi. Khi nào mệt và đôi chân chẳng muốn bước hãy để tất cả sang một bên và nghỉ ngơi nhé cô gái.
Hãy cứ mạnh mẽ như cô vẫn vậy, hãy cứ cười để che giấu đi mọi nỗi đau, và hãy cứ tin rằng đâu đó vẫn luôn có người chờ đợi cô và yêu thương cô. Hạnh phúc sẽ mỉm cười với những ai dũng cảm vượt qua nỗi đau để tìm đến một ngày mai đầy nắng.
-Quỳnh Như-

THƠ VỀ TÌNH YÊU:

“…Hạnh phúc em cần chỉ giản đơn thôi!
Được khóc, được cười như là em vẫn thế…
Không phải cố gồng mình để tỏ ra mạnh mẽ,
Nhưng sống trên đời đâu có dễ, phải không?”
-Du Phong-

THƠ VỀ TÌNH YÊU: ĐÀN BÀ MẠNH MẼ

Đàn bà không được khóc
Xinh đẹp nhất lúc cười
Chôn buồn vào chân tóc
Ngạo nhìn đời trêu ngươi
Đàn bà yêu như thể
Bất chấp hết sóng cuồng
Nhưng đàn ông bạc tệ
Xé ngực mình
…mà buông!
Không cầu xin, níu kéo
Không bi lụy, khóc gào
Tình như mưa ướt áo
Thoảng qua miền chiêm bao
Người không là người nữa
Nhưng ta là Ta thôi…
Đứa dại khờ xưa ấy
Ngày hôm qua chết rồi
Bắt đầu một kết thúc
Không than oán, căm hờn
Gom đầy lòng kiêu hãnh
Xây thành quách cô đơn
Đừng thương vay, xót mướn
Đừng xáo xới, lục tìm
Đàn bà không bạc phước
Khi biết tìm bình yên!
-Ngọc Nhu-

THƠ VỀ TÌNH YÊU: MỘT NỬA KIA ƠI

Một nửa kia ơi !Anh ở đâu ?
Sao bỏ em bơ vơ giữa phố phường xa lạ
Cả triệu người nhưng ai cũng vội vã
Em sợ cô đơn , em chịu hết nổi rồi .

Một nửa kia ơi !
Có những chiều mưa, mưa buồn lắm
Bỗng thèm lắm một vòng tay thật ấm
Em cũng yếu mềm như người khác mà thôi !

Một nửa kia ơi !
Em cần lăm một người nghe em nói
Cho em mượn chút bờ vai khi em mỏi
Bước tiếp cùng em, đến hết cuộc đời này .

Một nửa kia ơi !
Phố xá giấu Anh, sao mà lâu quá vậy
Em đợi mãi, đợi hoài vẫn chưa thấy
Qua mất tuổi xuân thì …
-Phong Ba-

BÀI THƠ TÌNH YÊU: KHÔNG ĐỀ

Có một điều muốn thú nhận với em
Lần đầu tiên nhìn vào đôi mắt đó
Trái tim anh đã âm thầm nhắc nhủ
Một nửa của anh đã nằm ở đây rồi !
Anh đã mơ về , ngôi nhà ngập tiếng cười
Ở đó có anh gọi em là bà xã
Nắm chặt tay nhau, dẫu buồn vui sướng khổ
Mình chẳng xa nhau quá tám tiếng bao giờ.
Một đứa con trai , mà anh vẫn ước mơ
Tuấn tú khôi ngô, kiên cường mạnh mẽ
Một cô con gái mang tâm hồn của mẹ
Hiền dịu vui tươi ,sống giản dị chân thành.
Em đặt tên chúng nhé ! Yên Bình hay Du Phong
Mình sẽ bên nhau, trong ngôi nhà hạnh phúc
Anh chỉ ước thế thôi! Ước những điều rất thật
Chẳng dám rườm rà, to lớn , cao sang ..
Em sẽ giúp anh
Hoàn thành ước nguyện ấy phải không !
-Phong Ba-

BÀI THƠ VỀ TÌNH YÊU

Em…người đàn bà…cũ kĩ
Chót lỡ lầm ngày ấy còn ngây ngô
Lỡ bước sai chân, sai con đường đã chọn
Nên tấm thân này nhàu nhĩ đến thảm thương
Đã từng yêu, đã từng chịu đựng
Đã tổn thương với những vết sẹo dọc ngang
Đã đánh mất niềm tin, buông xuôi và phó mặc
Để kệ đời trôi nổi…chẳng màng chi
Rồi gặp anh, thấy mình cần yêu thương đến lạ
Mọi đau đớn của đời, anh đã giúp nguôi ngoai
Niềm tin kia giờ đây anh thắp lại
Đánh cược một lần…trao trọn những tin yêu
Nhưng anh à! Em muốn được chở che
Yếu đuối nép vào anh trốn cuộc đời giông bão
Tại sao anh, cũng như bao người khác?
Để mặc em…nhỏ bé…chới với giữa phong ba
Em giờ đây…một kẻ mù sa mưa
Trước gió giông biết đâu là đích đến
Lần mò về đâu cũng sợ đời dâu bể
Nước mắt hòa nước mưa ướt đẫm một cuộc đời…

THƠ VỀ TÌNH YÊU: TỰ YÊU

Em mệt rồi và em muốn buông tay,
Không thể giữ tình yêu này được nữa.
Có những thứ cứ mặc nhiên rơi vỡ.
Dẫu đã ấp ôm, ghì chặt tận đáy lòng.
Em đã yêu anh và em đã tưởng rằng
Chỉ cần mình thật tâm thôi là đủ,
Nhưng đến cuối cùng thì em chợt hiểu
Hạnh phúc đơn phương mãi chẳng thể tròn đầy.
Anh chưa khi nào nắm chặt bàn tay
Để em thấy tình yêu này ấm áp,
Anh luôn hững hờ và luôn lạnh nhạt
Để em cô đơn ở giữa cuộc tình mình.
Em cứ dại khờ và cứ đinh ninh
Anh đã hứa rất chân tình: “Anh sẽ…”
Em đã đợi chờ những ngày vui vẻ.
Nhưng tháng năm trôi, em héo rũ mỏi mòn…
Nên em buông những mộng ước chưa tròn
Về tương lai của chúng mình…hạnh phúc.
Em tự mở đầu, giờ tự em kết thúc,
Cho những yêu thương chỉ đến phía một người.

