Search by category:
Thơ Hay

Thơ về tháng chín, chùm thơ hay về tháng 9 buồn vui

Thơ về tháng chín, chùm thơ hay về tháng 9 buồn vui mùa thu lá rơi rụng, tháng chín về, tháng chín đi bao nhiêu kỉ niệm về tháng 9, tháng chín ơi? Ngày qua ngày nắng cũng nhạt màu đi, Em thôi trẻ nên đâu còn giận dỗi, Vẫn vẹn nguyên trong lòng em nỗi đợi, Chỉ khác là…đợi ở chốn không anh.

Thơ về tháng chín, chùm thơ hay về tháng 9 buồn vui

Ta quen em một ngày đầu tháng chín
Mái tóc buông dài dáng nhỏ dễ thương
Trong một thoáng đã nghe lòng bịn rịn
Tiễn chân em về sau buổi tựu trường

Ta biết tên em vào tháng mười tuyệt diệu
Lá thu vàng như tà áo em xinh
Ta ngơ ngác thấy hồn mình phiêu lãng
Trong mắt em trong rạng ánh bình minh

Thơ về tháng chín, chùm thơ hay về tháng 9 buồn vui
Thơ về tháng chín, chùm thơ hay về tháng 9 buồn vui

Tháng chín: Cầm Bàn Tay Em

Tác giả: Trần Thị Hà Thân

Bàn tay em này
cầm anh trao những thân thương
khi ngày tháng chín sương mù phố biển
phố có lạnh tay anh cầm em ấm
nóng tình nồng một hạnh phúc bên nhau

Bàn tay em này
anh về nắm chặt nhớ thương
khi xa nhau nghe tiếng nói rất gần
ray rức nhớ tìm hương tình tuyệt diệu

Cầm bàn tay em
anh về gom hạnh phúc
từ thưở thương em
mặc cho đời bao nỗi đắng giọt đau…

Tháng Chín Ôi Buồn Như Tháng Giêng

Tác giả: Trần Vấn Lệ Bỗng dưng tôi nói như người điên:
Tháng Chín ôi buồn như tháng Giêng!
Có lẽ vì mây bay thấp quá?
Lá vàng mấy chiếc rớt bên hiên…

Lá vàng mấy chiếc. Chưa nhiều lắm
Chưa đủ cho nhen bếp lửa hồng!
Ở Mỹ, tháng Giêng là tháng lạnh,
Bây giờ, tháng Chín…cũng mùa Đông!

Bởi tôi nghe lạnh, rồi tôi thở
Nhìn khói và sương trước mặt bay
Nhớ quá sông Tiền trong trí nhớ
Đò ngang buổi sáng lướt trong mây!

Quê Hương ơi! Chỉ là sương khói
Và đám mây mù trong mắt sao?
So mãi hai vai mà nhức nhối
Tay đưa không tới nhánh hoa đào…

Là thôi không kịp mùa Xuân hẹn
Là mất từ lâu những tháng Giêng
Cái ấm cái nồng trong tóc biếc
Tôi không về nữa để hôn em!

Tháng Chín, bây giờ, tôi ướt mắt
Đò xưa đang lướt giữa mưa dông
Em quang gánh bó hai đầu gối
Buổi chợ mai còn kịp, phải không?

Tháng Chín, ôi buồn, như tháng Giêng
Anh không ngồi cạnh sát bên em
Anh đang ngồi giữa mùa Thu mới
Nhìn lá vàng bay trước mái hiên…

Bài thơ: ANH ĐỪNG BUỒN

Anh đừng buồn tháng 9 đến mau
Thời gian chẳng đợi chờ ai nữa
Cứ vô tâm, cứ mải mê chọn lựa
Ngoảnh lại sau biết mất điều gì?

Ngày qua ngày nắng cũng nhạt màu đi
Em thôi trẻ nên đâu còn giận dỗi
Vẫn vẹn nguyên trong lòng em nỗi đợi
Chỉ khác là…đợi ở chốn không anh

Có ai mà muốn cô độc một mình
Vì tháng 9 nhắc mùa mưa đang đến
Vì em biết khi mà anh chưa hẹn
Thì nỗi buồn sẽ về trước cơn mưa

Nếu một ngày…gợi nhắc tháng 9 xưa
Anh sững nhớ quên rằng chưa hò hẹn
Với ai đó luôn đợi mong anh đến
Có nhói lòng hoài tiếc thứ mất đi ???

BÂNG KHUÂNG THÁNG 9

Tôi nghe tiếng trống trường bâng khuâng tháng 9
Nghoảng lại sau lưng mùa hạ đã qua rồi
Ai nép vội góc hiên trường bỡ ngỡ
Chờ heo may về vương tóc rối bay.

Đốm phượng vĩ cất vào ngăn cặp mới
Thu soi gương tô bờ má thêm hồng
Đừng vẫy gió thả rơi mùa cũ vội
Kẻo nắng sân trường hỏi lá có vàng không?

