Search by category:
Thơ Hay Thơ Về Mẹ

Thơ về Mẹ hay nhất

Thơ về Mẹ hay nhất, tuyển chọn những bài thơ về mẹ cảm động rơi nước mắt, thơ ngắn về mẹ tuyển tập hay.

Mẹ là người mang nặng đẻ đau sinh con khôn lớn, vì vậy mẹ là nguồn cảm hứng vô tận cho các nhà thơ thể hiện cảm xúc của mình. Cùng đọc những bài thơ hay viết về mẹ nhé!

Thơ về Mẹ hay nhất
Thơ về Mẹ hay nhất

Thơ về Mẹ

BÀI THƠ VỀ MẸ

Con đã viết nhiều bài thơ về Mẹ
Không lần nào kể hết nỗi lòng con.
Ơn nghĩa sinh thành như biển như non,
Thơ của con nhỏ chưa bằng hạt bụi.
Lạc lõng phương trời, bước đi thui thủi,
Sương tuyết phôi pha nhuốm bạc mái đầu.
Bỏ quê hương trang trải những niềm đau,
Mà năm tháng chưa phai mờ dông bão.
Nghĩ đến Mẹ suốt cuộc đời tần tảo,

Con đòi theo níu vạt áo không rời.
Tay dắt con vẫn nặng trĩu đôi vai,
Đường quan dài giữa trưa hè gắt nắng.
Con lủm đủm quẩn quanh theo gánh nặng,
Cát bỏng chân con, nước mắt mẹ trào.
Không chỗ nào có bóng mát cây cao,
Để ngồi đỡ tạm thời vài ba phút.
Câu chuyện xưa Mẹ từng lo chăm chút,
Cõi lòng con rơi lệ biết bao lần.
Đã già rồi sao cứ mãi tủi thân,
Con còn nhỏ, Mẹ đã sớm về Tiên Phật.
Cay đắng ngọt bùi, cuộc đời chơn chất,
Công danh lật đật, có trước không sau.
Con cố gắng vươn vai làm lại từ đầu,
Khi nắng sớm, mưa trưa, khi bão tố,
Vẫn vững tâm như tuồng có Mẹ độ.
Khi đặt bút cảm xúc đó lại dâng tràn,
Mắt cay cay, lòng nhớ Mẹ vô vàn !
Nên vần thơ cứ loay hoay chi lạ,
Ý lộn xộn tuôn ra khắp mọi ngả,
Như đời con trôi dạt chốn trời xa.

Mẹ

Tôi muốn dệt những vần thơ về mẹ
Ðể đọc lên cho nước mắt trào rơi
Vì có gì đẹp đẽ nhất trên đời
Thiêng liêng nhất phải chăng là tình mẹ.

Những kỷ niệm xa xưa còn lưu dấu
Chiếc nôi êm tôi ngủ mẹ ngồi đưa
Hồn ca dao phảng phất giấc ban trưa
Mẹ tôi đã ru tôi vào sông núi.

Những miếng khoai tôi ăn tranh phần mẹ
Ðói năm nào … khổ cực quá mẹ ơi
Mẹ cho con, mẹ nhịn, mẹ vẫn vui
Giờ nghĩ đến tôi buồn khôn xiết kể.

Nay dâng mẹ mấy vần thơ sầu muộn
Mẹ đi rồi … kỷ niệm vẫn trong con
Trên thiên đàng con biết chắc mẹ còn
Theo sát bước chân con nơi trần thế.

LÒNG MẸ

Gái lớn ai không phải lấy chồng
Can gì mà khóc, nín đi không !
Nín đi ! mặc áo ra chào họ
Rõ quí con tôi ! Các chị trông !

Ương ương dở dở quá đi thôi !
Cô có còn thương đến chúng tôi
Thì đứng lên nào ! lau nước mắt
Mình cô làm bận mấy mươi người.

Này áo đồng lầm, quần lĩnh tía
Này gương này lược này hoa tai
Muốn gì tôi sắm cho cô đủ
Nào đã thua ai đã kém ai?

Ruộng tôi cày cấy, dâu tôi hái
Nuôi dạy em cô tôi đảm đương
Nhà cửa tôi coi, nợ tôi giả
Tôi còn mạnh chán, khiến cô thương!

Đưa con ra đến cửa buồng thôi
Mẹ phải xa con, khổ mấy mươi!
Con ạ ! đêm nay mình mẹ khóc
Đêm đêm mình mẹ lại đưa thoi.