THƠ VỀ TÌNH YÊU: ĐIỀU ANH MUỐN NÓI

Em sẵn sàng đeo nhẫn cưới chưa em
Lấy anh rồi ! Sẽ thiệt thòi lắm đấy ?
Vợ ,vợ ơi ! Anh dặn dò mấy thứ
Trọn đời này bên nhau mãi em nghe !
Nếu một ngày anh mơ thấy ai kia
Em đừng bận tâm cũng đừng hờn giận
Vợ anh thông minh _ Vợ chẳng dại gì so sánh
Người vô hình với bà xã anh đâu !
Sẽ có những lúc hai đứa giận hờn nhau
Bà xã hãy bao dung _ bà xã đừng chấp nhặt
Ôn lại chuyện xưa ,
những ngày yêu thương nhất
Kỷ niệm đầu. Ai trộm nhớ thương ai.
Nếu một ngày anh có lỡ uống say
Đừng ghét bỏ anh ! Dìu anh vào người nhé !
Cũng đừng mắng la , hãy xem như đứa trẻ
Còn dại khờ , còn cần lắm yêu thương.
Nếu mai này cuộc sống lắm gió sương
Hãy kề vai , nắm tay anh thật chặt
Lúc gian nan , lúc anh chơi vơi nhất
Anh chỉ cần có vợ ở bên thôi .
Nếu một ngày ,lỡ “say nắng ” vợ ơi !
Hãy vững tin , em đừng buông lơi vội
Người biết không ! Chẳng đam mê nào sánh nổi
Bằng gã chồng khờ, bố của con em đâu !
Nếu đôi lần tình cũ nhắc tên nhau
Ai chẳng có một thời riêng vợ nhỉ ?
Anh chẳng ghen đâu ! vì biết vợ cũng nghĩ
Chẳng mối tình nào đẹp.
Bằng của đôi ta!

THƠ VỀ TÌNH YÊU: SÀI GÒN

Sài Gòn rộng quá phải không em
Cả triệu người nhưng ai ai cũng vội
Bước một mình, liệu rằng người có mỏi
Có khi nào ,người bỗng thấy chênh vênh.
Sài gòn rộng quá phải không em
Có khi nào người thèm một hơi ấm
Hay là mình bước cùng nhau , chầm chậm
Nắm tay một người, chắc chắn sẽ vui hơn.
Sài gòn rộng quá phải không em
Hãy yêu hãy thương khi mình còn có thể
Đừng tự dối lòng rồi tỏ ra mạnh mẽ
Gắng gượng một mình,Đi về phía cô đơn !
Sài Gòn rộng quá phải không em…
Bước về phía anh, rồi những khi em mỏi
Có sẵn một bờ vai chờ em gối
Sẽ ươm mầm, gieo những hạt tình yêu.

THƠ VỀ TÌNH YÊU: NGÀY EM LÀM ĐÁM CƯỚI

Ngày em làm đám cưới
Anh đến dự được không?
Ngày vui, anh không tới
Chắc em sẽ đau lòng.
Anh hứa không quậy phá
Làm em xấu hổ đâu
Muốn thấy em hạnh phúc
Dải voan trắng cài đầu.
Em mặc màu váy trắng
Chắc đẹp đến lung linh
Giây phút thiêng liêng đó
Anh ao ước được nhìn.
Nếu em thấy không tiện
Anh sẽ đứng từ xa
Rồi tiến vào hôn lễ
Cười, dắt em về nhà.
Thế nào em, được chứ
Sao tròn mắt nhìn anh
Cưới em, anh đến nhé
Thiếu chủ rể sao đành.

THƠ VỀ TÌNH YÊU: ANH ĐỪNG BUỒN

Anh đừng buồn vì em vẫn thương anh
Dù cuộc sống chẳng dễ dàng là mấy
Đôi lúc mệt nhoài có làm anh chán ngấy
Anh cũng đừng buồn,
Em sẽ mãi ở đây!
Công việc, bạn bè hay có lúc uống say
Chỉ cần anh nhớ về ôm em mà ngủ
Ngôi nhà nhỏ thôi,
Tình yêu nhiều là đủ
Góc bếp nhỏ thôi,
Miễn ấm áp quanh năm!
Anh đừng giận hờn khi những lúc quan tâm
Mà em nói nhiều hay càu nhàu, bực bội
Đừng bỏ mặc em mỗi khi em hờn dỗi
Bởi em thương nhiều nên nông nổi thế thôi!
Cuộc đời sau này dù nhiều những buồn vui
Dù nhiều tiếng cười hay những lần bật khóc
Dù là ấm êm hay đôi lần khó nhọc
Anh cũng đừng buồn vì em mãi thương anh!
Sau này cho dù mình bạc mái tóc xanh
Cái cây em trồng sắp trăm lần thay lá
Em vẫn ở đây, anh đừng lo gì cả
Dù chúng mình già thì em vẫn thương anh!

THƠ VỀ TÌNH YÊU

Kể từ ngày gặp ấy
Lòng ta bỗng vấn vương
Mỗi lần cùng trò chuyện
Lại thấy mến vô cùng.

Ta gọi nhau thân mật
Những biệt danh yêu thương
Rồi lúc mình mỏi mệt
Lại muốn phiền ” người dưng”.

Rồi ta bỗng thay đổi
Không còn thích phiêu du
Mỗi khi mơ về ấy
Lại cố gắng thật nhiều.

Cứ thế rồi thương nhớ
Cứ thế rồi tương tư
Rồi những lần bóng gió
Tỏ tình ! Người ậm ừ .

Ta bắt đầu mơ ước
Về những ngày tương lai
Ươm những mầm hạnh phúc
Mong hoa nở cùng người.

Hình như ta ngốc lắm
Nên chẳng làm người vui
À hình như người bận
Mơ những điều xa xôi

Ta ôm về hụt hẫng
Và những nỗi thương đau
À ! thì ra không xứng
Như nước chảy chân cầu.

Người lạnh lùng xin lỗi
Rồi chúc ta hãy vui
Ngày đầu không chối vội
Mà người lại… ậm ừ.

THƠ VỀ TÌNH YÊU: NẾU NHƯ TA ĐẾN TRƯỚC

Phải làm gì khi lòng mình bão nổi
Thương một người nhưng chẳng thể nói ra
Có là gì nếu khoảng cách quá xa
Nhưng người đang…cùng người ta hạnh phúc.
Là chúng mình gặp nhau không đúng lúc
Dù biết mình chỉ chậm một chút thôi
Một chút thôi cũng đã quá đủ rồi
Để mãi mãi chỉ là người đến muộn.
Có những lần muốn gặp người, rất muốn
Tuôn hết ra những đợt sóng cuộn trào
Rằng yêu người và nhung nhớ biết bao
Người hạnh phúc, làm sao ta nói được.
Rất muốn hỏi nếu như ta đến trước
Thì liệu mình có sánh bước bên nhau
Cùng mỉm cười, tay nắm đến ngày sau
Hay mãi mãi…không bắt đầu nào cả.

