Search by category:
Thơ Hay Thơ Về Cuộc Sống Thơ Về Quê Hương

Thơ về quê hương, chùm thơ nhớ về quê hương hay nhất

Thơ về quê hương, chùm thơ nhớ về quê hương hay nhất. Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày…Cùng chiêm nghiệm những bài thơ viết về quê hương nhé!

Thơ Về Quê Hương

Quê Hương
Tác giả: Đỗ Trung Quân

Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều

Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay

Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông

Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm hè

Quê hương là vòng tay ấm
Con nằm ngủ giữa mưa đêm
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm

Quê hương là vàng hoa bí
Là hồng tím giậu mồng tơi
Là đỏ đôi bờ dâm bụt
Màu hoa sen trắng tinh khôi
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương có ai không nhớ…

Thơ về quê hương, chùm thơ nhớ về quê hương hay nhất
Thơ về quê hương, chùm thơ nhớ về quê hương hay nhất

Bài Thơ Về Quê Hương
Tác giả: Hồ Dzếnh

Ngày xưa tôi sống vui êm
Trong khu làng nhỏ kề bên sông đào .
Chị tôi giặt lụa cầu ao,
Trời trong, nắng ửng, má đào ghẹo duyên.
Tôi say nước thắm mây huyền,
Nước mơ dáng cũ, mây truyền tiếng xưa …

Đời lành: nắng nhạt mưa thưa,
Sầu hôm hối sáng, buồn trưa tiếp chiều .
Có lần tôi thấy tôi yêu
Mắt nhung, cô bé khăn điều cuối thôn.

Lâu rồi, tôi đã… hơi khôn,
Biết cô hàng xóm có còn nhớ nhau?

Bài Thơ Về Quê Hương
Tác giả: Trường Phong

Quê hương hai chữ dễ thương
Ở xa càng nhớ càng vương nổi buồn
Nhớ khi còn bé tắm truồng
Dầm mưa đùa giỡn chèo xuồng qua sông
Nhớ khi lúa trổ đòng đòng
Con chim se sẽ ra đồng kiếm ăn
Nhớ khi sóng nước lăn tăn
Là mùa nước ngập, lưới giăng ven bờ
Nhớ khi tôm cá đầy lờ
Nhớ mùa bông súng đợi chờ mắm kho
Nhớ bông điên điển trời cho
Nấu canh tép lóng nồi to ngon lành
Nhớ ơi ly sữa đậu nành
Thơm tho béo ngọt ai đành lòng quên
Nhớ khi ngơ ngẩn buồn tênh
Ra vườn hái mận, trèo lên cây dừa
Mang theo cái võng đong đưa
Thả hổn theo gió, giấc trưa mơ màng
Mộng du tôi bỗng thấy nàng
Cùng nhau hò hẹn lên ngàn hái hoa
Đem về đám cưới đôi ta
Giựt mình tĩnh giấc ngỡ là đã xong
Nhớ khi cái thuở long nhong
Nhặt hoa phượng đỏ thắm hồng tặng em
Nhớ khi trốn học ăn kem
Trưa hè nắng cháy lại thèm mủ trôm
Quê hương cuối xóm đầu thôn
Chổ nào cũng có mảnh hồn trẻ thơ
Quê hương có tiếng hò ơ
Nghe sao ngọt lịm bao giờ mới quên
Quê hương có ánh sao đêm
Có trăng trong sáng êm đềm mến yêu
Nhớ khi cùng bạn thả diều
Khói đồng nghi ngút sáo chiều vi vu
Ban đêm nghe tiếng chó tru
Tiếng gà gáy sáng sương mù giăng ngang
Nhớ khi thăm ngoại bên làng
Qua đò cô lái hát vang giữa dòng
Nghe sao rạo rực trong lòng
Thấm tình quê mẹ nước sông ngọt ngào
Quê hương là chốn chôn nhao
Hỏi ai không nhớ dạt dào góc quê.