GỞI MẸ

Tha thứ cho con, mẹ
Con đã quên lời mẹ ân cần
Con nhầm tưởng mình đã biết dại khôn
Con nhầm tưởng mình không là đứa trẻ
Trăm năm thèm tiếng vỗ về

Mẹ đừng im lặng thế
Mẹ đừng xa xót thế
Sao mẹ không mắng con
Con đã đánh mất quyền được làm đứa trẻ
Quyền được sợ chiếc roi tre mẹ giắt ở mái nhà

Con nào có gì sau năm tháng đi xa
Chỉ đôi tay đã bầm nhiều vết cứa
Chỉ đôi mắt dửng dưng tàn tro bếp lửa
Tiếng thở dài trong mỗi bước chân qua

Con không giàu hơn sau năm tháng xa nhà
Nước mắt cũng nghèo đi
Niềm tin cũng nghèo đi
Và hạnh phúc là cánh diều ảo ảnh

Mẹ ơi, con thèm được khóc
Thèm được mẹ dỗ dành
Mẹ cầm lấy chiếc roi tre đi mẹ
May ra con còn nước mắt
Con chưa lớn đó chính là sự thật

Tha thứ cho con, mẹ
Con đã mang trái tim mẹ trong ***g ngực con đi
Và thương tổn
Con biết làm gì bây giờ
Khi máu chảy đã lạnh lùng sắc đỏ

Mẹ đừng im lặng thế
Mẹ đừng xa xót thế
Mẹ cầm lấy chiếc roi tre đi mẹ…

MẸ ƠI, ĐỜI MẸ

Mẹ ơi, đời mẹ khổ nhiều
Trách đời, mẹ giận bao nhiêu cho cùng
Mà lòng yêu sống lạ lùng
Mẹ không phút nản thương chồng, nuôi con.
“Đắng cay ngậm quả bồ hòn,
Ngậm lâu hoá ngọt!” Mẹ còn đùa vui!
Sinh con mẹ đã sinh đời
Sinh ra sự sống, mẹ ngồi chán sao?
Quanh năm có nghỉ ngày nào!
Sớm khuya làm lụng người hao mặt gầy.
Rét đông đi cấy đi cày
Nóng hè bãi cát, đường lầy đội khoai.
Bấu chân khỏi ngã dốc nhoài
Những chiều gánh nước gặp trời đổ mưa.
Giận thầy, mẹ chẳng nói thưa,
Vỉa câu chua chát lời thơ truyện Kiều.
Cắn răng bỏ quá trăm điều
Thuỷ chung vẫn một lòng yêu đời này.
Mẹ là tạo hoá tháng ngày
Làm ra ngày tháng sâu dày đời con.

Tiếp tục đọc những bài thơ hay về mẹ nhé!

Thơ Hay Về Mẹ

THƯƠNG MẸ

Tác giả: Đặng Minh Mai
Nghĩ về mẹ lòng bao thương nhớ
Lệ hai hàng nức nở tim đau!
Một đời mưa nắng dãi dầu
Sớm khuya bươn chải chẳng sầu trách than!

Dẫu sương gió gian nan vất vả
Rét cắt da mẹ đã lên đường
Đôi vai trĩu nặng tình thương
Buôn xuôi bán ngược kiếm đường mưu sinh!

Con khôn lớn gia đình đỡ thiếu
Mẹ lưng còng thân yếu hơn xưa
Cơm ăn bữa tối nghỉ trưa
Tai ương tật bệnh nào chừa mẹ đâu?

Trời nghiêng ngả ứa sầu rơi lệ
Mẹ ra đi trần thế mẹ rời…!
Thương yêu gửi lại trên đời
Xuôi tay, nhắm mắt chẳng lời trối trăn!!!

Ở nơi đó chốn lành mẹ đến
Cõi thiên bồng nơi kết trần gian
Cầu xin mẹ được bình an
Vãng sinh tịnh độ lời vàng con mong!

NHỚ MẸ

Tác giả: Thảo Kòi
Trong cuộc sống không gì quý cả
Ngoài tình thương vô giá mẹ hiền
Người như những vị phật tiên
Dang tay che chở chẳng phiền bận tâm

Nuôi con trẻ ươm mầm mơ ước
Mong một ngày con được lớn khôn
Rồi đi bỏ mẹ cô đơn
Lo cho sự nghiệp có còn nhớ ai

Thương dáng mẹ đêm dài chờ đợi
Mong thằng con mòn mỏi thân già
Lo rằng nó ở nơi xa
Cười vui mạnh khỏe hay là ốm đau

Còn thân mẹ xanh xao già yếu
Hỏi thằng con có hiểu được không
Tâm kia thấu rõ cõi lòng
Quê nhà ai đón ai mong nó về

Nghĩ mà xót tái tê thân trẻ
Nhưng hỡi ơi không thể mẹ à
Con nào có trọng danh gia
Xô bồ cuộc sống ngẫm mà lệ rơi

Hai dòng đổ nghẹn lời cay đắng
Nhớ về người con lặng canh thâu
Mẹ ơi chớ nghĩ âu sầu
Cho tóc trên đầu bạc trắng mẹ ơi.