Làn mắt biếc tiếng nói cười xao xuyến
Ai thênh thang trong một khúc giao mùa
Tôi khép lại đôi dòng lưu bút cũ
Gọi tháng 9 về nghe nhịp trống bâng khuâng

Chạnh Lòng

Tác giả: Nguyên Hữu

Mùng hai tháng chín lặng ai không?
Một bóng riêng mang tủi rứa phòng
Phía đó vui thay chàng nịnh ả
Nơi kia thích thế vợ nũng chồng
Hờn giăng bến cũ bồng con nhỏ
Hận phủ đò xa bế trăng còng
Nuốt ngược vào tim mình cố gắng
Mai này phú nặng thắp điều mong…

Con Chim Xanh Tình Ái

Tác giả: Duyên Anh Em rụt rè tháng chín
Từ tháng chín tới nay
Tâm hồn anh gói kín
Yêu em em có hay

Em hồn nhiên tháng mười
Anh ngại ngùng dò hỏi
Phải em gửi nụ cười
Cho tình anh trôi nổi

Em đơn sơ tháng một
Anh chiêm bao tình cờ
Em làm sao biết được
Trời trong anh ngẩn ngơ

Em tuyệt vời tháng chạp
Nhìn em anh ngại ngùng
Mùa xuân nào chim hót
Mùa xuân anh nhớ nhung

Con chim xanh tình ái
Bây giờ đã tháng giêng
Một mình anh mòn mỏi
Đi trên nỗi ưu phiền

Tháng chín: Chớm Yêu!

Tác giả: Timbuondoncoi Nắng rót tô hồng đôi má em
Thướt tha dáng lụa bước qua thềm
Đánh rơi một chút duyên ngà ngọc
Sóng sánh thủy triều lay động tim

Giọt đắng cà phê dường ngọt lạ
Bàn tay người khuấy nỗi hồ như
Bâng quơ đáy mắt ngày xanh quá
Có kẻ lạc vào chốn huyễn hư

Khẽ khàng sợi nắng đọng trên vai
Làn gió mơn man dưới gót hài
Khoác áo mùa thu em nhịp bước
Mây sà xuống níu cơn mưa bay

Tháng chín thu vàng ươm nỗi nhớ
Tóc mây xuống phố nghiêng mưa chiều
Trách thầm cơn mưa thu vô cớ
Thức dậy tâm hồn mới chớm yêu

Bài Thơ: THÁNG CHÍN

Mùa thu về.. tháng chín cũng kịp tới
Tháng mùa thu xao xác những lá vàng
Tháng ưu tư miên man mùa diệu vợi
Nghe tiếng lòng như tiếng đọng thở than..

Tháng chín về gió đưa hương ngập tràn
Chút lắng lòng cho thời gian chậm lại
Để cơn gió không đưa hương đi mãi
Để xa rồi. có về lại nơi đây?

Tháng chín rồi.. có thấy lạnh đôi tay
Có hay không một ngày thu đầy nắng
Sẽ chẳng còn ngày mưa buồn dai dẳng
Chỉ còn đó ngày đắng những mùa thôi.

Ngày khởi đầu của tháng chín trong tôi!.

Bài thơ tháng 9: SAO EM LẠI BUỒN VÀO NGÀY ANH ĐANG VUI?

Tháng 9 giấu gì trong lọn gió heo may?
Ngày buồn nhất
Hình như lòng buồn nhất
Có những điều biết rõ là sự thật
Vẫn nghĩ là mơ, vẫn cứ thích dối mình.

Người phụ nữ khi qua một mối tình
Luôn vẫn hoài mong vài điều về quá khứ
Đôi khi em nghĩ, giá mình yêu vừa đủ
Giá bớt chân tình… một chút, chắc tốt hơn.

Mà thôi, nói gì về cô đơn
Ngày anh đang vui, em nhắc gì chuyện cũ
Em ích kỉ mãi đến bao giờ mới đủ
Anh mãi là mơ, là khao khát xa vời…

Anh thế nào? Vào một ngày đang vui?
Ngày dần cũ trôi theo màu tóc cũ
Hình như là em vẫn còn thương chưa đủ
Hình như hôm nay, em lại nhớ anh rồi.

Sao em lại buồn vào ngày anh đang vui?

Tháng chín: Hết Kiếp

Tác giả: Duy Văn Hà Đình Huy

Chắc ngày ấy mẹ chọn
Tháng chín ngày mồng ba
Để đi gặp Tiên Gia
Trên chín từng Bạch Ngọc

Vào ngày ấy con khóc
Mẹ lẳng lặng ung dung
Theo tiếng kinh chung cùng
Trước gia đình buồn tẻ

Thắp nén nhang cho mẹ
Con biết mẹ mất rồi
Ly biệt do số Trời
Con biết sao cãi được

Nhớ hoài thời gian trước
Mẹ tích đức tu nhân
Nên nay cuối chung thân
Được đông người đưa đón.

Duy Văn Hà Đình Huy

Bài thơ: THÁNG CHÍN VỀ

Chào tháng chín. Lá nhoẻn nụ cười hiền
Chao nghiêng mình, nhẹ lay lay trước gió
Rồi xoay xoay, khẽ khàng hôn lên cỏ
Xạc xào kể chuyện mùa qua

Chùm bông sữa bung nở trước hiên nhà
Chào tháng đến, mùi hương xa khắp phố
Để rơi rơi những nồng nàn trắng xoá
Vô tư rải mái tóc thề

Chiếc cặp xinh trong tay những bé thơ
Trang vở gọi về một màu mực mới
Háo hức, hồn nhiên, trong veo con mắt đợi
Tiếng trống trường điểm tên

Dòng người xuôi trong bề bộn đời thường
Chào tháng chín bằng chung, riêng bất tận
Em đi ngược, đón thơ anh thường nhật
Mong tháng về đầy chật góc luyến vương

Hãy cùng em dệt trọn những yêu thương
Cho thắm đượm một sắc hương thu đến
Ban mai hừng, giọt sương long lanh muộn
Tháng chín về
Anh hỡi
Vời vợi thu!