Bài Thơ Quê Hương
Tác giả: Trần Tuấn Kiệt tặng Phương Triều

Lòng ta vì quá đỗi nhớ thương
Cành hoa bụp cũ khóc bên đường
Bến khuya Sa đéc trăng mười sáu
Mấy độ chìm theo sóng lớp lang
Hỡi người con gái bến Tân quy
Nàng hát ta nghe hát những gì?
Tóc xõa bốn trời trăng gió tụ
Mây vờn âm điệu nét phương phi
Hát nữa nàng ơi! não bốn trời
Cành hoa bụp cũ bến kia rơi
Quê hương khúc hát chừng đưa lại
Lớp sóng trường giang lạnh đến trời.

BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG
Tác giả: Nguyễn Đình Huân
Quê hương là một tiếng ve
Lời ru của mẹ trưa hè à ơi
Dòng sông con nước đầy vơi
Quê hương là một góc trời tuổi thơ

Quê hương ngày ấy như mơ
Tôi là cậu bé dại khờ đáng yêu
Quê hương là tiếng sáo diều
Là cánh cò trắng chiều chiều chân đê

Quê hương là phiên chợ quê
Chợ trưa mong mẹ mang về bánh đa
Quê hương là một tiếng gà
Bình minh gáy sáng ngân nga xóm làng

Quê hương là cánh đồng vàng
Hương thơm lúa chín mênh mang trời chiều
Quê hương là dáng mẹ yêu
Áo nâu nón lá liêu siêu đi về

Quê hương nhắc tới nhớ ghê
Ai đi xa cũng mong về chốn xưa
Quê hương là những cơn mưa
Quê hương là những hàng dừa ven kinh

Quê hương mang nặng nghĩa tình
Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời
Quê hương ta đó là nơi
Chôn rau cắt rốn người ơi nhớ về.

BÀI THƠ YÊU LẮM QUÊ HƯƠNG
Tác giả: Hoàng Thanh Tâm
Em yêu từng sợi nắng cong
Bức tranh thủy mặc dòng sông con đò
Em yêu chao liệng cánh cò
Cánh đồng mùa gặt lượn lờ vàng ươm

Em yêu khói bếp vương vương
Xám màu mái lá mấy tầng mây cao
Em yêu mơ ước đủ màu
Cầu vồng ẩn hiện mưa rào vừa qua

Em yêu câu hát ơi à
Mồ hôi cha mẹ mặn mà sớm trưa
Em yêu cánh võng đong đưa
Cánh diều no gió chiều chưa muốn về

Đàn trâu thong thả đường đê
Chon von lá hát vọng về cỏ lau
Trăng lên lốm đốm hạt sao
Gió sông rười rượi hoa màu thiên nhiên

Em đi cuối đất cùng miền
Yêu quê yêu đất gắn liền bước chân.
BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG TÌNH QUÊ
Tác giả: Hoa Lục Bình
Chiều tà nắng ngã triền đê
Mục đồng thông thả đi về lưng trâu
Dòng sông xanh ngắt một màu
Một đàn cò trắng từ đâu bay về

Bình yên một buổi chiều quê
Khói đồng lan tỏa đêm về vắng tanh
Ngoài đồng cây lúa còn xanh
Chiều quê êm ả trong lành biết bao

Nhìn đàn gà nhỏ gọi nhau
Mọi người xong việc gọi nhau ra về
Giờ đây đêm cũng đã về
Thoảng đâu trong gió tóc thề thơm hương

Bình minh một sớm mù sương
Đàn trâu nhai có ngoài vườn nhởn nhơ
Cánh cò bay lạc vào thơ
Làm cho tôi mãi ngẫn ngơ giữa đồng

Con đò nằm dưới bến sông
Hình như nó cũng chờ mong một người
Người người rôm rả nói cười
Đồng xanh bát ngát thơm mùi mạ non

Tình quê một dạ sắc son
Ở nơi thành thị em còn nhớ không
Con đò bến cũ chờ mong
Hôm nào anh cũng chờ trông em về.

BÀI THƠ VỀ QUÊ HƯƠNG QUA LỜI MẸ KỂ
Tác giả: Công Vinh
Con nghe Mẹ kể ngày xưa,
Quê hương của Mẹ, mỗi trưa nắng hè.
Bình yên những mái tranh che,
Sông Thu in bóng luỹ tre ven làng.

Quê hương hai tiếng dịu dàng,
Mà sao vẫn thấy ngỡ ngàng trong con.
Làm trai, chữ hiếu chưa tròn
Quê Cha, đất Tổ, mỏi mòn thiệt hơn.