MÃI GHI ƠN MẸ

Tác giả: Dương Chí
Trong lòng mẹ, con là tất cả
Vì nuôi con, vất vả xá gì
Bụng mang chín tháng thai kỳ
Ngày sinh mẹ chịu hiểm nguy thập phần.

Giữa hai lối, cán cân sinh tử
Thầm cầu mong, hai chữ vuông tròn
Hình hài như búp măng non
Hưởng no sữa mẹ ngọt ngon tuyệt vời.

Những câu hát, ru hời cánh võng
Lòng mẹ hiền, lồng lộng bao la
Đẹp ngời gấp vạn muôn hoa
Bình yên hơn khúc thánh ca dịu dàng.

Mỗi buổi sớm, vội vàng xuôi ngược
Nặng đôi vai, kiếm được đồng tiền
Dụm dành con được lớn lên
Tuổi xuân của mẹ ngày thêm héo mòn.

Con lầm lỗi mẹ buồn đau xót
Bởi vì con khúc ruột máu đào
Đòn roi không nỡ đánh vào
Nhẹ nhàng khuyên nhủ chuyện nào đúng sai

Mong con lớn, thành người lương thiện
Là niềm mơ, ước nguyện mỗi ngày
Tuổi già nhắm mắt xuôi tay
Những lời mẹ dặn đời này khắc ghi.

Ơn nghĩa mẹ, chẳng gì sánh nổi
Đem ví von, biển núi không bằng
Con ghi nhớ mãi trong lòng
Sống sao xứng với linh vong mẹ hiền.

MẸ TÔI

Tác giả: Nguyễn Đào
Nghĩ tới Mẹ lòng con thổn thức
Bởi Mẹ ơi Mẹ cực quá nhiều
Viết gì về Mẹ kính yêu?
Tim giờ nghẹn đắng mỗi chiều Mẹ ơi

Lệ nức nở cạn lời con viết
Nét bút nghiêng chữ viết không thành
Những gì có được ngày xanh
Là nhờ ơn Mẹ đã dành tặng con

Đời vất vả lưng còn ghánh nặng
Sáu mươi năm Mẹ chẳng yên lòng
Tưởng rằng con lớn là xong
Nào ngờ lận đận theo dòng ngược xuôi

Em vắn số tuổi đời quá nhỏ
Con gái thì ngày đó ở xa
Mẹ ơi lo liệu việc nhà
Chỉ bàn tay Mẹ vào ra một mình

Cha trầm cảm lặng thinh không nói
Mất em rồi bệnh hỏi thăm ngay
Cháu thơ Mẹ bận cả ngày
Lại thêm Cha ốm chân tay rã rời

Những năm tháng lệ rơi trong dạ
Mẹ vững vàng hơn cả núi non
Gạt đi nước mắt tủi hờn
Đắng cay Mẹ dấu, lòng son ngậm ngùi

Sao sống mãi niềm vui chẳng vẹn
Những đêm dài Mẹ nén buồn đau
Tưởng đâu hạnh phúc tươi màu
Rồi Cha bỏ Mẹ hằn sâu nỗi lòng

Con vẫn muốn cầu mong Mẹ khỏe
Sống an nhàn mạnh mẽ mà thôi
Vậy nên chẳng muốn buông lời
Làm cho mắt Mẹ sầu rơi não nề.

TÌNH MẸ

Tác giả: Bình Minh
Con xin viết bài thơ kể lại
Những vui buồn còn mãi mẹ ơi!
Ngày xưa với tiếng ru hời
Mẹ thường hay nhắc con đời phải ngoan

Bao vất vả lo toan mẹ gánh
Phận đời ngèo canh cánh mẹ lo
Chở trời lúc bệnh ốm ho
Mẹ đành thang thuốc để cho mau lành

Bao đêm trắng tàn canh mẹ muốn
Gia đình mình khỏi chốn Hàn vi
Mà nào đã có những gì
Lệ sầu mẹ đổ con thì xót xa

Đó là những ngày qua con nhớ
Kể chuyện đời một thuở xa xôi
Vu lan lại đến mẹ ơi!
Là ngày báo hiếu một đời khắc ghi…

BÀI THƠ VỀ MẸ CỦA TÔI

Tác giả: Đặng Minh Mai
Nét phúc hậu hiện trên khuôn mặt
Nụ cười hiền đôi mắt dịu êm
Hoa tươi hương ngát bên thềm
Đâu bằng tình mẹ ấm êm tháng ngày

Đời cơ cực một bầy con nhỏ
Thuở cơ hàn gian khó nuôi con
Ngược xuôi trong dạ héo hon
Chạy được bữa tối đâu còn bữa mai!

Bao đêm trắng canh dài thao thức
Mẹ lặng ngồi ra sức lo toan
Cùng cha tính toán chu toàn
Lo sao có gạo con ngoan khỏi rầu

Nỗi lo đó con đâu thấu hiểu!
Bởi còn thơ trải chiếu con nằm
Nhìn con đôi mắt xa xăm…
Quặn lòng mẹ nhói suốt năm canh trời!