BÀI THƠ: NỖI NIỀM THÁNG CHÍN

Tác giả: Jenny Phạm
Tháng chín về thêm nhiều gió heo may
Con nắng vẫn trải dài chưa ngưng nghỉ
Những cơn mưa bất thần đêm mộng mỵ
Cánh đồng vàng bảng lảng lúc hoàng hôn.

Tháng chín về thương nhớ lại đầy hơn
Thu xao xác gom cái buồn về cất
Lá nhẹ rơi qua vội vàng ánh mắt
Thu hao gầy trên mỗi bước chân qua.

Tháng chín về cho day dứt vỡ oà
Sầu vương đọng xót xa đêm khuya vắng
Cho ngậm ngùi khắc âm thầm lằng lặng
Biết có còn thương nhớ gửi về nhau?

Cơn Mưa Mùa Thu

Tác giả: Vũ Hội

Sao mang đến cơn mưa rào tháng Chín
Cho lạnh lòng cho tím tái mùa thu
Sao mang đến hành lang dài lá phủ
Ủ một màu úa đỏ thủa xa xôi
Sao mang lại cả nỗi nhớ trong tôi
Cho mang mác hồn buồn khi thu tới
Tôi tự hỏi “ chỉ ĐÔNG thôi mới lạnh“
Sao hôm nay Thu cũng lạnh vậy trời
Hạt mưa xuống làm thu ướt tả tơi
Lay lá rụng cây bồi hồi tiếc nuối
Khi thu tới gió xoay chiều thay đổi
Phương BẮc về da nổi hạt ly ty
Bầu trời xanh nay chuyển sắc ù ì
Nơi đỉnh núi mây che đi màu lá
THU nói rằng hôm nay thu buồn quá
Bởi trong lòng tôi đã hóa mùa thu

BÀI THƠ: LỜI RU THÁNG CHÍN

Tác giả: Hiền Nhật Phương Trần
Em ru gì tháng chín sắp qua Thu
Khi Phượng đã không còn màu rực rỡ
Cây bàng già đã thay màu lá đỏ
Lời ru em buồn khắc khoải hoài trông.

Ru đi em lời ru của tháng năm
Đã trăn trở với bộn bề cuộc sống
Đã thăng trầm với cuộc tình vô vọng
Ru cho đời thôi thấp thỏm nhớ mong.

Cuộc tình nào hứa hẹn một màu hồng
Đã khiến em mộng mơ và hy vọng
Để rồi em chơi vơi trên cánh sóng
Biết bao giờ cập bến nẻo yêu thương.

Em đã ru cho thắm đỏ môi hường
Cho đêm tối còn vấn vương mong nhớ
Lời ru em lạc trong miền trăn trở
Mênh mang buồn… thổn thức giữa cơn mơ.

BÀI THƠ: BẢN TÌNH CA THÁNG CHÍN

Tác giả: Chưa rõ
Tháng chín về rồi, anh có trở về không ?
Phương trời đó có nghe buồn đơn lẻ
Bản tình ca của một thời xuân trẻ
Nghe mênh mang trĩu nặng nỗi u hoài

Tháng chín về rồi, ai có đợi chờ ai !?
Trên lối nhỏ mình em còn lẻ bước
Tháng chín ơi ! Biết bao giờ tìm được
Thuở bên người, tay ấm trọn vòng tay

Tháng chín yêu ơi ! Em vẫn đợi từng ngày
Bên quán nhỏ tách cà phê chưa cạn
Dấu yêu xưa vẫn còn hoài năm tháng
Nắng mưa nào phai nhạt với thời gian

Tháng chín yêu ơi ! Chiều ngập lá thu vàng
Cho ta cứ mênh mang mùa thu ấy
Tháng chín ơi ! Sao nghe buồn đến vậy ?
Vòng tay nào sưởi ấm trái tim ta !?

Tháng chín yêu ơi ! Tình tôi mãi vẫn là…

BÀI THƠ: THÁNG 9 MÙA THU

Tác giả: Ho Nhu
Em bảo đến tháng Chín rồi anh nhỉ
Ôn những gì… tình tri kỉ mộng mơ
Anh đón nhận và mong đợi từng giờ
Được gặp nhau cho câu thơ thêm mượt

Tháng chín về, ta có nhiều thỏa ước
Mùa thu vàng hoa cúc sẽ đơm bông
Đôi môi em sẽ mọng chín, hương nồng
Trao hết nhé gửi tấm lòng trọn vẹn

Tháng chín rồi, sao mình chưa lời hẹn
Như thuở xưa, khi duyên bén nồng nàn
Cứ ngỡ rằng sẽ lắng đọng thời gian
Chứ đâu phải gặp muôn vàn bién đổi

Tháng Chín về, con tim mình nóng hổi
Nên thu sang làm bối rối tim em
Tháng chín như… mọi vạn vật buông rèm
Những kỉ niệm ta còn xem ảo ảnh

Tháng Chín về, ta chẳng cần so sánh
Duyên không thành vẫn kiêu hãnh em à
Mùa thu rồi.. tháng Chín đầy ắp hoa
Và tình người mãi vẫn là tri kỉ..