THƠ VỀ TÌNH YÊU: GIÁ LÚC NÀY

Giá lúc này có ai đến bên tôi

Cho tôi mượn một bờ vai để tựa
Nói với tôi “Ngốc ơi, đừng buồn nữa”
“Anh đây rồi, vẫn luôn ở cạnh em!”
Giá lúc này có ai đó mỗi đêm
Gởi cho tôi đôi dòng tin viết vội
“Ngủ ngoan nhé, đừng nghĩ suy mộng mị”
“Anh sẽ canh em giấc ngủ yên bình!”
Giá lúc này và mỗi sớm bình minh
Có một người cùng tôi chào ngày mới
Dẫu gió giông hay mưa nắng cuộc đời
Vẫn mỉm cười nguyện siết chặt bàn tay…
Giá lúc này, những lúc thế này đây
Khi cuộc sống dần trở nên vô vị
Có ai đó vuốt tóc tôi thủ thỉ
“Mạnh mẽ lên, cô gái của anh ơi!”
Giá lúc này, chỉ cần lúc này thôi
Ai sẵn sàng hát ru cho tôi ngủ
Để quên đi những mệt nhoài ngày cũ
Để mai này vui vẻ đón nắng lên!
Giá lúc này có ai đó ở bên…

THƠ VỀ TÌNH YÊU: CÓ MỘT THỜI

Có một thời ta đã trót yêu nhau
Cuốn chiếc hôn trong mưa chiều thầm lặng
Rải thương nhớ qua khắp miền ngõ vắng
Mỗi đoạn đường ghi dấu một yêu thương;
Có một thời đầy ắp những vấn vương
Nhắm mắt lại chỉ nghĩ về người ấy
Nếu biết xa nhau thương nhớ nhiều đến vậy
Ta đã về hóa gió cuốn chặt nhau;
Có một thời thế giới chỉ một màu
Hạnh phúc nhỏ cả bầu trời hồng thắm
Khắc tên nhau tận sâu tâm khảm
Tháng ngày dài nuôi nấng một tương lai
Có một thời ta đã sống vì ai
Đem khao khát đốt lên từng ngọn nến
Tự sưởi ấm khi mùa đông đang đến
Lạnh thấu lòng khi xa vắng bàn tay.
Và bây giờ trống vắng cứ bủa vây
Anh ngơ ngẩn chẳng nhớ ngày nhớ tháng
Em nơi đâu lúc hoàng hôn chạng vạng
Có kịp về ngõ vắng cũ tìm anh.

-Đăng Hữu-

THƠ VỀ TÌNH YÊU:

Yêu đủ rồi, nhưng đừng cưới em ơi
Mình còn trẻ, còn ham chơi, còn dại
Anh xin em, hãy ngồi suy nghĩ lại
Cưới bây giờ, là ăn hại đời nhau
Yêu đủ rồi, nhưng cưới cứ để sau
Mình cùng yêu, cùng làm giàu trước đã
Xã hội này, không tiền là gục ngã
Cưới nhau rồi, uống nước lã sống sao ?
Yêu đủ rồi, nhưng khó cưới biết bao
Mẹ vẫn dục, cha vẫn gào đòi cháu…
Nhưng em ơi, bây giờ là tháng sáu
Nắng vỡ đầu, anh không máu cưới đâu
Yêu đậm sâu nhưng cưới thì còn lâu :))
-Vũ Vũ-

THƠ VỀ TÌNH YÊU: TỪ HÔM ẤY

Từ hôm ấy ta ngừng hỏi thăm nhau
Ngừng yêu thương và bắt đầu xa lạ
Mải miết đi trên đường đời trăm ngả
Chẳng còn một ai nhắc hai chữ “đã từng”.
Từ hôm ấy ta bỗng hóa người dưng
Đôi chân bước đi không một lần dừng lại
Yêu dấu một thời cũng trôi xa mãi mãi
Chúng ta xem nhau chưa tồn tại bao giờ.
Từ hôm ấy ta ngừng những giấc mơ
Ngừng nhắc tên nhau, thôi đợi chờ nhau đến
Góc phố ngày xưa nơi ta từng hò hẹn
Bao người lại qua phủ hết dấu chân về.
Từ hôm ấy ta chẳng còn thức khuya
Để kể nhau nghe những buồn vui thường nhật
Điện thoại cũng buồn nằm cả ngày lay lắt
Thiếu tiếng chuông quen báo tin nhắn một người.
Từ hôm ấy ta đã mất nhau rồi
Mất đi tiếng cười vui tươi như ngày trước
Từ hôm ấy đã bắt đầu biết được
Không phải cứ yêu sẽ bước đến cuối cùng.

THƠ VỀ TÌNH YÊU

Kể từ giờ em phải thật là xinh,

Rạng rỡ yêu đời dù mưa hay nắng
Không phải để cho người nào nhìn ngắm,
Bởi thanh xuân ngắn lắm, sắp qua rồi…
Kể từ giờ em phải sống thật vui
Để chôn vùi nỗi buồn vào quá khứ.
Ai tổn thương mình thì cũng nên tha thứ,
Bởi sau cùng em đáng được bình yên.
Kể từ giờ không phải nhớ hay quên,
Không muộn phiền vì một người nào nữa.
Vui đi em, nếu không thì sẽ lỡ
Chuyến tàu mang hạnh phúc đến ga rồi.
-Du Phong-

THƠ VỀ TÌNH YÊU: CON SẼ LẤY CHỒNG NHƯNG CHƯA PHẢI NĂM NAY

Con sẽ lấy chồng, nhưng chưa phải năm nay
Con muốn ở đây thêm vài ba năm nữa
Bố mẹ, ông bà…đừng tối ngày nhắc nhở
Con còn trẻ mà… chẳng sợ ế già đâu.
Con sẽ lấy chồng, nhưng chắc phải lâu lâu
Thanh xuân của con mới bắt đầu mà mẹ
Nhiều việc phải làm khi con còn đang trẻ
Chồng con vào rồi dự định sẽ bỏ hoang.
Con sẽ lấy chồng, sẽ là đứa con ngoan
Nhưng con bây giờ chưa sẵn sàng mẹ ạ
Hai mươi mấy xuân, tuổi đời còn đẹp quá
Con phải vẫy vùng cho thỏa những khát khao.
Con sẽ lấy chồng, sẽ hạnh phúc biết bao
Khi gặp đúng người, vào đúng ngày cần gặp
Mẹ cũng biết mà, lấy chồng không được gấp
Hạnh phúc con, con hiểu nhất, mẹ đừng lo.
-Lai Ka-

THƠ VỀ TÌNH YÊU: ANH ĐỪNG GHEN VỚI QUÁ KHỨ CỦA EM

Anh đừng ghen với qúa khứ của em
Người em chưa quên…nhưng chẳng còn yêu nữa
Kỉ niệm vẫn còn…nên làm sao không nhớ
Nhưng khi yêu anh…em thật sự chân thành.
Anh ấy cùng em…qua một chuỗi ngày xanh
Nhưng đã buông tay…bỏ mình em ở lại
Em ngỡ rằng…suốt đời đau đớn mãi
Chính anh là người mang lại những niềm tin.
Kỉ niệm buồn gìơ đã lắng vào tim
Còn những khát khao…in hình anh ở đó
Anh đừng vì chút ghen tuông bé nhỏ
Mà quên chúng mình đang có một tình yêu.
Em cần nhất ở người em thương yêu
Là bao dung…luôn hiểu điều em nghĩ
Quá khứ qua rồi…mình đừng nên ích kỉ
Mang giận hờn làm nhạt vị tin yêu.

