Search by category:
Thơ Hay Thơ về Mưa

Thơ Về Mưa – Những bài thơ tình về mưa buồn nhất

Thơ Về Mưa – Những bài thơ tình về mưa buồn nhất, Mưa làm cho người ta mang nỗi nhớ người yêu, nhớ gia đình, nhớ tất cả. Mưa ơi? Tôi muốn Mưa về bên tôi.

Thơ Về Mưa - Những bài thơ tình về mưa buồn nhấtThơ Về Mưa - Những bài thơ tình về mưa buồn nhất
Thơ Về Mưa – Những bài thơ tình về mưa buồn nhất

Thơ về Mưa: Đợi chờ tình hạ

Em ngồi đợi cơn mưa mùa hạ
Góc quán quen nắng gắt trưa hè
Ký ức nào, cơn mưa rất lạ
Của một thời hai đứa chung che
Người thành phố thưa dần nắng cháy!
Gái cố đô đong đếm hạt sầu
Sông ngàn tuổi con sông còn chảy
Mây mười lăm bạc trắng mái đầu
Em tìm anh, dư tình thuở ấy
Anh nơi nào sao chẳng về đây
À đây rồi, cơn mưa đầu hạ
Mưa rì rào nghiêng ngả hàng cây
Ký ức cũ khô cằn bỏng rát
Ngột ngạt buồn, nắng đổ mồ hôi
Nắng hanh khô hương tình cũ nát
Mưa không về, nắng mãi người ơi…
Nắng trôi qua vùng cao rực cháy
Em đi về quên tóc tơ riêng
Khép áo giấu làn hương mười bảy
Ta loay hoay gió cuốn lên tìm
Cơn mưa cũ ướt mềm vai áo
Nhớ nhung nào gõ nhịp trong tim
Dốc đường thoảng dư hương mờ ảo
Dã quỳ xanh nép bụi im lìm
Ta khao khát tiếng yêu mùa hạ
Để tắm mình trong mắt em yêu
Môi hôn trao thuở nào vụng dại
Thời gian đưa ngưng đọng trời chiều
Hạ mùa này xác xơ mắt lá
Câu thơ buồn ta viết hôm kia
Cung đàn buông âm trầm rất lạ
Như khóc thương một nỗi chia lìa
Hạ bây giờ riêng ta đứng đợi
Dáng em về gót mịn chân qua
Chợt nhạt nhòa người xa vời vợi
Biết bao giờ kỷ niệm phôi pha?
Chút luyến tiếc còn vương làn tóc
Ta đợi chờ mùa hạ lại sang
Âm vang nào nghe như tiếng khóc
Đêm nay buồn, nặng nửa ta mang

Thơ về Mưa: Đợi chờ tình hạ
Thơ về Mưa: Đợi chờ tình hạ

Thơ Tình Mưa: Cơn Mưa Hạ

Mưa lại về trên con phố ngày xưa
Hàng liễu rủ như nỗi buồn ngơ ngác
Em xoè tay đón hạt mưa rào rạc
Lại một mùa mưa nữa chẳng cùng anh

Em đi tìm trong quá khứ mỏng manh
Tìm trong gió, trong mây rồi trong nắng
Tìm về anh của một thời xa vắng
Của một thời hai đứa bước chung đôi.

Em hỏi gió thì gió chỉ cười thôi
Em gặp mây nhưng mây trôi lặng lẽ
Em hỏi nắng, nắng lắc đầu se sẻ
Vậy nơi nào mới cất giấu hình anh?

Vâng! Đây rồi em đã gặp được anh
Là anh đấy, trong cơn mưa đầu hạ
Mưa trút xuống những hàng cây nghiêng ngả
Mái hiên xưa che ướt mối tình đầu

Rồi một ngày tay hết nắm bàn tay
Em trả anh một mùa mưa trắng xoá
Trả lại anh con đường chia đôi ngả
Xa nhau rồi chỉ tội mái hiên xưa.

Tác giả: Nguyễn Trung Thu

Thơ về mùa Hạ: Chờ Mưa

Em ngồi đợi cơn mưa mùa hạ
Góc quán quen nắng gắt trưa hè
Ký ức nào cơn mưa rất lạ
Của một thời hai đứa chung che.