Khúc Mùa Thu

Tác giả: Hồng Dương

Tháng chín về trời nhạt nắng chơi vơi
Khung trời thả muôn nơi hương hoa sữa
Thu vàng chín lá bay bay lần lữa
Gió se se mở cửa gọi giấc tình…

Tháng chín buông sương mát dịu lung linh
Môi ai vỡ nụ xinh hình bóng nguyệt
Trăng ngời sáng cho đêm nay diễm tuyệt
Trời Hà Thành đẫm tiết sắc mùa thu…

Đêm lắng nghe âm điệu của lời ru
Hồ gợn sóng sương du miền qua mộng
Hồ Hoàn Kiếm ánh đèn soi lồng lộng
Tà áo ai lay động cả mặt hồ…

Tháng chín về sa đáy mắt ngây ngô
Đêm gọi nhớ trăng tô làn má thắm
Hàng mi chớp chợt đôi môi ướt đẫm
Nhớ một người xa lắm.. hỡi mùa trăng…

Khúc mùa thu gửi đến lọn gió êm
Đùa trên tóc ru đêm vào giấc ngủ
Bên góc phố ngọn đèn vàng sương phủ
Trăng trên cao vẫn đủ ánh em về…

Cao Dao Tháng Chín

Tác giả: Tlan

Ca dao, tháng chín
cảnh rơi lòng ảo tượng đồng quê .

tháng chín sắp về chốn thảo nguyên
trăng thanh dào dạt nghỉa se duyên
cỏ xanh leo cảnh theo vách lối
đôi bướm lượng vờn bước truân chuyên

vườn bưởi trước nhà hương sắc khoe
tằm bông trắng nỏn thơm lừng khắp
gió đưa hoa bưởi cuộn mùa thương
khoảng đường loài bưởi vỏ xanh miết

tháng chín trăng tròn sáng mé sông
nhìn quanh co lợi khó phải không ?
ai ngờ tóm lại phải buồn thầm
kiếp người luân chuyển hởi oan thiên

chiều chiều nhớ mẹ hiền xa thẳm
hoàng hôn chim luyện cây me thuở
sương ướt cỏ chồi mộc điêu linh
đứng nhìn nước biết BẬU xăm cuốn

thỏa chí tình trắc đất hiếu trung
xuân cau trái ngọt bão bồng khó
đạo chử tổ tong cháu trái lòng
dóc nào ngược cho bằng dóc cháu con

BÀI THƠ: CHÀO THÁNG CHÍN

Tháng chín về mùa thu vàng sắc lá
Con đường mòn nghiêng ngả bước thân quen
Nắng hanh hao vài cơn gió khát thèm
Đùa giỡn thổi chờ em chiều thu vắng

Lối em về con đường xưa nhạt nắng
Lá vàng rơi xào xạc trắng mưa ngâu
Có phải chăng Chức Nữ đợi trên cầu
Mà Ngưu Lang bỏ đi đâu chẳng thấy

Nên ân tình gửi vào trong trang giấy
Hỏi rằng người nơi ấy có buồn không
Mà má kia chợt thấy ửng sắc hồng
Môi thắm đỏ trong chờ trông vời vợi

Giữa thu rồi người ơi đừng nghĩ ngợi
Ngày xum vầy chờ đợi đã kề bên
Tình đôi ta sẽ mãi mãi vững bền
Niềm hạnh phúc lớn lên cùng non nước

Tháng chín về với bao điều mơ ước
Ta mong rằng …Mình mãi được …Gần nhau !
(Tác giả: Hồng Giang)

BÀI THƠ: NÉT THU VÀNG CHÀO THÁNG CHÍN

Chào Tháng Chín
Sắc Thu tràn trong nắng
Mắt em buông từng chiếc lá vàng rơi
Con đường xưa nhượm đỏ rực bầu trời
Âu yếm ngắm mùa Thu cười trong gió

Chào Tháng Chín
Bóng Thu lan trước ngõ
Dáng em ngoan gầy nhẹ bước mong manh
Bờ vai thon đẫm sương lạnh trên cành
Chợt bỗng nhớ vòng tay anh thật ấm

Thu đã sang
Hạ rời xa thầm lặng
Gió nghịch mùa thấm lạnh giấc mộng đêm
Cánh môi thơm ươm hương thoảng nũng mềm
Thu khát cháy vị ngọt say khoảnh khắc

Chào Tháng Chín
Áo Thu về trong vắt
Mùa tựu trường đàn chim trắng đầy sân
Nụ tình yêu Thu lãng mạn bao lần
Tim sai nhịp ngu ngơ làm sao ấy

Chào Tháng Chín
Nàng Thu ơi có thấy
Bao lá rơi từng hạt nhớ em đan
Màu thời gian rũ xuống giấc dịu dàng
Hoạ lên ” NÉT THU VÀNG CHÀO THÁNG CHÍN!!”
(Tác giả: Angel Nguyễn)

Bài thơ tháng chín: Thời Gian

Tác giả: Trần Tú Uyên

Tháng Chín đã vơi
Rồi
Nửa tháng
Và năm
Đã hết nửa năm hơn!
Tôi nhìn cốc rượu
Tôi vừa rót
Nó vẫn đầy nguyên
Một nỗi buồn!