THƠ VỀ CUỘC SỐNG: ĐỐI LẬP

Có những lúc thấy cuộc đời nhàm chán
Muốn dừng lại một nhịp của bước chân
Chợt ánh sáng tương lai tha thiết gọi
Đứng lên đi, hạnh phúc ở rất gần…
Có những lúc chỉ một mình đơn độc
Muốn kiếm tìm những câu hát yêu thương
Khi bình minh gõ cửa ở bên thềm
Không sao đâu, tim thì thầm, vẫn ổn!
Có những lúc nghe lòng người chua chát
Trước lọc lừa, toan tính lẫn dối gian
Đêm dịu dàng ôm bờ vai thật khẽ
Đóa quỳnh hương vẫn tỏa giữa đêm tàn.
Có những lúc, có những ngày như thể
Không nụ cười, chỉ ánh mắt tái tê
Lại thấy mình may mắn hơn người khác
Có một chốn bình yên để tìm về!
-Hàn Vũ-

Chắc kiếp trước mình nợ nhau nhiều lắm
Nên kiếp này mới được gặp lại nhau
Thôi anh ạ, khoan nói chuyện kiếp sau
Tiền gốc, lãi kiếp đầu…đừng chịu nữa.

THƠ VỀ TÌNH YÊU: TÔI BÂY GIỜ TRƯỞNG THÀNH HƠN NGƯỜI Ạ

Sau ngần ấy những tháng ngày rong ruổi
Tự khép lòng, đuổi bắt với cô đơn
Có cả những khi thấy chán ngán, tủi hờn
Tôi bây giờ, trưởng thành hơn, người ạ.
Tôi thôi điên rồ những khi cô đơn quá
Học cách lặng im, thôi mặc cả với đời
Tôi tự nhủ mình, làm tốt việc mình thôi
Mặc kệ ngoài kia, miệng đời cay độc lắm.
Tôi thôi khóc thầm những khi buồn dai dẳng
Kiếm quán cà phê ngồi lặng ngắm ngày trôi
Thật ra có ai được vui vẻ suốt đời
Mình cũng thế, ngày mai rồi sẽ ổn.
Tôi thôi giận hờn chuyện ai kia không tốt
Dù tôi đã tin và cố gắng hết lòng
Tôi buồn ít ngày, nhưng sau đó thì không
Thôi mất thời gian cho người không xứng đáng.

THƠ VỀ TÌNH YÊU: HÀ NỘI BUỒN KHI MÌNH LẠC MẤT NHAU

Lâu lắm rồi, anh về thăm Hà Nội
Con phố giận hờn khóc ướt một chiều mưa
Tại xa xôi, hay thương nhớ bao mùa
Anh quên mất những lối xưa hò hẹn.
Bước chân anh giờ thành ra bẽn lẽn
Cố dò tìm những lối cũ yêu thương
Em nơi đâu ? Anh cứ sợ lạc đường,
Sợ lạc mất một ngày xưa thân ái.
Hỏi Hồ Gươm có khi nào gặp lại
Bóng dáng người con gái nhỏ trong tôi ?
Mặt hồ im chẳng gợn sóng trả lời
Chỉ có lá bay trong chiều chờ đợi.
Anh về đâu khi mùa yêu lạc lối
Thiếu hẹn hò sao quá đỗi cô đơn
Ba sáu phố phường còn ai nữa giận hờn
Anh quay bước hoàng hôn buông ngõ vắng.
Hà Nội ơi sẽ nhớ ngày, nhớ tháng…

– Đăng Hữu –

THƠ VỀ TÌNH YÊU: EM VẪN THẾ

Em vẫn thế, vẫn hay buồn vớ vẩn
Chuyện không vui thường giấu, khóc một mình
Vẫn hay cười, khoe rằng em rất ổn
Vẫn giả vờ là mình đã quên anh.
Em vẫn thế, vẫn thường hay nghĩ ngợi
Qua quán quen vẫn ngước mắt lại nhìn
Góc bàn ấy ngày xưa mình hò hẹn
Có hai người…bỗng nhoi nhói nơi tim.
Em vẫn thế vẫn thường hay ngủ muộn
Chờ tin ai sau mệt mỏi ngày dài
Càng về đêm càng thấy lòng hưu quạnh
Điện thoại buồn khi chẳng thấy tin ai.
Em vẫn thế vẫn biết mình khờ dại
Kỉ niệm xưa người ấy cũng quên rồi
Bóng hình đó muốn quên sao không được
Để nỗi buồn cứ thế bám ngày trôi.

THƠ VỀ TÌNH YÊU: NGÀY GẶP EM

Ngày gặp em
Ngày gặp em anh thấy mình may mắn
Ngọn lửa tình đã rực cháy trong anh
Sau bao ngày trái tim anh muội lạnh
Em đến bên đời thắp lại lửa tình anh

THƠ VỀ TÌNH YÊU: KHÔNG YÊU

Có một người tôi chẳng thể yêu thương,
Dẫu cùng bước với nhau một đoạn đường không ngắn.
Ở bên họ tôi vui ngày qua tháng,
Nhưng để tiến xa hơn, chẳng biết có bao giờ…
Không phải tôi chưa từng theo đuổi những mộng mơ,
Chỉ là giữa chúng tôi luôn mập mờ khó hiểu.
Vắng một người thì hẳn nhiên thấy thiếu,
Nhưng khi cạnh nhau rồi lại chẳng nỡ gần thêm…
“Anh thuộc về người khác tốt hơn em!”
“Em chẳng thèm người giống anh đâu nhỉ!”
Chúng tôi giấu lòng mình nơi thẳm sâu suy nghĩ,
Rất quý, rất thương, nhưng đến vậy là cùng…
Chúng tôi sợ một ngày bỗng chốc hóa người dưng
Lặng lẽ quên đi chuyện “đã từng” xưa cũ.
Có ai không vài lần để lỡ
Những thứ rất tin yêu trong góc nhỏ đời mình?
Có một người tôi không thể phân minh
Là tri kỷ, là nhân tình, hay bè bạn.
Chỉ biết hai người không vượt qua giới hạn
Để đặt một cái tên cho mọi thứ rạch ròi…
Chỉ mong được cùng người bước tiếp mãi, vậy thôi…
-Du Phong-

THƠ VỀ TÌNH YÊU: EM LÀ ĐỂ YÊU THÔI

Em là để yêu thôi, có được không?”
Cô ấy đã thì thầm vào tai tôi câu đó,
Khi hai đứa bước cùng nhau trên con phố mùa thu nhạt nhòa bóng đổ…
Tôi mỉm cười đặt nhẹ nụ hôn trên mái tóc bồng bềnh.
“Không gì có thể chia cắt chúng mình!”
Cô ấy nói với tôi…
…khi hai đứa ngồi trên hàng ghế công viên một chiều nắng nhạt
Tôi ngọt ngào khẽ hát:
“Mình bên nhau bên nhau mãi thôi!”
“Em sẽ yêu anh đến suốt cuộc đời!”
Cô ấy choàng tay ôm cổ tôi…
…khi tôi cõng cô ấy qua ngọn đồi phía bên kia thảm cỏ
Tôi cười vang khung trời bé nhỏ:
“Hạnh phúc đây này…chứ có xa đâu!”
Chuyện đó đã qua lâu…
Thỉnh thoảng tôi vẫn vu vơ nhớ về cô gái ấy!
Tôi bây giờ vẫn vậy,
Vẫn đơn phương thực hiện lời hứa “yêu đến suốt cuộc đời”.
Vẫn đợi một “tình yêu không gì chia cắt”,
Và vẫn tin chắc…
“Em là để yêu thôi…”