Mặc sớm tối một đời bươn chải
Vai gánh gồng bước sải chân chim
Mẹ tôi lặng lẽ kiếm tìm
Miếng cơm manh áo tiếng tim thét gào!

Nuôi con lớn khó nào ngăn được
Con nên người dẫu trước gian nguy
Khó khăn mẹ chẳng nghĩ suy
Cho con tất cả quên đi thân mình!

MẸ ỐM

Tác giả: Trần Đăng Khoa

Mọi hôm mẹ thích vui chơi
Hôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu
Lá trầu khô giữa cơi trầu
Truyện Kiều gấp lại trên đầu bấy nay
Cánh màn khép lỏng cả ngày
Ruộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưa
Nắng mưa từ những ngày xưa
Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan
Khắp người đau buốt, nóng ran
Mẹ ơi ! Cô bác xóm làng đến thăm
Người cho trứng, người cho cam
Và anh y sĩ đã mang thuốc vào
Sáng nay trời đổ mưa rào
Nắng trong trái chín ngọt ngào bay hương
Cả đời đi gió đi sương
Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi
Mẹ vui, con có quản gì
Ngâm thơ kể chuyện rồi thì múa ca
Rồi con diễn kịch giữa nhà
Một mình con sắm cả ba vai chèo
Vì con, mẹ khổ đủ điều
Quanh đôi mắt mẹ đã nhiều nếp nhăn
Con mong mẹ khỏe dần dần
Ngày ăn ngon miệng, đêm nằm ngủ say
Rồi ra đọc sách, cấy cày
Mẹ là đất nước, tháng ngày của con.

NGÀY XƯA CÓ MẸ

Tác giả: Thanh Nguyên

Khi con biết đòi ăn
Mẹ là người mớm con muỗng cháo
Khi con đòi ngủ
Mẹ là người thức hát ru con
Bầu trời trong mắt con
Ngày một xanh hơn
Là khi tóc mẹ
Ngày thêm sợi bạc

Mẹ có thành hiển nhiên trong trời đất
Như cuộc đời không thể thiếu trong con
Nếu có đi vòng quanh quả đất tròn
Người mong con mỏi mòn
Vẫn không ai ngoài mẹ

Cái vòng tay mở ra từ tấm bé
Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên
Mẹ là người đã đặt cho con cái tên riêng
Trước cả khi con bật lên tiếng mẹ

Mẹ là tiếng từ khi bập bẹ
Đến lúc trưởng thành
Con vẫn chưa hiểu hết chiều sâu
Mẹ có nghĩa là bắt đầu
Cho sự sống, tình yêu và hạnh phúc

Mẹ có nghĩa là duy nhất
Một bầu trời, một mặt đất, một vầng trăng
Mẹ không sống đủ trăm năm
Nhưng đã cho con dư dả nụ cười tiếng hát

Mẹ có nghĩa là ánh sáng
Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim
Mẹ có nghĩa là mãi mãi
Là cho đi không đòi lại bao giờ

Nhưng có một lần mẹ không ngăn con khóc
Mẹ không thể nào lau nước mắt cho con
Là khi mẹ không còn
Hoa hồng đỏ từ đây hóa trắng

Cổ tích thường khi bắt đầu
Xưa có một vị vua hay một nàng công chúa
Nhưng cổ tích con
Bắt đầu từ ngày xưa có mẹ

BÀI THƠ DÂNG MẸ

Tác giả: Sương Mai

Chiều nhung nhớ mây buồn giăng mắc
Vọng quê nghèo ruột thắt từng cơn
Thương về bóng mẹ cô đơn
Chiều chiều tựa cửa mong con mỏi mòn

Ngày xưa ấy con còn nhỏ bé
Chưa bao giờ xa mẹ tấc gang
Nay con cách trở quan san
Hướng về quê mẹ đôi hàng lệ rơi

Con xa mẹ một đời thương nhớ
Bóng mẹ già, mình hạc xương mai
Ngày qua tháng rộng, năm dài
Mong con mẹ, những u hoài

Quê hương đợi ngày về chưa thấy
Để mẹ buồn lau sậy xót xa
Mẹ ơi nước mắt chan hòa
Lời ru của mẹ ngân nga một đời

Con buồn nhớ mẹ, mẹ ơi!