Người thành phố thưa dần nắng cháy
Gái cố đô đong đếm hạt sầu
Sông ngàn tuổi con sông còn chảy
Mây mười lăm bạc trắng mái đầu.

Em tìm anh, dư tình thuở ấy
Anh nơi nào sao chẳng về đây
À đây rồi, cơn mưa đầu hạ
Mưa rì rào nghiêng ngả hàng cây.

Ký ức cũ khô cằn bỏng rát
Ngột ngạt buồn, nắng đổ mồ hôi
Nắng hanh khô hương tình cũ nát
Mưa không về, nắng mãi người ơi

Thơ về Mưa: Mưa Đêm

Tí tách ngoài hiên mưa đã rơi
Đèn khuya hiu hắt đứng trông vời
Cô đơn chiếc bóng mờ hư ảnh
Lạnh lẽo thu mình trong gió tơi…

Mưa xé màn đêm… mưa lả lơi
Triền miên ru khúc nhạc chơi vơi
Mưa hoà giọt lệ chàng du đãng
Nhỏ chút buồn trôi lớp bụi đời…

Mưa đến đêm nay cũng vội vàng
Như lần hẹn trước buổi thu sang
Mưa hay nước mắt người cô phụ
Khóc cuộc tình đau kiếp lỡ làng…

Căn gác nằm yên nghe tiếng đêm
Lời mưa rả rích vọng bên thềm
Lê thê những nốt trầm khe khẽ
Lặng lẽ theo về nơi lãng quên…

Thơ về mưa buồn: MƯA ĐÊM

Tác giả: Nguyễn Đình Huân

Khuya về em với mình em
Cộng thêm cái bóng thành đêm lạnh lùng
Đêm khuya nghe tiếng thạch sùng
Thương ai tắc lưỡi ngập ngừng trong đêm.

Giờ đây chăn ấm gối êm
Bên người tình mới ai thèm nhớ ai
Mình em thức với đêm dài
Lệ rơi lã chã như ngoài trời mưa.

Anh có còn nhớ ngày xưa
Khi yêu anh hứa đón đưa trọn đời
Giờ đây anh đã nuốt lời
Bỏ em ở lại chơi vơi một mình.

Bạc như vôi ấy là tình
Người ta phụ bạc sao mình vẫn yêu
Bây giờ mình với cô liêu
Thân em sớm sớm chiều chiều cô đơn.

Còn chi đâu nữa giận hờn
Còn chi đâu nữa thiệt hơn trong đời
Em ngồi đây đếm mưa rơi
Khi nào mưa tạnh cho vơi nỗi buồn.

Thơ mưa mùa hạ: Đợi Chờ Tình Hạ

Nắng trôi qua vùng cao rực cháy
Em đi về quên tóc tơ riêng
Khép áo giấu làn hương mười bảy
Ta loay hoay gió cuốn lên tìm

Cơn mưa cũ ướt mềm vai áo
Nhớ nhung nào gõ nhịp trong tim
Dốc đường thoảng dư hương mờ ảo
Dã quỳ xanh nép bụi im lìm

Ta khao khát tiếng yêu mùa hạ
Để tắm mình trong mắt em yêu
Môi hôn trao thuở nào vụng dại
Thời gian đưa ngưng đọng trời chiều

Hạ mùa này xác xơ mắt lá
Câu thơ buồn ta viết hôm kia
Cung đàn buông âm trầm rất lạ
Như khóc thương một nỗi chia lìa

Hạ bây giờ riêng ta đứng đợi
Dáng em về gót mịn chân qua
Chợt nhạt nhòa người xa vời vợi
Biết bao giờ kỷ niệm phôi pha?

Chút luyến tiếc còn vương làn tóc
Ta đợi chờ mùa hạ lại sang
Âm vang nào nghe như tiếng khóc
Đêm nay buồn, nặng nửa ta mang.