Ngày xưa, Mẹ kể nguồn cơn,
Quê hương của Mẹ, đã hơn mươi đời.
Sông Thu, một thuở thiếu thời,
Chiến tranh, Mẹ phải xa rời quê hương.

Miền trung chín nhớ, mười thương
Con như cánh Nhạn, lạc đường lẽ loi.
Sông Thu bên lỡ, bên bồi
Quê hương in dấu, một đời Mẹ Cha.

Con chưa về lại quê nhà,
Nên đâu biết được, đường xa hay gần?
Lòng con day dứt, băn khoăn
Nữa đời tóc đã pha dần màu sương.

Bao giờ về lại quê hương
Để xem Vĩnh Điện, An Tường là đâu?
Sông Thu xanh thẫm một màu
Bãi bồi cùng những ruộng dâu, nong tằm.

Bây chừ, Mẹ đã yên nằm
Lấy ai dìu dắt về thăm quê nhà
Đời con rồi cũng sẽ qua,
Quê hương rồi cũng chỉ là giấc mơ.

Quê hương đẹp tựa vần thơ
Sông Thu với những bến bờ yêu thương.
Dù cho xa cách dặm trường,
Lòng con vẫn mãi vấn vương Thu Bồn…
BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG NỖI NHỚ
Tác giả: Hoàng Thanh Tâm
Trở về tìm mái nhà quê
Tìm hình bóng mẹ bộn bề nắng mưa
Tìm nắng xuyên ngọn cây dừa
Tìm hương mạ mới gió lùa thơm tho

Tìm đàn trâu với con đò
Áo bà ba mẹ câu hò trên sông
Nón lá nghiêng nắng nước ròng
Miền quê khó nhọc con còng con cua

Lục bình tim tím mùa mưa
Bồng bềnh một khúc sông khua mái chèo
Khói lên cháy bếp nhà nghèo
Con gà cục tác con mèo quẫy đuôi

Heo gà chạy ngược chạy xuôi
Chân bùn tay lấm nụ cười chân quê
Cánh cò trắng xóa vọng về
Ngân nga vọng cổ bốn bề thiên nhiên

Đậm đà ký ức giao duyên
Xương cha máu mẹ dịu hiền ca dao
Con dù biền biệt phương nào
Quê hương một dạ dạt dào khó phai.
BÀI THƠ VỀ QUÊ HƯƠNG THANH BÌNH
Tác giả: Lãng Du Khách
Cảnh quê bình dị khiêm nhường
Mà sao quá đỗi thân thương với đời
Trưa hè vọng tiếng ru hời
Đong đầy thương mến trong lời mẹ ru

Chiều tà tiếng sáo vi vu
Mênh mang trời đất lãng du thanh bình
Người quê mộc mạc chân tình
Cùng nhau đùm bọc hết mình đói no

Đồng quê mỏi rã cánh cò
Cho ta hạt gạo thơm tho nuôi người
Dân quê rạng rỡ nụ cười
Yêu thương đùm bọc lòng người thiện chân

Bản tính vốn rất chuyên cần
Hăng say lao động gian truân chẳng sờn
Cùng nhau xây dựng giang sơn
Để cho cuộc sống đẹp hơn với đời

Cảnh quê xanh thắm tuyệt vời
Thân thương gắn bó với đời dân quê
Bình dị mà vẫn đam mê
Đó là nơi chốn ta về ai ơi.
BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG LƯNG TỰA BẾN QUÊ
Tác giả: Toàn Tâm Hòa
Ta về lưng tựa chiều nghiêng
Thả hồn theo những bình yên lạ thường
Bao năm xuôi ngược dặm đường
Nay về gom những yêu thương đong đầy

Đồng xanh thẳng cánh cò bay
Dòng sông quê vẫn nặng đầy phù sa
Sáo diều vi vút ngân nga
Bao nhiêu âm điệu thiết tha mê hồn

Ta ngồi nhìn ngắm hoàng hôn
Mà lòng sao cứ bồn chồn xuyến xao
Hương đồng gió nội ngọt ngào
Nhà ai khói bếp quyện vào… chiều mơ!