ÐỔI CẢ THIÊN THU TIẾNG MẸ CƯỜI

Tác giả: Trần Trung Ðạo

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
Mười năm mẹ nhỉ mười năm lẻ
Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

Hôm ấy con đi chẳng hẹn thề
Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

Con đi góp lá ngàn phương
Đốt lên cho đời tan khói sương
Con đi xin mẹ hãy chờ
Ngậm ngùi con dấu trong thơ

Đau thương con viết vào trong lá
Hơi ấm con tìm trong giấc mơ
Con đi xin mẹ hãy chờ
Ngậm ngùi con dấu trong thơ

Nghe tiếng me như tiếng nghẹn ngào
Tiếng người hay chỉ tiếng chiêm bao
Mẹ xa xôi quá làm sao với
Biết đến bao giờ trông thấy nhau

Nghe tiếng me ơi bỗng lặng người
Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
Ví mà con đổi thời gian được
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười

Bông Hồng Vàng

Vu lan về con cài lên ngực
Bông hồng vàng báo hiếu mẹ cha
Tháng bảy mưa ngâu hay nước mắt nhạt nhoà
Của những đứa con nhớ về cha mẹ

Một nén hương thơm nồng nàn lặng lẽ
Nỗi lòng con gửi gắm những niềm thương
Dù bao năm dù có hoá vô thường
Công sinh dưỡng vẫn là công lớn nhất

Cả cuộc đời mẹ cha tất bật
Cho chúng con lẽ sống tình yêu
Đại dương bao la đâu đã là nhiều
Với chúng con cha mẹ là tất cả

Có đôi lúc
Mải mê quay với dòng đời ồn ã
Những đô hội thị thành
Những phương trời lạ
Chợt giật mình tỉnh giấc nhớ mẹ cha

NGỒI BUỒN NHỚ MẸ TA XƯA

Bần thần hương huệ thơm đêm
Khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn
Chân nhang lấm láp tro tàn
Xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào

Mẹ ta không có yếm đào
Nón mê thay nón quai thao đội đầu
rối ren tay bí tay bầu
váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa

Cái cò… sung chát đào chua
Câu ca mẹ hát gió đưa về trời
Ta đi trọn kiếp con người
Cũng không đi hết mấy lời mẹ ru

Bao giờ cho tới mùa thu
Trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm
Bao giờ cho tới tháng năm
mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao

Ngân hà chảy ngược lên cao
quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm…
bờ ao đom đóm chập chờn
trong leo lẻo những vui buồn xa xôi

Mẹ ru cái lẽ ở đời
sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn
bà ru mẹ… mẹ ru con
liệu mai sau các con còn nhớ không

Nhìn về quê mẹ xa xăm
Lòng ta – chỗ ướt mẹ nằm đêm mưa
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương…

NGÀY CỦA MẸ

Tình mẫu tử thật tuyệt vời !
Như là thiên tính của trời ban cho.
Cưu mang chín tháng mong chờ,
Đợi giờ sinh nở con thơ vuông tròn.
Lòng mẹ quặn thắt chon von!
Nhưng mừng có một đứa con ra đời.
Mắt đẫm lệ miệng mĩm cười,
Nâng niu hòn ngọc không rời đôi tay.
Dòng sữa ngọt của con đây,
Bú cho mau lớn cho tày người ta.

Cho dù gặp lúc phong ba,
Tình thương của mẹ chan hòa xiết bao !
Ngày của mẹ, đẹp làm sao !
Cho con dâng chút ngọt ngào nhớ ơn.
Công của mẹ cao như non,
Tình thương của mẹ rộng hơn biển trời.
Quà nào xứng đáng mẹ ơi !
Thơ nào mà viết trọn lời thân yêu
Rằng con yêu mẹ rất nhiều,
Món quà chỉ để dệt thêu tấm long.

Riêng mẹ tôi đã hư không,
Người về nước Phật con còn ngây thơ.
Lớn lên lưu lạc bơ vơ,
Đến khi thành đạt mẹ nhờ được đâu.
Khi bể cả, khi nương dâu,
Mỏi mòn nhớ mẹ mà đau suốt đời !

THỨC GIẤC NỬA KHUYA

Chập chờn thức giấc nửa khuya,
Tưởng hình bóng Mạ như vừa thoáng qua.
Áo dài nối vạt phất phơ !
Con theo níu lấy gió đưa mất rồi.
Đâu đây thoang thoảng giọng cười,
Thân thương biết mấy, suốt đời không quên.
Chung quanh khung cảnh lặng yên,
Mùi hương dạ lý trước hiên quyện vào.
Làm con nhớ lại năm nao !
Lời thơ Mạ kể, thuộc làu Cúc Hoa.*
Giọng trầm thổn thức, xót xa,
Cuộc đời nhân vật thật thà gian nan.
Mạ ơi ! Cuộc sống cơ hàn,
Mà tình mẫu tử đầy tràn niềm thương.
Chiến tranh rực lửa quê hương,
Mạ không còn nữa mảnh vườn tan hoang.
Lớn lên khoảnh khắc võ vàng,

Chúng con lạc lõng làm dân xứ người.
Đêm nay mất ngủ, đắng môi,
Để dòng kỷ niệm một thời diễn ra…
Những ngày thơ ấu an hòa,
Quẩn quanh theo Mạ vào ra không rời !
Bao nhiêu chuyện cũ bỏ rồi,
Chỉ còn bóng Mạ sáng hoài trong tim.