THƠ VỀ TÌNH YÊU: CÓ MỘT NGƯỜI

Có một người đã từng khiến tôi vui,
Dạy tôi cười rồi lau đi nước mắt.
Có một người giúp tôi quên mệt nhọc
Bằng vòng tay che chở thật ân cần.
Có một người từng lặng lẽ quan tâm,
Để tôi trở thành một phần trong họ.
Có một người từng bên tôi to nhỏ,
Khiến tôi yêu cuộc sống ở quanh mình.
Có một người mà tôi cứ đinh ninh
Sẽ cho tôi một gia đình hạnh phúc.
Có một người, cuối con đường, kết thúc,
Đã rời đi chẳng biết tự khi nào…
Có một người đã từng hứa trăng sao,
Khiến tôi tin vào những điều mơ mộng.
Có một người suốt đời tôi trông ngóng,
Để lại là mình, vui vẻ giống “ngày xưa”

Bất hạnh của người phụ nữ hết lòng vì tình yêu đó là gặp phải một người đàn ông dành tất cả thời gian cho công việc.
– Anh yêu em, nhưng xin lỗi anh bận rồi…
– Em yêu, em chịu khó ăn cơm một mình nhé! Thông cảm cho anh…
– Sao em cứ đòi hỏi anh phải dành thời gian cho em vậy? Anh còn phải làm lụng để lo cho tương lai của chúng mình mà…
Phụ nữ, tội nghiệp nhất không phải là khi chưa tìm được người yêu thương mình. Họ tội nghiệp nhất là khi đã lựa chọn một người để gắn bó cuộc đời rồi, nhưng hạnh phúc lại ngắn chẳng tày gang… Một ngày không ngờ trước, họ phải cô đơn lủi thủi trong căn nhà đã từng là mái ấm. Mâm cơm nguội ngắt, một nửa chiếc giường trống không, phụ nữ âm thầm lặng ngắm cái bóng của chính mình già nua theo năm tháng.
Thật ra, cái phụ nữ thực sự cần không phải là một tương lai sang giàu, mà họ cần hơn là một hiện tại không thiếu thốn. Phụ nữ là loài ưa sống theo cảm xúc nhất thời, họ không đủ kiên trì để theo đuổi những thứ mông lung xa vời, trong khi bản thân thì đang sống trong lẻ loi nguội lạnh. Thiếu thốn sự quan tâm là một trong những lí do khiến phụ nữ rời bỏ đàn ông, dù cho trái tim họ vẫn còn yêu nhiều lắm.
Đàn ông là loài ưa chinh phục, khi mới yêu thì ngon ngọt dỗ dành, bởi khi ấy trong đầu anh ta chỉ có duy nhất một suy nghĩ, đó là chiếm hữu được trái tim người phụ nữ đã khiến anh ta động lòng. Nhưng đàn ông cũng thường rất tham lam, khi có được điều mình muốn rồi, anh ta sẽ hướng ánh mắt của mình tới những mục tiêu khác. Đó là lí do vì sao yêu nhau một thời gian, phụ nữ thấy đàn ông bận rộn hơn, bí ẩn hơn và lạnh nhạt hơn. Bởi mối bận tâm của anh ta không chỉ còn là cô ấy nữa. Để rồi khi sức chịu đựng của người phụ nữ vượt quá giới hạn, họ không thể sống mãi trong sự cô đơn và tâm trạng ức chế bởi vô vàn thứ ghen tuông, nỗi buồn giày vò tâm trí… họ sẽ nói những lời bất cần, chối bỏ. Đàn ông chỉ chờ có thế, họ vội vã cho rằng phụ nữ đổi thay, không còn là người một lòng một dạ nghe theo mình, thông cảm cho sự “bận rộn” của mình nữa. Rất nhiều người đàn ông rời bỏ người phụ nữ đã từng yêu thương mình theo cách đó.
Phụ nữ không có nhiều cơ hội để lựa chọn người đàn ông cuối cùng của đời mình, vậy nên đừng vội vã, đừng xuề xòa, đừng để một ngày chỉ còn biết ngửa mặt lên trời, nuốt nước mắt lặn vào trong, tự nhủ lòng “thôi thì là duyên mệnh”.
Là đàn ông, vùng vẫy bên ngoài thế nào không cần biết, nhưng để cửa nhà lạnh tanh, vắng đi tiếng cười của người phụ nữ yêu thương mình, thì anh ta đã sống một cuộc đời thất bại.

THƠ VỀ TÌNH YÊU: HÃY NHỚ LỜI ANH

Cô gái nào rồi cũng hạnh phúc thôi!
Tin anh đi và đừng ngồi đó mãi.
Tuyệt vọng, chán chường, lắng lo, sợ hãi,
Hãy nhẹ nhàng gói lại, cất đi em!
Rồi một ngày người ấy sẽ đến bên,
Khiến ưu phiền ở trong em trôi hết.
Rồi một ngày sẽ chẳng còn dấu vết,
Của những yêu thương lạc lối dại khờ.
Hãy nhớ lời anh rằng kể từ giờ
Thôi đắm chìm trong mộng mơ, tiếc nuối,
Thôi huyễn hoặc mình và thôi nói dối,
Để mở lòng ra với thế giới bên ngoài.
Em có thể yêu mình hơn bất cứ ai,
Có thể thương mình hoài mà không thấy chán,
Rồi sẽ có một người thành tâm xứng đáng
Được cùng em tay nắm trọn một đời.
Cô gái nào rồi cũng hạnh phúc thôi!
-DuPhong-

THƠ VỀ TÌNH YÊU: ĐỪNG YÊU AI ANH NHÉ

Đừng yêu ai anh nhé!
Chỉ yêu mình em thôi…
Đừng thương ai anh nhé!
Thương mình em đủ rồi…
Dẫu mai này sóng gió
Em vẫn muốn bên anh
Dẫu sang nghèo, sướng khổ
Em vẫn nguyện chung tình
Em sẽ là vợ thảo
Còn anh là chồng ngoan
Mình bên nhau say đắm
Hạnh phúc nhất thế gian
Sau này đầu điểm bạc
Chúng mình tựa vai nhau
Một tình yêu như thế
Nào phải kiếm xa đâu…
Đừng yêu ai anh nhé!
Chỉ yêu mình em thôi…
Đừng thương ai anh nhé!
Thương mình em đủ rồi…
=Du Phong=

Liệu bao giờ mới có người nào đó
Thấy không vui những lúc biết mình buồn
Rồi ngồi im chìa vai cho mình tựa
Cho nỗi niềm cứ thế được trào tuôn.