Tháng Chín
Thời gian
Không đứng lại
Chỉ mây là đậu
Ở đầu non!
Có con quạ
Mới vừa lên tiếng
Rơi rớt về tôi
Mấy giọt sương…

Tháng Chín
Mùa Thu
Lá đã hườm
Sẽ vàng sẽ rụng
Chắc đầy sân
Có ai không nhỉ
Về đây nhặt
Hay giẫm cho mòn
Bớt gót son?

BÀI THƠ: TÌNH KHÚC THÁNG CHÍN

Tháng chín đến rồi mình hò hẹn nhé em !
Bên góc sân trường lần đầu ta gặp gỡ
Bao tháng hè xa lòng tràn đầy nhung nhớ
Khi mùa thu về trời trở gió tinh khôi

Tháng chín về rồi ta hò hẹn nhau thôi
Những buổi trường tan ta cùng về chung lối
Đếm những vòng xe cứ quay đều thật vội
Những buổi trưa nồng áo đẫm ướt mồ hôi

Tháng chín đến rồi mình hò hẹn em ơi !
Sài Gòn vào Thu cả đất trời êm ả
Em giấu mùa Thu vào muôn ngàn sắc lá
Bất chợt những chiều cùng hứng giọt ngâu sa

Tháng chín về rồi ta nắm tay bước qua
Cùng đón mùa Thu đang hòa ca rạng rỡ
Mình lại hẹn hò như ngày đầu bở ngỡ
Giấu những nồng nàn sau trang vở tinh khôi !
(Tác giả: Toàn Tâm Hòa)

BÀI THƠ TÌNH CUỐI THÁNG 9

Hôm nay viết bài thơ tình cuối tháng
Khi dõi nhìn biết bao áng mây trôi
Tháng chín ơi! Mi sắp xa ta rồi
Dừng lại đi sao lặng trôi mải miết.

Vẫn còn đó bầu trời xanh biêng biếc
Còn vẹn nguyên hương vị tết trông trăng
Ước bên em cùng nhau đón chị Hằng
Trong ngày rằm cùng ghé thăm bè bạn.

Tháng chín ơi có điều gì buồn chán
Mà lặng lẽ như những áng mây bay
Hay hương sữa thấy không còn ngất ngây
Dù hoàng lan vẫn đêm ngày hương toả.

Ngày hôm nay sao tâm tư nhiều quá
Vì cuối tháng hay vì đã mất em
Cả đêm qua nick của ta sáng đèn
Bao kỉ niệm cứ đan xen trỗi dậy!
(Tác giả: Hương Nam)

Tháng chín: Muôn Trùng

Tác giả: Hồng Dương

Tháng chín về thu rót mật hương say
Trăng thu nhẹ bay bay trong sương gió
Thu gợi cảm nhớ em từ dạo đó
Tóc em thơm hoa cỏ nắng rung rinh

Đôi môi em chín đỏ mọng tươi xinh
Cho anh chết đắm chìm trong ngây dại
Mùa thu ấy có gì còn sót lại
Dư vị mềm đọng mãi miệt đê mê

Bóng trăng nghiêng chờ đợi lúc chiều về
Bờ thơm thảo bổng tê lời ru động
Đơm trái chín men tình xưa lồng lộng
Huyết si ngây buông sổng tự bao giờ

Tháng chín đơm hương sữa lảng bơ vơ
Ngọc lan trắng muốt bờ khan cỏ mọc
Em đợi anh có bao giờ trách móc
Thu đậy hồn tan ngọc bích mùa trăng

Gió thu lay làn tóc xõa mênh mang
Sương ngấp nghé lặng lan theo khí mát
Trái tình chín vị thơm tho thèm khát
Nắng mù xa chếch vạt bến thu ngời…

Anh nhớ em thảng thốt một đôi lời
Em có nhớ sóng chơi vơi bến nước
Đêm tháng chín đong đầy thêm mộng ước
Đến bên nhau ta bước giữa muôn trùng…

BÀI THƠ: NHỚ VỀ THÁNG 9

Tháng 9 lại về em ở đâu
Buồn vương lên mắt lệ u sầu
Xa nhau từ độ thu năm ấy
Hiên nhà tí tách giọt mưa ngâu

Không biết là em có ấm êm
Hay luôn buồn tủi lúc về đêm
Mưa giăng mờ ảo bên cửa nhỏ
Chỉ thấy hạt sương rớt bên thềm

Em có hay về nơi đó không
Vẫn con đường cũ phủ rêu phong
Cây bàng giờ đã già trước tuổi
Cùng với thời gian nỗi nhớ mong

Căn nhà đã vắng tiếng em ơi
Mái cọ xác xơ ngắm sao trời
Thu về theo nỗi buồn hiu quạnh
Kỷ niệm ngày xưa …mãi chẳng rời.
(Tác giả: Thanh Trần)