Thơ: Mưa Đêm Lạnh

Những tưởng thời gian đã xóa ký ức ta
Cho đến khi thấy em bên người lạ
Đêm tối u hoài mưa không dứt
Sáng ra trời lạnh- mưa cứ mưa

Chiều ấy giữa phố chiều phố lạnh
Vô tình gặp mặt vô tình đau
Thoảng chút hương thơm còn vương áo
Mà buồn thức trắng đêm đông mưa
Ôi…
Người đã xa ta – xa ta mãi
Người đi về vùng nắng sớm ban mai
Ta buồn – ta nhớ những ngày xưa
Nên cứ mưa thôi – mưa mãi – mưa hoài

Thơ Mưa Thầm Kín: Mưa Đêm Buồn

“Mưa – giọt nước – thấu vào tim
Gió – tóc bay – lạnh vai gầy
Hiên – che chắn – hoa quỳnh nở
Đẹp lạ lùng – sắc trắng tinh khôi
Đêm – lạnh ngắt – có ai không ?
Khuya – vắng vẻ – một ánh đèn
Khói – nặng nề – rơi nhè nhẹ
Cười một mình – đôi mắt cay cay
Mưa một mình đêm thâu rơi lã chã
Gió điên cuồng cuốn lấy lạnh bờ vai
Hoa Quỳnh kia giông tố nở cho ai?
Sao âm thầm nở vào giờ lặng lẽ?
Đêm đông lạnh ngắt chẳng tiếng xe
Khuya lạnh tanh ánh đèn nơi ấy
Khói bỗng nặng rơi trên dòng thơ nhẹ
Sao miệng cười ánh mắt chẳng vui tươi”.
(T&T)

Thơ về Mưa: Mưa Hoàng Hôn

Áng mây hồng cuối trời xa ấy
Cuối chiều rồi sao vẫn rong chơi
Nắng đã khuất lưng đồi rồi đấy
Ở nơi này mưa bắt đầu rơi

Làn mây khóc hoàng hôn lất phất
Rất nhẹ nhàng chợt hóa biển dâu
Ta mơ mộng hồn ai ngây ngất
Rất nặng lòng, tan biến về đâu?

Hoàng hôn tím, trời mưa ướt áo
Mây u sầu mây khóc vì ai?
Khói thuốc rớt màn đêm mờ ảo
Ta điên cuồng một nửa trăng phai

(Sưu tầm)

Mưa Mùa Đông

Những cơn mưa đông chợt đến vội đi
Sao vô tình chạm vào anh khe khẽ
Bỗng thấy lạnh giữa một trời gió lộng
Đôi bàn tay thiếu mất một bàn tay.

Đôi bàn tay cô lẻ giữa đêm nay
Đến đêm mai rồi đến bao giờ nữa ?
Sao gió ấy không đi về phương ấy
Nhắn người rằng anh lạnh giữa nơi đây.

Lạnh không em nơi xa vắng anh tìm
Dẫu mưa rơi và bước chân mỏi mệt
Nếu cô đơn đêm lạnh hoen mi mắt
Ngại chi em anh vẫn đứng nơi này.

Đứng nơi đây đợi vòng tay nhỏ ấy
Đợi ánh mắt làm anh vẫn nhớ nhung
Đợi giọng nói – đợi hoài – đợi mãi
Đợi hư vô – đợi mãi – đợi hoài.

Thơ Tình: Phố Mưa

Phố đượm buồn mưa vẫn mưa bay
Trời xuân sang ấm nồng hương biển mặn
Lòng vương vấn mối tình không lành lặn
Khói thuốc nặng nề rơi xuống bước chân

Hoa lìa cành rơi trắng một khoảng sân
Lá xa cây úa đỏ một con đường
Lạc lõng đêm nay tôi với phố phường
Lòng cứ nhớ một người trong dĩ vãng

Cứ tưởng thời gian đưa tình vào quên lãng
Đâu ai ngờ khoảng chạng vạng mưa rơi
Trái tim mỏi mòn đợi mãi chơi vơi
Rồi nước mắt đâu rơi dài thâm đôi lệ

Thơ Tình về Mưa: Mưa Nhớ

Cơn mưa ngày nào còn nhớ không anh
Hai đứa hẹn hò gặp mưa bất chợt
Em bối rối sợ mưa ướt áo
Anh cười xoà: mưa mùa hạ đó em
Anh đưa tay hứng lấy những hạt mưa
Quay lại hỏi: em thích mưa hả bé?
Em mỉm cười nhìn anh rất khẽ
Bởi cơn mưa mùa hạ mà anh!