“Nơi một ngày nắng đã đi qua
Và em còn ở lại..
Không mưa giông chẳng bão bùng sợ hãi
Nhưng em sợ hoài cái cảm giác không anh.
Sẽ có một ngày nơi nắng đẹp trời xanh
Em với anh sẽ gặp nhau lần nữa
Có lẽ yêu thương sẽ vơi đi một nữa
Nhưng nắng vẫn vàng và em vẫn yêu anh.”

“Có một người đã từng nói yêu tôi
Nói sẽ chờ, sẽ đợi tôi về lại
Tôi tin người đâu biết mình khờ dại
Trên đời này có gì mãi dài lâu…”

Em vẫn thích những câu từ ủi an như ngày em mười chín
Nên hãy kể em nghe về cánh nhạn mùa xuân
Đi qua anh với tất cả bâng khuâng
Thật may là tình cảm trong em vẫn bình an ngơ ngác.
Em đã từng nghĩ mình là con chim lạc
Lạc trong anh, lạc trong những vần thơ
Nhưng tháng năm qua trong tất cả cơn mơ
Em nhận ra mình, vẫn trầm yên như thế.
Tình yêu anh như một câu chuyện kể
Em đã để dành từ rất rất lâu.

THƠ VỀ TÌNH YÊU: NẾU

Nếu chúng mình thành đôi…
Chắc em sẽ chẳng rời xa anh nửa bước.
Em thích ủ mình vào vòng tay thân thuộc,
Em muốn ở trên lưng để anh cõng mỗi ngày.
Nếu có thể, sau một giấc ngủ say…
Em ước được thì thầm, rồi anh lay thức giấc.
Em sẽ giấu riêng cho mình những điều bí mật,
Để ký ức tình yêu sẽ mãi chẳng nhạt màu.
Nếu mình thuộc về nhau…
Ngày mới sẽ bắt đầu bằng nụ cười hạnh phúc.
Anh sẽ dịu dàng chở che em hết mực,
Em như chú mèo con ngoan ngoãn được cưng chiều.
Nếu giữa chúng mình tồn tại một tình yêu…
Em sẽ nói nhiều về một căn nhà nhỏ,
Hết giờ làm anh sẽ về nơi đó,
Có mái ấm gia đình, có trẻ nhỏ, có em.
Nhưng giữa chúng mình là khoảng cách không tên…
Có lẽ hết kiếp này không bước thêm, anh nhỉ!
Hạnh phúc ngọt ngào chỉ là trong suy nghĩ,
Bao kẻ gặp trong đời chỉ để nuối tiếc nhau.
Nên có lẽ chúng mình…
…sẽ chẳng nắm tay đâu!

Trong tình yêu, người ta luôn có vô vàn lý do để biện hộ cho sự lựa chọn buông tay của mình, rằng họ làm thế là vì bất đắc dĩ thôi, rằng họ cũng khổ tâm lắm, rằng họ nghĩ cho ta, không muốn ta phải vì họ mà thế này thế khác…
Sự thật là: “Khi người ta muốn thì người ta sẽ tìm cách, còn khi không muốn, họ sẽ tìm lý do”.
Và một khi đã nhận ra trong 2 người chỉ có mình ta đang xoay xở tìm cách, còn họ thì đã tìm được cho mình những lý do rồi, thì có lẽ cũng nên gật đầu cho một tình yêu kết thúc đi thôi. Nghe thêm những lời bao biện chỉ khiến chúng ta mất thêm niềm tin vào những gì đã từng xây đắp.
Yêu thực sự là khi hai người cố gắng siết chặt lấy tay nhau, chứ không phải cố gắng giải thích vì sao yêu nhau không đến được với nhau.

THƠ VỀ TÌNH YÊU: HẠNH PHÚC VỚI EM

“…Hạnh phúc em cần chỉ giản đơn thôi:
Được khóc, được cười như là em vẫn thế
Không phải cố gồng mình để tỏ ra mạnh mẽ,
Nhưng sống trên đời đâu có dễ, phải không?
Cô gái của anh ơi, ở bên cạnh màu hồng
Còn trắng, đen và vô vàn màu khác.
Em sẽ thấy buồn khi cuộc đời nhàn nhạt,
Có sóng gió, yên bình để em biết nâng niu.
Em đừng buồn khi chưa thấy tình yêu,
Đừng vội vã ủ mình vào một vòng tay lạ,
Có một người đang tìm em hối hả,
Có một người, bàn tay ấm, sẽ bên em.”

THƠ VỀ TÌNH YÊU: NUỐI TIẾC

Nếu có một điều ước lúc này đây,
Anh ước chúng mình trở về ngày tháng cũ.
Khi say đắm ngọt ngào chưa chín đủ,
Đó là những phút giây hạnh phúc nhất cuộc đời.
Hai đứa lặng thầm làm bạn của nhau thôi,
Tay lúc nắm, lúc rời, vô tư lạ!
Mình không hứa nhau nghe bất cứ điều gì cả,
Những ngày vui cứ vậy lại thêm đầy…
Nhưng ai trong đời rồi cũng phải đổi thay,
Yêu tha thiết, rồi một ngày cũng chán.
Ta chỉ biết trách mình cho những điều không đáng,
Để mất đi không trở lại bao giờ…

“Em không hiểu vì sao
chẳng thể rung động trước những kẻ khiến em cười
Nhưng lại không thể quên đi một người
vô tình làm em khóc…
Em không hiểu vì sao
giữa cuộc đời mệt nhọc
Có bao nhiêu người muốn ngả bờ vai
Nhưng em cứ kiếm tìm hoài
Một bờ vai đã thuộc về một mái đầu xa lạ
Em không hiểu vì sao
Cứ dặn mình không tin ai nữa cả
Nhưng lại cố chấp hướng về kẻ đã làm mình ngã
Mãi chẳng chịu đứng lên…”

THƠ VỀ TÌNH YÊU: ANH ĐÃ TỪNG

Ai cũng có người từng không muốn mất
Rồi cố quên khi tạm biệt cuộc tình.
Nhưng có lẽ nỗi buồn tê tái nhất
Là đơn phương người yêu cũ của mình…
Vẫn đêm ngày nhung nhớ từng kỷ niệm,
Chỉ thấy vui khi nhắc chuyện qua rồi.
Khi chạm mặt, nhìn người thương đối diện
Ngỡ tất cả chỉ như là mơ thôi…
Cố sống vui để mong người thanh thản,
Nhưng chẳng an yên một phút giây nào.
Nhìn thấy người ngọt ngào bên ai khác
Tự hỏi mình: “Chuyện đã hết rồi sao?”
Biết bao lần tự thu về can đảm
Để nói ra nguyện ước muốn quay về.
Nhưng có bao điều xung quanh ngăn cản
Sợ một lần đi lại dấu vết xe…
Không dám mở lòng đón thêm người mới,
Cũng không thể quên được một bóng hình.
Rốt cuộc thì sau nhiều lần tự hỏi,
Vẫn đơn phương người yêu cũ của mình.
-Du Phong-