Tháng Chín Khai Trường

Tác giả: Quách Tỉnh -Xuân Trường

Tháng chín về nghe trống giục vang xa
Em thướt tha áo dài bay trong nắng
Bầu trời xanh và mây trôi lặng lặng
Đi đến trường cố gắng học hành thôi

Một mùa hè ghi nhớ chẳng phai phôi
Hoa Phượng đỏ bồi hồi bên cửa lớp
Hàng mi cong dưới cây bàng tán rợp
Nấc nghẹn ngào chia tay lớp ngày xưa

Tháng chín về đâu đó những cơn mưa
Ngày khai trường em như vừa tuổi mới
Những ước mơ không bao giờ chờ đợi
Hứa với lòng vươn tới một vì sao

KHÚC MƯA THÁNG 9

Tác giả: Hư Vô

Đêm rắc mưa cho hương đầy tóc
Tháng 9 về quanh những gót chân
Phố xá chờ nhau đèn thao thức
Soi buồn chưa rõ mặt tình nhân.

Con đường có lần em qua đó
Hẹn hò cho đỏ dấu son môi
Tôi về không kịp như đã hứa
Giọt mưa xoá mất bóng em rồi!

Bàn tay lùa trong di tích đá
Nhặt chút hương xưa để nhớ đời
Hàng cây bàng mấy lần thay lá
Mà nghe hối hả bước chân tôi.

Chỗ có mũi tên đường rẽ trái
Mưa bay đâu còn thấy lối vào
Tôi nhìn tôi lạ người lạ phố
Cỏ xanh mọc đã quá đỉnh sầu…

Thơ Buồn Tháng Chín: Tháng 9

Và tháng chín em đi về trong gió nhẹ
Nắng muộn màng hôn khẽ lọn tóc mai
Lá thu vàng đùa cợt bước chân ai
Mây ngũ sắc bọc thơ tình, anh khẽ

Và tháng chín, bóng em nghiêng, về gặp gỡ
Tim ngập ngừng thu tím đón mưa sang
Mơ áo em, sim tím, nét đài trang
Lối vào yêu, anh nghe ngàn vụn vỡ

Và tháng chín em không về con đường ấy
Lời yêu em chưa kịp hát đôi câu
Vọng tim si chùng điệu tủi sầu
Em về đâu? Đàn xưa đã gãy.
(Vũ Thư Nguyên)

Tình Mưa Tháng Chín

Mình về góc phố mưa bay
Hạt mưa còn mãi rơi đầy
Long lanh xuôi dòng kỷ niệm
Dịu dàng theo vòng gió lay

Hạt lăn dài thấm không gian
Nhẹ buông lơi trên phím đàn
Khơi lòng em ngàn giọt nhớ
Khắc khoải hồn giữa thu sang

Đường lá đổ vàng bước qua
Mưa ký ức chẳng nhạt nhòa
Hạt bay theo mùa lá úa
Xào xạc cung trầm thiết tha

Mưa thì thầm ấm môi trinh
Đêm hồng ái ngát hương tình
Thu phong vờn hôn tóc rối
Gió mưa hòa khúc mơ xinh

Tình mưa thu ngọt tháng chín
Nồng nàn ướt mãi đời nhau…
(Tiểu Vu Vi – Thơ 5 chữ về tháng 9)

Mai Tôi Đi Trời Mùa Mưa Tháng Chín

Mai tôi đi trời mùa mưa tháng chín
Còn gì không những kỷ niệm u sầu
Mưa chập chùng trên phố xưa mù lối
Tôi đi rồi thôi đừng nhớ gì nhau

Mai tôi đi hàng cây xanh nỗi nhớ
Chỉ riêng em giờ chắc cũng quên rồi
Cơn mưa xanh biếc buồn nơi cuối phố
Tình chúng mình rồi cũng rất xa xôi

Mai tôi đi đừng nhìn theo tiễn biệt
Dù dấu yêu ngày cũ rất mặn nồng
Đêm tự tình trong vòng tay đắm đuối
Mà bây giờ hai lối có buồn không

Mai tôi đi tháng ngày dài phiền muộn
Bước chênh vênh như lạc lối giữa đời
Hành trang tôi chỉ mối tình tha thiết
Trong tim buồn trời tháng chín mưa rơi
(Khiếu Long)

Trăm Năm Ướt Bóng Mưa Chiều

Tác giả: Lưu Vĩnh Hạ

Trăm Năm Ướt Bóng Mưa Chiều
Nhìn những giọt mưa bay bay ngoài trời mà lòng chạnh lòng nhớ em nhiều quá, nhớ ngày chia ly không nói nên lời, em nắm lấy tay tôi, nghèn nghẹn, nước mắt thay cho lời ly biệt, tôi biết em buồn nhiều lắm, trong đôi mắt đã nói lên những u ẩn của lòng, em nhìn những con bóng nước phập phồng rồi tan vỡ, ngày xưa em thường nói, sợ tình yêu chúng mình như những bóng nước vỡ tan theo dòng, ta không phụ nhau …..mà đời đã phụ nhau em ạ
Lưu Vĩnh Hạ

Đầu tháng chín cơn mưa về là lạ
Giọt mưa nào hiu hắt cõi lòng nhau
Tiếng mưa rơi như giọt oán cung sầu
Một chút nhớ chút thương người nghệ sĩ