NHỚ MẸ XIẾT BAO

Đêm qua nhớ Mẹ xiết bao !
Trằn qua trở lại, nghẹn ngào lòng con.
Mơ màng giấc mộng chưa tròn,
Nửa đêm ray rứt héo hon vô cùng.
Mẹ ơi ! Biển rông muôn trùng,,
Con đang run rẩy giữa dòng thời gian.
Đêm qua gió tạt mưa chan,
Mắt con đẫm lệ miên man giọt sầu.
Bây giờ Mẹ ở nơi đâu ?
Xin nghe được tiếng con cầu, hiển linh.
Bao năm lăn lóc nhục vinh,
Trong tâm con vẫn in hình Mẹ yêu.
Quê người một mảnh trăng treo,
Ánh vàng hiu hắt, gió theo biển về.
Mẹ ơi ! Nắng ấm tình quê,
Con đang lạc lõng bốn bề tuyết rơi !
Dùng dằng hai cảnh hai nơi,
Nơi con cắt rốn, nơi đời tạm dung.

MẸ VÀ ĐÔI GÁNH

Sớm mai Mẹ đi gánh nước,
Mẹ gánh hai thùng sương đầy
Mặt trời hãy còn yên giấc
Bờ lau sậy còn ngủ say.

Buổi trưa Mẹ đi gánh nước
Mẹ gánh đôi thùng nắng vàng
Nghiêng nghiêng con nhìn trong ấy
Thấy cả mây trời mênh mang.

Buổi chiều Mẹ đi gánh nước
Mẹ gánh hai thùng mưa đầy
Mưa lên nhạc mềm nón lá
Mẹ về ướt áo không hay!

Rồi đêm, lại đi gánh nước
Mẹ gánh hai thùng sao trời
Có khi con nhìn rất lạ
Trong thùng có cả trăng trôi!

Ngày ngày Mẹ đi gánh nước
Gánh theo sương nắng bao mùa
Gánh cả đời con nằng nặng
Tình thương Mẹ nói sao vừa…

LỜI RU CỦA MẸ

Tác giả: Xuân Quỳnh

Lời ru ẩn nơi nào
Giữa mênh mang trời đất
Khi con vừa ra đời
Lời ru về mẹ hát

Lúc con nằm ấm áp
Lời ru là tấm chăn
Trong giấc ngủ êm đềm
Lời ru thành giấc mộng

Khi con vừa tỉnh giấc
Thì lời ru đi chơi
Lời ru xuống ruộng khoai
Ra bờ ao rau muống

Và khi con đến lớp
Lời ru ở cổng trường
Lời ru thành ngọn cỏ
Đón bước bàn chân con

Mai rồi con lớn khôn
Trên đường xa nắng gắt
Lời ru là bóng mát
Lúc con lên núi thẳm
Lời ru cũng gập ghềnh
Khi con ra biển rộng
Lời ru thành mênh mông

HÁT RU CHO MẸ

Tác giả: Trần Kiêu Bạt

Mẹ ơi ! Mẹ ngủ cho ngon
Để con ru mẹ say tròn giấc say
Đếm tay hơn bốn ngàn ngày
Mẹ ra đồng vắng nằm ngoài sương đêm

Mẹ ơi ! Mẹ ngủ cho yên
Có con bên cạnh lòng thêm ấm lòng
Mẹ ngao du cõi khôn cùng
Nhớ con xin mẹ thong dong trở về

Lá vàng mẹ đã rụng đi
Gió bay lá vẫn ôm ghì lá xanh
Ngày xưa được mẹ dỗ dành
Lá xanh giữ được màu xanh hôm nào

Lá vàng mẹ vội đi đâu
Lá xanh con khóc bạc đầu lá xanh
Đêm chừng như đã qua nhanh
Mẹ ơi say ngủ cho lành vết thương

Mẹ ru con suốt đêm trường
Giờ con ru mẹ qua hương khói mờ
Ngủ đi, mẹ ngủ… ầu ơ!.

Bình Yên – Mẹ!

Mẹ là trăng sáng êm đềm
Mẹ là gió mát những đêm mùa hè
Mẹ là nâng giấc, chở che
Mẹ là bóng mát con về tựa nương.

Mẹ là sao sáng đêm trường
Con không lạc bước trên đường chông gai
Mẹ là những buổi sớm mai
Mặt Trời là Mẹ…rạng ngời yêu thương.

Mẹ là tần tảo gió sương
Mẹ là bến đợi cuối đường con đi
Bão giông…cay đắng mọi bề
Ngả vào lòng Mẹ…con về Bình Yên!

Bài Thơ Tháng Năm Dâng Mẹ

Thời gian thoáng trôi sao nhanh quá,
Mái tóc mẹ thương đã đổi màu
Ngày tiếp ngày, năm tháng theo nhau
Tình Mẹ mãi như dòng suối ngọt
Chảy vào đời, mát rượi thương yêu….