THƠ VỀ TÌNH YÊU: CHỒNG NGƯỜI TA

Rồi một ngày, ngày ấy chẳng còn xa
Anh sẽ là chồng của một cô vợ khác,
Em mang theo cả ngọt nồng, chua chát,
Cả nỗi xót thương mình vào với cuộc tình sau…
Rồi một ngày trên phố gặp lại nhau,
Vợ anh sẽ tựa đầu hệt như em ngày ấy…
Anh đừng chạnh lòng nếu vô tình có thấy
Một chút ghen tuông vội bừng cháy, vội tàn.
Rồi một ngày nhờ phương thuốc thời gian,
Em hàn gắn những lỡ làng đã cũ.
Chồng em không hỏi gì về nỗi buồn quá khứ,
Em cũng tưởng mình quên đi mãi mãi một người.
Rồi một ngày cũng như bao ngày thôi,
Em thức dậy và rồi bưng mặt khóc.
Em không thể xóa anh trong tiềm thức,
Mọi thứ vẫn vẹn nguyên, chưa kết thúc bao giờ.

THƠ VỀ TÌNH YÊU: CHỢT MỘT NGÀY

Chợt một ngày em thức dậy sớm hơn
Không thấy buồn như ngày hôm qua nữa
Cô gái trong gương vui cười rạng rỡ
Như đứa trẻ thơ quên – nhớ chẳng bận lòng
Chợt một ngày em bước nhẹ như không
Chẳng vương vấn thời mặn nồng nào đấy
Không ngoảnh đầu tìm bóng hình người ấy
Tựa quãng đường qua chưa để lỡ điều gì
Chợt một ngày em chuốt lại hàng mi
Điểm thêm chút phần hồng trên đôi má
“Cô gái bây giờ đẹp xinh, duyên dáng quá
Cô có thể tự mang kiêu hãnh đến mình mà!”
Chợt một ngày ngày ấy chẳng còn xa
Em đứng trước hiên nhà chờ đợi
Một nửa của mình đang trên đường tới
Anh ấy mang theo cả hạnh phúc lứa đôi cùng.
Chợt một ngày em không nhớ mình từng
Mang khổ tâm và lạnh lùng đến thế…
-Du Phong-

“Anh sẽ về nhà dù mưa gió, bão giông
Em sẽ đợi chồng bằng nụ cười, em nhé!
Anh cất buồn và thì thầm khe khẽ:
“Anh mệt rồi, chỉ muốn tựa vai em.”
Em dịu dàng để anh gối đầu lên:
“Em thương lắm! Anh đừng buồn, lo, nghĩ…”
“Hôm nay nhà mình có món gì em nhỉ?”
“Có canh cua, món anh thích nhất mà!”
Chuyện bão bùng là chuyện của người ta
Sau cánh cửa nhà, anh biết mình yên ấm
Cảm ơn vợ anh nhiều, nhiều lắm
Cả một đời không uổng được bên em.”

THƠ VỀ TÌNH YÊU: MÙA HOA CẢI

Em đã biết có những mùa hoa cải
Nắng nở vàng mê mải mãi triền đê.
Đợi người đi, xa lắm chưa trở về
Để tái tê ánh mắt hoài trông đợi.
Em đã biết cải vàng thường nở vội
Chẳng kiêu sa hay rực rỡ với đời.
Chỉ một màu màu hoa ấy mà thôi
Đem nhớ thương nhuốm màu trong ánh mắt.
Mùa cải vàng, mùa gió đông hiu hắt
Ánh nắng vàng cũng nhàn nhạt màu mây.
Chỉ cải vàng vẫn còn mãi ở đây
Vẫn đợi chờ, vẫn làm cây thương nhớ…
Em đến bên cải vàng nghe lời gió
Tiếng thì thầm như câu ngỏ ngày xưa.
Để đêm về tí tách những hạt mưa
Sợ gió lùa làm cải kia nghiêng ngả.
Chỉ là nghe thời gian qua vội vã
Đợi ai về khi cải đã … trổ bông.
-Bích Nguyệt-

Vội trách người vì sao mang dối trá,
Quên hỏi ta sao lại dễ mắc lừa.
Vội trách đời vì sao xô mình ngã
Quên hỏi mình đứng đủ vững hay chưa!

Là đàn ông, yêu thật lòng cũng được, giả dối cũng đành, nhưng khi rời đi thì hãy để người phụ nữ yêu mình hiểu rằng cô ta đã chọn một người chưa thực sự phù hợp, chứ đừng để cô ấy phải thốt ra câu “Từ giờ trở về sau, không còn tin vào người đàn ông nào được nữa.”
Đã mang đến đổ vỡ, đừng lấy đi tất cả niềm tin. Phụ nữ, muốn quên, muốn buông, muốn bắt đầu lại…tất cả đều dựa vào chút niềm tin ít ỏi đó.

THƠ VỀ TÌNH YÊU: MÌNH MẤT NHAU THẬT RỒI

Em chăm bẵm mong tình yêu đơm trái
Anh vô tâm rót đặc quánh hững hờ
Đâu ai đủ kiên trì để chạy mãi
Theo một người mà người ấy làm ngơ.
Em cố gắng để sau không tiếc nuối
Khi buông tay chọn một lối riêng mình
Còn hơn sống mà lừa lòng tự dối
Mình được yêu… yêu bằng cả chân tình.
Rồi ngày mai đường về mình ngược lối
Chẳng còn yêu, chẳng còn dỗi, còn hờn
Anh có thừa thời gian cho bận bịu
Em trở về thương chính mình nhiều hơn.
Cơn mưa chiều từ đó thôi nhung nhớ
Chẳng ai mơ, chẳng ai đợi nữa rồi
Câu yêu thương rơi xuống lòng phố vỡ
Chung một vòm trời mà ngỡ đã xa xôi.
Mình mất nhau thật rồi…
mất thật rồi…
anh ơi…!

-TNA-

THƠ VỀ TÌNH YÊU: NẾU NHƯ TA ĐẾN TRƯỚC

Phải làm gì khi lòng mình bão nổi
Thương một người nhưng chẳng thể nói ra
Có là gì nếu khoảng cách quá xa
Nhưng người đang…cùng người ta hạnh phúc.
Là chúng mình gặp nhau không đúng lúc
Dù biết mình chỉ chậm một chút thôi
Một chút thôi cũng đã quá đủ rồi
Để mãi mãi chỉ là người đến muộn.
Có những lần muốn gặp người, rất muốn
Tuôn hết ra những đợt sóng cuộn trào
Rằng yêu người và nhung nhớ biết bao
Người hạnh phúc, làm sao ta nói được.
Rất muốn hỏi nếu như ta đến trước
Thì liệu mình có sánh bước bên nhau
Cùng mỉm cười, tay nắm đến ngày sau
Hay mãi mãi…không bắt đầu nào cả.