Ta ru ta cuộc đời cơn mộng mị
Giấc ngủ nào còn đó của chiêm bao
Tiếng mưa rơi hồn lá cũng lao xao
Trên phiến đá giữ nguyên lời thầm lặng

Tháng chín ơi dòng đời thơ có cạn
Ta uống rồi giọt đắng những ngày qua
Mỗi dòng thơ mỏng quá của thiết tha
Mà tình yêu lại dày thêm nỗi nhớ

Những giọt mưa yêu em lòng bỡ ngỡ
Phiến đá buồn còn đó một lời ru
Lá vàng rơi có phải trời vào thu
Hay giọt rơi héo lòng cơn mưa hạ

Tháng chín ơi nhạt môi hồng trên má
Đôi mắt buồn mưa bong bóng ngày xưa
Tôi xa rồi ai là kẻ đón đưa
Em còn nhớ những chiều xưa mưa đổ

Mưa ngày xưa ai ôm lòng nhung nhớ
Tóc em dài thương quá một vòng tay
Kỷ niệm ơi như chiếc lá khô gầy
Ai đổi thơ lấy về một chút nắng

Mưa ngày xưa đôi mắt buồn năm tháng
Em xa rồi …tôi biết nhớ thương ai
Gió mưa về thương quá bóng hàng cây
Ngọn đèn khuya chờ người trên lối cũ

Mưa tha phương se lòng người cô lữ …….

Nỗi Niềm Tháng Chín

Tháng chín về theo làn gió heo may
Cái nắng nhạt cứ hao gầy đi mãi
Mưa bất chợt giăng vào lòng khắc khoải
Lá đổi mùa xào xạc cả chiều thu

Tháng chín về chiều bảng lảng sương giăng
Ướt mái tóc cho dày thêm nỗi nhớ
Hoàng hôn dốc ai một mình đứng đợi
Ai có về cho ai bớt nhớ mong

Tháng chín về vằng vặc ánh trăng suông
Cho đêm dài cứ chơi vơi mộng mị
Chị Nguyệt buồn, Cuội chăn trâu bỏ đói
Ngó trần gian ai tát nước đầu đình

Tháng chín về con phố nhỏ đơn côi
Chùm hoa sữa đêm tỏa hương ngào ngạt
Ai ngẩn ngơ nhặt cánh hoa vụn vỡ
Nhớ ùa về ai lạc bước nơi đâu

Tháng chín về ai lỡ hẹn với ai
Để hàng cây cứ khát thèm cơn gió
Trên thiệp hồng một dòng tên bỏ ngỏ
Biết bao giờ mới điền được tên ai.
(Trần Thanh Xuân)

Ngày Tháng Và Tình Yêu

Tác giả: Viễn Du

Ta quen em một ngày đầu tháng chín
Mái tóc buông dài dáng nhỏ dễ thương
Trong một thoáng đã nghe lòng bịn rịn
Tiễn chân em về sau buổi tựu trường

Ta biết tên em vào tháng mười tuyệt diệu
Lá thu vàng như tà áo em xinh
Ta ngơ ngác thấy hồn mình phiêu lãng
Trong mắt em trong rạng ánh bình minh

Ta tặng em đóa hồng tháng mười một
Hoa sẽ tươi như môi đỏ em cười
Em cúi nhìn hoa, nhìn ta e ấp
Ta ngẩn ngơ không thốt nổi một lời

Ta tìm em tháng mười hai tuyết trắng
Đêm thánh vô cùng quỳ cạnh bên em
Trong góc giáo đường rạng ngời ánh sáng
Đôi mái đầu xanh nhận phước an lành

Ta đón bên em giao thừa ấm cúng
Ánh nến lung linh hương khói quanh mình
Tháng giêng giật mình ngỡ là tiếng súng
Khi pháo giao thuờa vang dội trong sân

Ta tặng em bài thơ tình vụng dại
Giữa tháng hai trời bão tuyết lạnh căm
Ta mong ước cho tình mình đẹp mãi
Cầm tay em ta ước nguyện trăm năm

Ta chúc em vui tròn đêm sinh nhật
Cuối tháng ba tuyết sẽ bắt đầu tan
Ta gởi em nụ hôn đầu đẹp nhất
Trên đôi môi mềm ngọt lịm mùi kem

Ta cùng em hái những cành tulip
Lá đâm chồi tháng tư đã về đây
Dấu chân nhỏ in đầy trên cỏ ướt
Ta dìu em đi dưới những hàng cây

Ta khóc em, cuối tháng năm buồn bã
Cơn bệnh bất ngờ em vĩnh viễn chia xa
Ta ngơ ngác không tin là sự thật
Không em ơi, xin sống mãi bên ta

Ta đến thăm em tháng sáu trời mưa bão
Mưa khóc cho người, ta khóc cho em
Niên học hết ta chẳng buồn lưu luyến
Vì buổi tan trường ta đâu được gần em

Ta trồng cho em nhánh hồng ngoài mộ
Tháng bảy nồng nàn hoa tỏa hương thơm
Em có nhớ nự hồng nào, ngày cũ
Em có mang theo về nơi ấy không em

Ta thắp cho em nén hương sầu não
Ngày mai ta rời thành phố đi xa
Tháng tám ngập ngừng thay lời từ giã
Đừng khóc nhé em ta sẽ quay về