Mẹ ơi, con muốn nói thật nhiều,
Những lời riêng tặng mẹ thương yêu,
Những lời gói trọn lòng con đó
Suốt bấy nhiêu năm con chắt chiu …..

Mẹ ơi, con muốn viết thật dài,
Những bài thơ, văn dẫu chẳng hay
Nhưng con viết bằng con tim, khối óc,
Và cả tấm lòng của con đây …

Mẹ ơi, con muốn gọi Mẹ hoài
Dẫu chỉ một câu nói: “Mẹ ơi”
Vẫn khiến lòng con tràn vui sướng
Vì con còn có Mẹ trong đời ….

VẦN THƠ THÁNG BA

Vần thơ tháng Ba kính dâng Mẹ
Thay lời chúc thọ của riêng Con
Mong đáp đền tình Mẹ vuông tròn
Đã lo lắng cho con bao năm tháng …..

Vần thơ tháng Ba tuy thật ngắn
Khi đem so với tình Mẹ cho con
Nhưng chân thành viết bởi lòng con
Từng dòng chữ thành bài thơ nhỏ …..

Vần thơ tháng Ba đọc thật dở
Con vụng về ráng ghép chữ thành thơ
Khi muốn tả tình Mẹ vô bờ
Nhưng con chẳng tài nào tả nổi ……

Vần thơ tháng Ba thay lời nói
“Yêu Mẹ nhiều, Mẹ có biết không! ”
Thay những lời con dấu tận đáy lòng
Con chỉ nghĩ, nhưng lại không nói …

MẸ LÀ TẤT CẢ

Như cỏ xanh ngóng đợi mùa Xuân tới
Mỗi bình minh vẫy gọi tiếng chim ca
Tâm hồn con đón nhận biển bao la
Là biển Mẹ chan hoà tình thương mến

Mẹ là gió, tự nghìn xưa gió đến
Ru lòng con qua từng bến long đong
Mẹ là trăng, soi sáng những giòng sông
Trôi êm ả, tuổi thơ bên gối Mẹ

Mẹ là nắng, từng giọt rơi … rất nhẹ
Rất mong manh, nắng vẽ đủ muôn hình
Nắng nồng nàn, sưởi ấm những bình minh
Cho vạn vật an lành muôn sức sống

Mẹ là hoa, cho đời bao thơ mộng
Ngát hương yêu giữa ***g lộng núi đồi
Mẹ là mây, cho bóng mát ngàn nơi
Là mưa xuống cho người thêm trái ngọt

Mẹ là nhạc, những giòng tình thánh thót
Mỗi sớm mai như chim hót trên cành
Mẹ là thơ, bay ngàn lối mênh mông
Lá sao sáng khắp đầu ghềnh cuối bãi

Mẹ là Phật đưa con qua khổ hải
Bao nắng mưa dầu dãi một đời mê
Bước chân xa dẫu lạc lối quay về
Xin nương tựa trong tình thương của Mẹ

Hạnh Phúc Trong Tay Mẹ

Ca ngợi Mẹ , thơ con không trau chuốt
Không văn hoa , không tha thướt mỹ từ
Trái tim con đơn giản nét suy tư
Nên con viết Mẹ Tôi bằng gan, ruột .

Bong bóng nước phập phồng trên mặt đất
Cơn mưa giông rơi lất phất ngoài trời
Từ Ba đi , Mẹ một mình chơi vơi
Nhìn con dại , giọt sầu rơi lặng lẽ
Mây xuống thấp, gió mùa thu thổi nhẹ
Nắng lên cao, manh áo Mẹ sờn vai
Mái tóc đen thêm mỗi lúc một dài
Theo nỗi nhớ ngóng trông ngày đoàn tụ.

Dâu ngoan hiền, Mẹ vuông tròn cư xử
Vợ thủy chung, Mẹ lam lũ cuộc đời
Miếng canh cặn, bát cơm trắng chưa vơi
Nuốt cay đắng, ngậm bao lời tủi hận
Nuôi chúng con những năm dài lận đận
Thúng xôi vò đặt kế cận gánh chè
Tiếng u hoài kêu khan cổ, ai nghe!
Đành câm nín, mắt lệ nhòe mây trắng

Bỗng ngày kia khu phố trưa hè vắng
Có một người da xạm nắng trở về
Nét hân hoan, niềm hy vọng tràn trề
Phải người ấy, hay cơn mê chưa dứt ?
Con gọi Mẹ, Mẹ ơi, đây sự thực:
Ba đã về! Thoát cơ cực từ đây!
Thôi vất vã lên thăm chốn tù đày
Vì hạnh phúc có trong tay Ba Mẹ.