Trời gợn buồn, mưa bụi cứ lay lay
Sáng mùa thu, bên thềm mưa rơi rụng
Ngồi đan tay ngắm nhìn trời làm nũng
Mưa ướt đầm vùng khờ dại bình yên

Rồi thời gian cứ thế trôi nhanh
Những cơn mưa cũng qua cùng mùa hạ
Anh bước qua đời em như mùa thay lá
Để đông về mình em bước cô đơn

Bất chợt hôm nay phố cũ mây tràn
Chốn hẹn xưa và cơn mưa ngày ấy
Mưa vội vã vô tình có nhớ
Tiếng cười anh mưa mùa hạ đó em…

Rồi thời gian cứ thế trôi nhanh
Những cơn mưa cũng qua cùng mùa hạ
Anh bước qua đời em như mùa thay lá
Để đông về mình em bước cô đơn

Rời tháng bảy, mưa ngâu tầm tả
Em ngồi đây tiếc nhớ một cuộc tình
Nhớ quán nhỏ, hai đứa cùng nhau nấp
Ngồi nhìn nhau len lén dưới trời mưa

Mưa lại về trên con phố ngày xưa
Hàng liễu rủ như nỗi buồn ngơ ngác
Em xoè tay đón hạt mưa rào rạc
Lại một mùa mưa nữa chẳng cùng anh

Em đi tìm trong quá khứ mỏng manh
Tìm trong gió, trong mây rồi trong nắng
Tìm về anh của một thời xa vắng
Của một thời hai đứa bước chung đôi

Mưa Phố Buồn

Phố đượm buồn mưa vẫn mưa bay
Trời xuân sang ấm nồng hương biển mặn
Lòng vương vấn mối tình không lành lặn
Khói thuốc nặng nề rơi xuống bước chân

Hoa lìa cành rơi trắng một khoảng sân
Lá xa cây úa đỏ một con đường
Lạc lõng đêm nay tôi với phố phường
Lòng cứ nhớ một người trong dĩ vãng

Cứ tưởng thời gian đưa tình vào quên lãng
Đâu ai ngờ khoảng chạng vạng mưa rơi
Trái tim mỏi mòn đợi mãi chơi vơi
Rồi nước mắt đâu rơi dài thâm đôi lệ.

Mưa Mùa Hạ

Mưa lại về trên con phố ngày xưa
Hàng liễu rủ như nỗi buồn ngơ ngác
Em xoè tay đón hạt mưa rào rạc
Lại một mùa mưa nữa chẳng cùng anh

Em đi tìm trong quá khứ mỏng manh
Tìm trong gió, trong mây rồi trong nắng
Tìm về anh của một thời xa vắng
Của một thời hai đứa bước chung đôi

Em hỏi gió thì gió chỉ cười thôi
Em gặp mây nhưng mây trôi lặng lẽ
Em hỏi nắng, nắng lắc đầu se sẽ
Vậy nơi nào mới cất giấu hình anh?

Vâng! Đây rồi em đã gặp được anh
Là anh đấy, trong cơn mưa đầu hạ
Mưa trút xuống những hàng cây nghiêng ngả
Mái hiên xưa che ướt mối tình đầu

Rồi một ngày tay hết nắm bàn tay
Em trả anh một mùa mưa trắng xoá
Trả lại anh con đường chia đôi ngả
Xa nhau rồi chỉ tội mái hiên xưa.

Mưa Âm Thầm

Có đôi lúc lòng chợt thoáng buồn
Nhớ đến anh khi hạt mưa tuôn
Nhưng nhớ nhung chỉ là nhung nhớ
Có đợi chờ cũng mãi chờ thôi
Tôi bước đi trên hè phố cũ
Trời mùa thu gió lạnh buốt lòng
Tôi sợ rằng khi tiết về đông
Anh không nhớ giữ gìn mặc ấm
Đôi dòng thơ thương nhớ âm thầm
Trời mưa râm ướt dòng tâm sự
Đưa thời gian ngược về quá khứ
Người lữ thứ còn nhớ hay quên?
Mang nỗi lòng sợi nhớ không tên
Trong giấc mơ tôi chờ anh đến
Và anh đến , trong mơ anh đến
Tôi mỉm cười
Lệ đổ bờ mi…!
Tác giả (Huỳnh Minh Nhật)