Ta đốt ngọn nến buồn phố này bỡ ngỡ
Tháng chín tới rồi em biết không em
Một năm kỷ niệm hai đứa mình gặp gỡ
Chiều tan trường đâu còn dấu chân em

Rồi tiếp nối những tháng dài buồn bã
Trong lòng ta kỷ niệm vẫn còn in
Em vẫn sống ở trong lòng ta mãi
Như ngày xưa, ngày mới nhóm cuộc tình…

Rủ Mùa Thu Bỏ Ta

Tác giả: Daocongdien

RỦ MÙA THU BỎ TA

Châm mồi nến tháng chín
Đốt chiếc lá mùa thu
Ngọn gió thổi bịn rịn
Cơn mưa rối lu bù

Trần gian thui thủi quá
Giá mà nắm sương rơi
Như dáng em trắng xóa
Bên vách đời lui cui

Nến nhểu giọt đỏ lệ
Tóc em buông xuất thần
Hôm nào ta tạ thế
Nhờ người rửa dấu chân

Tháng chín hóa kiếp khói
Bay từng lọn la đà
Hoàng hôn còn chưa hỏi
Làm sao thu nói ra

Tháng chín vừa li dị
Dắt đọt nắng đi xa
Cả con nai ích kỷ
Rủ mùa thu bỏ ta

MƯA THÁNG 9

Tháng 9 về ướt cả những cơn mưa
Chiều loang lổ từng cơn giông mùa lũ
Anh cứ đi khỏi tháng ngày xưa cũ
Nhớ làm gì một người cũ đã quên.

Anh cứ ấm, cứ êm mùa mưa lạnh
Em trở về nắm lấy bàn tay không
Tự dắt mình bước qua cơn bão lòng
Vì đời này ai chẳng từng như thế.

Đời cứ trôi, phiêu diêu hồn quạnh quẽ
Chốn phong trần từng dâu bể, đa đoan
Vẫn vẹn nguyên, qua năm tháng chẳng tàn
Một tình yêu còn muôn ngàn lỡ dở.

Tháng 9 về tim em nhiều trăn trở
Nhớ không anh?
Tháng 9 của chúng mình!
Tháng 9 về anh sẽ cứ lặng thinh
Em sẽ cứ vẫn vô tình ngóng đợi.

Mưa Tháng Chín

Tác giả:

Mưa tháng Chín
Cơn mưa chiều bất chợt
Mưa nhạt nhòa, mưa ướt áo em bay
Mưa ướt tóc huyền buông xỏa chấm ngang vai.

Mưa tháng Chín
Cơn mưa đầu thu
Mưa của bao miền cảm xúc
Của bao người lúc mới đầu biết yêu.

Mưa tháng Chín
Mưa của đợi chờ, của thương nhớ về anh
Em đếm mưa rơi đếm lá mọc trên cành
Mà sao không đếm được tình anh trao tình.

Tháng chín: Giỗ Thân Phụ

Tác giả: Nguyễn Vạn Thắng

(Thương về Thân Phụ Nguyễn Vạn An tạ thế ngày 16/9/1997)

Ba đi tiếc nhớ mãi khôn nguôi

Tháng chín năm xưa tiễn một người

Héo hắt lòng đau bao kỷ niệm

Cảnh đời thay đổi chẳng ngừng trôi

Lá úa trên cây đổi sắc màu

Chia tay cách biệt quặn lòng đau

Bầu trời ảm đạm như thương xót

Một kẻ ra đi trả nợ đời

Mây xám trời Thu, lá đổi vàng

Năm dài mòn mõi với thời gian

Mồ Ba yên nghỉ trong lòng đất

Rêu phủ u buồn với tháng năm

Cứ lần Thu đến lá vàng rơi

Hình ảnh năm xưa lại đến rồi

Ghi khắc trong tim hoài kỷ niệm

Thương thầm giọt lệ có nào nguôi

Bao năm đất khách, chốn quê người

Chia cách khôn cầm mắt lệ rơi

Phụ tử tình thâm còn nhớ mãi

Tình Cha nghĩa nặng có nào vơi

Thu lại về đây có khác nào ?

Thương về kỷ niệm với buồn đau

Ba đi lặng lẽ mùa Thu ấy

Kẻ ở người đi mắt lệ sầu

Cuối Mùa

Tác giả: Đỗ Hồng

Hè ở phía sau và thu phía trước
Anh đứng giữa đường tháng chín ngu ngơ
Chân thời gian đi xa thêm một bước
Nắng hạ sẽ tàn rớt cuối trời thơ

Muốn nói với em bằng lời thinh lặng
Của những yêu thương còn lại cuối mùa
Cho lá xôn xao trong vườn thanh vắng
Bầy chim sẽ về dưới nắng lưa thưa

Thơ viết cho em bao lần chìm nổi
Trên những dòng tình đổ ngược về tim
Ngày vui theo nhau lên đường rất vội
Đưa tiễn mùa hè về với lặng im

Ngày mai đưa em vào mùa thu mới
Áo trắng em vương bóng nắng hanh vàng
Những hàng cây xanh bên đường vẫn đợi
Cơn gió mơ hồ nào sẽ bay ngang?

Thơ về tháng chín, chùm thơ hay về tháng 9 buồn vui lẫn lộn.

Post Comment

Loading...
loading...
loading...