THƠ VỀ TÌNH YÊU: ANH SẮP LÀM CHÚ RỂ CỦA NGƯỜI TA

Bạn anh bảo anh sắp lấy vợ rồi
Gia đình hai bên đã định ngày ăn hỏi
Nhà của anh cô thường xuyên lui tới
Mẹ anh yêu cô như con cái trong nhà.
Ừ đúng rồi…anh sắp lấy người ta
Hai người bên nhau chắc là tâm đầu lắm
Em nghe nói cô ấy hiền, ngoan, đảm
Lại đẹp xinh…ai cũng mến cũng thương.
Hôn lễ cuối năm tổ chức rất rộn ràng
Anh và cô đang bàn nhau chọn thiệp
Danh sách khách mời cũng đã lên xong hết
Chỉ chờ ngày đẹp để hai đứa nên duyên.
Anh lấy vợ rồi..ừ..tí nữa em quên
Vợ của anh chắc hơn em mọi thứ
Nếu đám cưới này anh mời em đến dự
Nhìn hai người em có chịu nổi không?
Em đã mơ ngày mình phát thiệp hồng
Trao nụ hôn mặn nồng trong hôn lễ
Gìơ chỉ biết âm thầm rơi dòng lệ
Anh sắp làm chú rể của người ta.

Trong tình yêu, người ta luôn có vô vàn lý do để biện hộ cho sự lựa chọn buông tay của mình, rằng họ làm thế là vì bất đắc dĩ thôi, rằng họ cũng khổ tâm lắm, rằng họ nghĩ cho ta, không muốn ta phải vì họ mà thế này thế khác…
Sự thật là: “Khi người ta muốn thì người ta sẽ tìm cách, còn khi không muốn, họ sẽ tìm lý do”.
Và một khi đã nhận ra trong 2 người chỉ có mình ta đang xoay xở tìm cách, còn họ thì đã tìm được cho mình những lý do rồi, thì có lẽ cũng nên gật đầu cho một tình yêu kết thúc đi thôi. Nghe thêm những lời bao biện chỉ khiến chúng ta mất thêm niềm tin vào những gì đã từng xây đắp.
Yêu thực sự là khi hai người cố gắng siết chặt lấy tay nhau, chứ không phải cố gắng giải thích vì sao yêu nhau không đến được với nhau.

THƠ VỀ TÌNH YÊU: NGƯỜI ĐỪNG NÓI CHÚNG TA GIỜ ĐÃ KHÁC

Người đừng nói chúng ta giờ đã khác
Có chăng là tình phai nhạt đi thôi
Một khi người chẳng còn muốn chung đôi
Cứ thừa nhận và rời xa nhau nhé.
Người đừng nói bởi vì mình còn trẻ
Đời còn dài, rồi sẽ có người thương
Nhưng người ta ở đâu đó trên đường
Có kịp đến lúc đau buồn ta khóc.
Người đừng nói những tủi hờn, khó nhọc
Sẽ qua nhanh như cơn lốc ngày hè
Người thay lòng, sao biết mỗi đêm khuya
Là mỗi lần ta nghe lòng nhức nhối.
Người đừng nói, cũng đừng vờ thăm hỏi
Muốn rời xa thì hãy cứ rời xa
Nếu thật lòng người muốn tốt cho ta
Đã không mang ngọt ngào ra xé vụn.

YÊU NGƯỜI YÊU CỦA BẠN THÂN
Lỡ yêu người yêu của bạn thân mình, nghe qua thì có vẻ đó là tội lỗi, nhưng ẩn sâu trong đó là rất nhiều day dứt và mặc cảm.
Trót dại ăn cắp thứ gì đó rồi ân hận thì có thể tìm cách trả lại và xin lỗi, nhưng lỡ yêu người yêu của bạn thân mình thì dù có xử sự ra sao sau đó, trong lòng cũng không thể thấy thanh thản được.
Trái tim là một thực thể vô cùng phức tạp và khó nắm bắt, nhiều khi nó tự quyết định đi theo con đường của mình mà chẳng cần quan tâm tới lý trí, định kiến xã hội, nó bất chấp mọi rào cản, nó cứ thế rung động vì một người, thổn thức vì một người, mặc cho sự thật rằng người đó đã thuộc về người khác. Tồi tệ biết bao khi đem lòng yêu một người dù biết người ấy là nguồn hạnh phúc của bạn thân mình, người mình nhất mực quý mến và trân trọng.
Không biết bao nhiêu lần tự nhủ không được bước tiếp đoạn ngõ cụt này nữa nếu không muốn mất cả tình yêu lẫn tình bạn, thế nhưng càng cố tình trốn chạy, xua đuổi, tình cảm càng không lụi tắt mà vẫn như ngọn lửa le lói cháy âm thầm. Có những tình yêu càng ngày càng sâu đậm khi người ta dành nhiều thời gian ở bên nhau, cùng tạo ra nhiều kỷ niệm với nhau. Nhưng cũng có những tình yêu lớn dần trong xót xa và mặc cảm. Càng thấy tội lỗi càng khó dứt ra, càng muốn chạy thật xa thì càng vô tình hằn in thêm da diết.
Bao lần muốn nói ra hết, rồi chịu tất cả sự oán ghét của bạn thân mình cũng không sao. Thế mà không đủ can đảm làm đau họ, cũng không đủ nhẫn tâm dứt khoát với trái tim mình, nên đành tiếp tục giấu diếm và bước đi, dẫu biết ngày mình đâm sầm vào bức tường trước mặt chẳng còn bao xa nữa.
Hàng ngày nhìn họ hạnh phúc bên nhau, vừa thấy khổ đau vừa thấy ao ước. Đau vì phải cố tỏ ra vui vẻ, hạnh phúc thay cho bạn thân mình. Nhưng thâm tâm lại ước gì vị trí kia thuộc về mình, con người kia là của mình. Chỉ trộm nghĩ tới một tích tắc thôi, rồi lại tự véo vào tay để trở về với thực tại. Không thể nhẫn tâm như thế, không thể phũ phàng như thế! Thôi thì đành chấp nhận đóng vai phụ, mãi mãi đứng phía sau làm nền cho tình yêu của họ, một người mình rất quý, một người mình rất thương. Còn tình cảm này sinh ra không phải để thổ lộ, mà sinh ra để chôn chặt, chôn sâu, mãi mãi không có ngày được phơi ra ánh sáng.
Yêu người yêu của bạn thân mình, đó là khi phải tự ép bản thân chọn một trong hai: Tình yêu hay tình bạn. Dù biết chọn thế nào thì thứ còn lại cũng không thể trọn vẹn, mà vẫn phải xuống tay. Từ khoảnh khắc phải lựa chọn chối bỏ người bạn thân, hoặc rũ bỏ đi tình yêu của mình, ta thấy chính ta chẳng còn như xưa nữa.

Hy vọng những BÀI THƠ VỀ TÌNH YÊU là những cảm xúc mang đến cho bạn những hoài niệm cũng như nỗi lòng của những người đang yêu, hiểu được những người khác cũng có những mảnh tình yêu buồn viết nên thành thơ. Chúc các bạn có một tình yêu thật đẹp.

 

Post Comment

Loading...
loading...
loading...