Mưa Chiều Thu

Mưa rồi em, mưa nhòa nhạt chiều thu
Mưa mịt mù phía chân trời xa ấy
Em có thấy mưa đang rơi không vậy?
Có nhớ anh? Hay có thấy thu nào?
Thu năm nào mình yêu những hạt mưa
Thu năm nay vẫn mưa hoài lặng lẽ
Anh vẫn yêu những cơn mưa nhè nhẹ
Nhưng mưa về anh chợt thấy buồn tênh
Chiều khuất xa dần – Phố vắng vào đêm
Thu đi mất đông về mưa giá buốt
Còn mình anh với màn mưa gầy guộc
Khoảng trống dại khờ – Chuốc lấy tình say
Em xa rồi nhưng anh vẫn còn đây
Chờ thu đến với mưa chiều tháng tám
Dù mưa xuống một mình anh lạnh lắm
Cứ âm thầm say đắm với tình đau…
(Sưu tầm)

Mưa Chiều Đông

Chiều nay mưa gió đổ trắng trời
Nhẹ nhàng xé nát tấm hồn tôi
Dư âm xưa ấy nay òa vỡ
Đưa mảnh duyên thừa trôi xa khơi

Gom bao nhung nhớ dệt vần thơ
Buốt giá trời đông vẫn hững hờ
Đông hỡi phải chăng mùa đông lạnh
Hay tại ngày tháng nặng chờ mong?

Ta đã nín lặng biết bao ngày
Đã mấy đông rồi vẫn hoài say
Đông nay êm ái trao rét mướt
Tỉnh giấc mơ đời mộng tôi – em

Lạnh lẽo đông sang tràn lạnh lẽo
Mùa đông băng giá tràn mọi nẻo
Quên đi ta ơi, quên đi thôi!
Cho lòng thôi khóc thuở chung đôi

Quên đi ta ơi, quên đi thôi!

Tác giả: Huỳnh Minh Nhật

Thơ về Mưa: Mưa Tình Buồn

Anh lặng nhìn những hạt mưa rơi
Cứ ngẩn ngơ chẳng nói nên lời
Đứng bên hiên gió lùa vai lạnh
Thấy chạnh lòng hiên vắng tả tơi
Đây những cơn mưa hạ đang rơi
Đây góc phố xưa một khung trời
Đây trái tim ngày đầu cháy bỏng
Mà em đâu rồi? tình nhân ơi?
Em đi theo tình mới gọi mời
Hay chán chường tim đã nghỉ ngơi?
Cô đơn lắm những mùa gió tới
Một khoảng trời hai đứa hai nơi

Thơ về Mưa: Cơn Mưa Rào

Hình như mây đang buồn lặng lẽ
Hóa mưa rào rơi khẽ ngoài hiên
Vô tình rơi trên mắt ưu phiền
Cho dòng mưa lăn dài triền má

Khẽ trách mưa sao mưa vội vã
Làm ướt nhòe mắt đã hoen thâm
Đưa tay lau giọt nước âm thầm
Nhưng cớ sao vẫn còn ướt lạnh

Chắc tại vì mưa chưa hề tạnh
Mưa như đàn bong bóng mong manh
Rơi thế gian phút chốc tan tành
Vỡ òa thành trăm ngàn mảnh nhớ

Tôi gom nhặt yêu thương đã vỡ
Hóa nỗi buồn cất ở trong tim
Để một mai mưa có đến tìm
Sẽ còn có chút buồn im lặng…

Tác giả (Huỳnh Minh Nhật)

Thơ Mưa Buồn: Xa Ta Ra

Ta xa nhau khi gió đông vừa đến
Độ cuối thu ánh nắng đã nhạt dần
Tưởng chừng đâu tháng năm rồi quên lãng
Tình chôn vào dòng dĩ vãng ngày qua

Ai ngờ

Cơn mưa tình buồn chen ngang vội vã
Hối hả mang về những ký ức đã qua
Ai đã nói với em mãi chẳng chia xa
Ai đã khiến em bao đêm ròng không ngủ