XIN CẢM ƠN MẸ

Dâng lên mẹ những bông hồng thắm đỏ,
Tựa như dòng máu đỏ mẹ cho con.
Đã bao năm mẹ bương chải, hao mòn,
Nuôi con lớn, chỉ mong con thành đạt.

Cảm ơn mẹ một tình yêu bát ngát
Lúc con khờ trôi dạt chốn tha hương
Dang cánh tay mẹ che chở mọi đường
Và ôm ấp trong tình thương tuyệt đối.

Cảm ơn mẹ đã bao phen thứ lỗi,
Con dại khờ nông nổi đã bao lần
Tấm lòng vàng rộng mở chẳng phân vân
Và bảo bọc đỡ đần khi nguy khó.

Cảm ơn mẹ, Người là vầng trăng tỏ,
Dẫn soi đường mở ngõ đến tương lai.
Cảm ơn mẹ bao tháng miệt mài,
Cho con trẻ những ngày dài hạnh phúc!

MẸ TẬP ĐI

Một đời tần tảo âu lo

Giờ mẹ ốm yếu lò dò tập đi

Nghẹn lòng con lệ tràn mi

Con đau từng bước mẹ đi nhọc nhằn

Trong nhà nào phải xa gần

Mà chia từng đoạn nghỉ chân cho đều

Bàn tay gầy guộc nhăn nheo

Nuôi con bồng bế chống chèo tháng năm

Lo đi lo đứng lo nằm

Nhường cơm sẻ áo âm thầm cho con

Lo cho con ngủ giấc tròn

Lời ru thuở ấy vẫn còn trong veo

Cuộc đời biết mấy gieo neo

Giờ bàn tay ấy lần theo vách tường

Lòng con khấn vái bốn phương

Mong chân mẹ bước bình thường như xưa.

TRẬT KHẤC

Tác giả: Trần Vũ Long

Miếng ăn đầu đời con

dòng sữa mẹ

Miếng ăn cuối đời mẹ

thìa sữa trên tay con

Cho con ăn nước mắt mẹ rơi

cho mẹ ăn nước mắt con dụa dàn

Hai dòng nước mắt

như hai trật khấc đời con

Trật khấc con chào đời

trật khấc… mồ côi

Giữa hai lần trật khấc

tuổi con nhớ

tuồi con mong

tuổi con yêu thương

tuổi hành trang con mang suốt đời mình

NGẪM VỀ MẸ

Tác giả: Lê Văn Vỵ

Phòng mẹ muỗi bay như trấu
Mẹ ơi con mua vợt về
Đã qua ba lần hướng dẫn
Người già nói trước quên sau

Bảy giờ tí tởn đánh cầu
Tám giờ bia hơi, cơm bụi
Về nhà gác vợt, ngủ say
Biết đâu buồng mẹ muỗi đầy

Có con nhằm vào cánh tay
Có con nhằm vào khoé mắt
Sáng mai mận đỏ nỗi dày
Vô tình nào con có hay

Bây giờ mẹ lên cơn sốt
Sống chung với muỗi lâu nay
Máu đỏ ở hai bàn tay
Xót xa mẹ tấm thân gầy

Nghĩ bỏ phố về với mẹ
Huênh hoang hiếu nghĩa đủ đầy
Nào là màn tuyn, vợt muỗi
Nào là quạt cây, giường tây
Sáng gió, chiều mây, no say
Một mình mẹ canh đồ vật
Muỗi chưa tha tao đi mất!
Ngộ ra dẫu muộn còn may.

Lời Mẹ Nhắn Nhủ

Nếu có bao giờ con thương Mẹ
Hãy thương đi khi Mẹ còn đây
Còn biết được những dòng tình cảm
Ngọt ngào êm dịu lẫn nồng say
Hãy nói đi khi Mẹ còn biết
Đừng chờ đến lúc Mẹ ra đi
Ghi lời thương mến trên bia đá
Mỹ từ lên phím đá vô chi
Hãy nói lên điều Con muốn nói
Đừng chờ đến lúc Mẹ ngủ say
Một giấc ngủ không bao giờ dậy
Ngàn năm ngăn cách chẳng ngày mai
Đó là chia ly là tử biệt
Chẳng bao giờ nghe được tiếng Con
Nếu thương Mẹ dù chỉ là một chút
Hãy nói đi khi Mẹ sống còn
Nói đi Con lời nào thương mến
Cả tấm lòng hiếu thảo của Con
Để Mẹ nâng niu như bảo vật
Cho tình mẫu tử thấm như son ?

THƠ VỀ MẸ tuyển chọn những bài thơ hay về mẹ, hy vọng rằng những bài thơ về mẹ sẽ giúp độc giả yêu thương mẹ mình hơn, trân trọng người mẹ, người đã sinh ra ta trong cuộc đời này, dù thế nào đi nữa thì mẹ vẫn là số 1 trong cuộc đời bạn, hãy nhớ nhé!

 

Post Comment

Loading...
loading...
loading...