Ta về tìm khúc ầu ơ
Ca dao của mẹ, ngày thơ xa rồi
Bước chân bổi hổi bồi hồi
Đếm từng kỷ niệm xa xôi hiện về

Ta về lưng tựa bến quê
Mơ màng trong những vỗ về dấu yêu
Lưng còng dáng mẹ liêu xiêu
Nghiêng theo bóng nắng cuối chiều mỏng manh

Ta về bên mái nhà tranh
Thấy bao ký ức vờn quanh bên mình
Bữa cơm ấm áp gia đình
Tựa vào lòng mẹ lặng nhìn rưng rưng.

Thơ về Quê Hương
Tác giả: Hồ Văn Thiên

Xa quê biền biệt từ lâu
Mà hương quê chẳng phai mầu thời gian
Ước ao một bữa rau lang
Ăn cùng mắm cáy, cua rang cháy càng

Nhiều đêm mơ ổ rơm vàng
Say mùi lúa mới, miên man giấc nồng
Mắt cay ngỡ khói đêm đông
Xoay quanh bếp lửa than hồng nướng khoai

Đầu nhà nở trắng hoa mai
Nhớ hương hoa bưởi cô Hai gội đầu
Khế chua, sung chát ngấm lâu
Nhớ cơm cà nén, canh bầu đầu tôm

Nhớ ai má lúm, môi son
Đêm trăng dúi nắm cốm thơm vội vàng
Tay cầm tay ấm mùi hương
Qua năm tháng mấy nẻo đường không phai…

Thơ Về Quê Hương
Tác giả: Giang Nam

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ
“Ai bảo chăn trâu là khổ”
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao
Có những ngày trốn học
Đuổi bướm cạnh bờ ao
Mẹ bắt được…
Chưa đánh roi nào tôi đã khóc!
Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích…

Cách mạng bùng lên
Rồi kháng chiến trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Từ biệt mẹ, tôi đi
Cô bé nhà bên có ai ngờ!
Cũng vào du kích
Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
Mắt đen tròn thương thương quá đi thôi!
Giữa cuộc hành quân không nói được một lời
Đơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại
Mưa đầy trời mà lòng tôi ấm mãi…

Hòa bình tôi trở về đây
Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
Tôi lại gặp em
Thẹn thùng nép sau cánh cửa
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
Chuyện chồng con khó nói lắm anh ơi!
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi
Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng…

Rồi hôm nay nhận được tin em
Không tin được dù đó là sự thật
Giặc bắn em rồi, quăng mất xác
Chỉ vì em là du kích, em ơi!
Đau xé lòng anh, chết nửa con người!

Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm
Có những ngày trốn học bị đòn roi
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
Có một phần xương thịt của em tôi.

Thơ Quê Hương
Tác giả: Kim Giang

Về với quê hương
Gạn bớt gió sương pha màu trên tóc Mẹ
Mẹ tôi…
Như cánh cò bay lẻ!!!
Đón cơn mưa.

Về với quê hương
Cồn cào nhớ những buổi trưa
Nơi có bụi tre đu đưa đánh võng
Đất nhẵn lỳ mài thủng miếng kê mông
Ô ăn quan đầy túi vỏ ốc đồng.

Về với quê hương
Nhớ cô gái tuổi hồng
Má cứ ửng khi gió đông hây hẩy,
Chân sáo líu lo trên đường quê bay nhảy
Chẳng biết buồn chỉ thấy tết cả năm,
Đầy ắp ước mơ, tròn vạnh tuổi trăng rằm.

Về với quê hương
Con mắt hồ thu đằm bao nhung nhớ
Nhiều trẻ trai một thủa muốn nghiêng mình.
Nhớ cây si, giếng nước sân đình
Nhớ tiếng trống thùng thình đêm trăng sáng;
Động mái chèo khua
Sóng sánh vàng ai lai láng rắc trên sông.

Về với quê hương
Như có thần tiên đưa ta vào giấc mộng
Sao Thần Nông chứng kiến một mối tình,
Tàu lá che sương mà nên chồng vợ
Đắm đuối bờ sông hết lở lại bồi,
Thời gian theo nước chảy xuôi
Chỉ tình yêu mãi như thời nguyên sơ
Như thuyền vỗ sóng ước mơ
Như Ba Vì với nàng thơ sông Hồng.

 

Post Comment

Loading...
loading...
loading...