Tại sao thế? hỡi tôi trong sâu thẳm
Nào hết yêu, nào nhạt những yêu thương
Khi đêm về cùng những hạt lệ vương
Tim quặn thắt nhớ em nhiều biết mấy

Tác giả (Huỳnh Minh Nhật)

Thơ Mưa: Chiều Thương

Hoàng hôn lác đác hạt mưa ngâu
Gió qua mệt mỏi cánh nhạn sầu
Đôi lời thề hẹn mùa thu trước
Theo gió tìm về – anh tôi đâu?
Sao anh hờ hững lòng cô phụ?
Neo bến trùng xa: khách lãng du?
Câu hò bến đợi còn muôn thuở
Thuyền đi biền biệt chẳng tạ từ

Từ ngày anh đi, từ dạo ấy
Thu bỗng buồn tênh ở chốn đây
Đêm đêm nghe lá rơi bờ nguyệt
Lạnh lẽo hồn côi nhớ thương đầy
Dẫu biết anh xa ngàn vạn dặm
Tôi ngóng chờ gì mộng trăm năm?
Thầm trách tim yêu còn bé bỏng
Cứ mãi đợi chờ tình xa xăm

Tác giả: Huỳnh Minh Nhật

Thơ Mưa Lạnh: Chấp Nhận

Em đã đi… một chiều không bóng anh…
Chân bước mau sao dạ bảo không đành
Em trốn chạy vũng lầy thương với nhớ
Mưa nhạt nhòa mưa khóc cuộc tình xanh .

Em đã đi… đời chưa nhạt cơn mơ
Tóc thương bay trong ký ức đợi chờ
Từng kỷ niệm miên man theo làn gió
Dấu yêu ơi tình đâu chỉ là thơ.
Em đã đi… mưa lạnh lùng bến sông
Từng dòng thương dòng nhớ chảy ngược dòng
Về năm tháng bên nhau tròn thề ước
Nay một mình em đếm bước bâng khuâng .

Em đã đi… về phía mặt trời xa
Nơi tình yêu còn in dấu đậm đà
Nụ hôn nào còn ấm môi tình đắm
Người ơi người…sao nỡ để phôi pha.

Em đã đi… một mình trong cút côi
Mang yêu thương về phía cuối cuộc đời
Chân tình em không một lần tiếc nuối
Trao người rồi… chấp nhận sầu khôn nguôi

Tác giả: Ngoc Quyên

Thơ Mưa Lạnh: Đón Nhận

Ôi, ngất ngây lòng khi em có anh
Giận nhớ hờn thương, rồi cũng chẳng đành
Đôi mắt đăm nhìn chơi vơi say đắm
Đưa lòng dâng cao lên vút trời xanh.

Hồn em dạt dào trong sóng mộng mơ
Biết có anh yêu vẫn đợi vẫn chờ
Thuyền tình lướt trôi thuận chèo xuôi mái
Hạnh phúc êm đềm trong mỗi ý thơ.

Em nhìn chiều về nhạt nắng bên sông
Đời vẫn êm trôi như nước xuôi dòng
Mây vẫn lang thang về nơi xa tắp
Cảnh gợi cho lòng những phút bâng khuâng.

Nhìn cánh chim trời bay lượn phương xa
Nỗi nhớ trong em, nỗi nhớ đậm đà
Cho dẫu đôi bờ ngăn sông cách núi
Em biết tình mình chẳng thể phôi pha.

Em dù một mình lẻ bóng đơn côi
Lòng vẫn hân hoan, hãnh diện vào đời
Hạnh phúc nào bằng tình yêu dâng trọn
Tin tưởng ngập tràn, không phút nào nguôi.

Tác giả: HONG VU LAN NHI

Hy vọng Thơ Về Mưa – Những bài thơ tình về mưa buồn nhất sẽ là những vần thơ hay cho bạn đọc. Những bài thơ về mưa được mình tổng hợp từ nhiều nguồn nên nếu tác giả có thấy bài thơ mình xuất hiện ở đây thì xin liên hệ để mình ghi rõ tác giả vì một số bài thơ mình không biết tác giả là ai?

Post Comment

Loading...
loading...
loading...