Search by category:
Thơ Hay

Thơ về duyên nợ, chùm thơ hay về duyên sợ trong tình yêu

Thơ về duyên nợ, chùm thơ hay về duyên sợ trong tình yêu

Thơ về Duyên Nợ

Tác giả: Cv Có một nỗi buồn vu vơ đâu đó
Đến làm phiền một buổi tối bình yên
Hai đứa mình hỏi có nợ, có duyên
Mà tối nay anh nghe buồn, nghe nhớ…

Trong nỗi nhớ có chút buồn êm ả
Trong niềm thương có chút ghét dịu dàng
Thôi cũng đành duyên nợ trót đa mang
Để buồn, nhớ, ghét, thương cùng thiên hạ

Nay em hỡi
em là duyên
hay nợ ?

Thơ về duyên nợ, chùm thơ hay về duyên sợ trong tình yêu
Thơ về duyên nợ, chùm thơ hay về duyên sợ trong tình yêu

BÀI THƠ: Duyên Nợ

Tác giả: Hoa Tím Xưa
Bén duyên cho lòng nôn nao
Tìm người bỏ mối ướm trao, mất còn
Phải chi duyên phận vuông tròn
Phải chi quen lạ mỏi mòn tìm nhau.

Duyên hay nợ buộc vào nhau
Dung thông hóa giải nỗi đau nhân tình
Màu yêu phủ cõi ba sinh
Chấm hồng nụ bói duyên mình phận ta

Bén duyên khởi sự ta-bà
Thế mà lửa cháy cùng là sương giăng
Dùng dằng được chớ hay chăng
Trách ai ai trách chùng, căng tơ lòng

Bện duyên bán nhớ mua mong
Khởi đầu nan giải mơ mòng đấy thôi
Vãn hồi rạn xé bờ môi
Mang đi, để lại một đồi gió trăng.

THƠ NGẮN VỀ DUYÊN NỢ

Có duyên có nợ thành đôi
Âu là số phận, nợ duyên vợ chồng
Đời là dòng chảy xuôi dòng
Thời gian minh chứng, tơ hồng kết đôi
Đừng buồn đừng trách than ôi
Xa xôi tìm kiếm,được gì trắng tay
Thôi thì hãy sống thường ngày
Duyên kia chợt đến, vui vầy chung đôi
Đừng buồn ủ rũ đơn côi
Đêm trôi ngày đến, định ngày gặp nhau
Tình yêu sẽ sáng như sao
Lung linh huyền diệu, ước ao duyên lành
Ông tơ bà nguyệt kết thành
Uyên ương hạnh phúc, đẹp tình giai nhân.

Em trả anh một chữ tình
Trả luôn duyên nợ khi mình gặp nhau
Trả luôn những ánh mắt trao
Cùng lời âu yếm ngọt ngào hôm qua
Trả hết nồng nàn thiết tha
Chơi vơi khoảng trống lặng qua tim này
Trả lời thề hẹn gió mây
Mùa đông lạnh lẻo gió bay … qua hồn

Trầu cau cùng với xuân trà
Có duyên có nợ sẽ là ngày vui
Ta nàng chung bóng một đôi
Rạng ngời hạnh phúc ý trời trăm năm
Trăng kia ngả bóng trăng rằm
tình người tri kỉ ta nằm bên nhau
Thủy chung son sắt một màu
Ân tình mãi mãi bạc đầu là xuân !

Thời gian thấm thoát soi tình
Thoi đưa thuyền chạy đôi mình gặp nhau
Duyên là duyên ở bến sau
Nợ là mãi mãi một câu ân tình
Nước non soi bóng với hình
Một đời mãi mãi đôi mình có nhau
Trăm năm sống đến bạc đầu
Nên duyên hợp ý một màu thủy chung
Sắt son hình bóng một lòng
Trăm hoa đua nở xuân hồng nào hơn

Duyên là gặp gỡ thế thôi
Nợ là mãi mãi một đôi chung tình
Thương nhau như bóng với hình
Có duyên không nợ đôi mình lạc nhau
Chỉ là mất trước hay sau
Mang mùa xuân đến để đau một đời
Tim ai tâm dạ rối bời
Buồn vui khó tránh , ý trời phôi phai..!

Có duyên ta mới gặp nhau
Hợp ….mong ô thước bắc cầu nhịp qua
Có duyên có nợ mới là
Trăm năm một bóng xuân trà chung đôi
Không nợ dù có ỉ ôi
Cầu , mong , ước , nguyện ….sầu côi một mình
Lấy ai là kẻ chung tình
Có duyên không nợ bóng hình là mơ.

Đã duyên không nợ thôi đành,
Đôi ta suốt kiếp chẳng dành cho nhau.
Mai sau cho đến bạc đầu,
Tim anh mãi chẳng phai màu đâu em!

Đời buồn đâu phải vì yêu,
Tình buồn đâu hẳn đã nhiều khổ đau.
Đôi khi ý hợp tâm đầu,
Mà duyên không nợ lệ sầu giăng mi.
Giận mình cố chấp làm chi,
Sao không buông để em đi với người?
Em đi anh nở nụ cười,
Mà tim tan nát rụng rời xác thân !

Lần đầu gặp mặt đã xuyến xao
Đêm về thao thức dạ nao nao
Hỏi có phải chăng là duyên nợ
Mới gặp như quen tự thuở nào.

Duyên là gặp gỡ thế thôi
Nợ là hai phía, cả đôi cùng cầu
Tấm lòng rộng mở có nhau
Yêu thương, hòa hợp, cau trầu trăm năm

BÀI THƠ: Duyên Nợ

Tác giả: Trần Thanh Phong

DUYÊN kiếp trước mình còn chưa trả
NỢ kiếp này ta đã gặp nhau
ĐÔI tim ước nguyện duyên đầu
MÌNH cùng đi hết nhịp cầu ái ân

CAU đưa lối bao lần tìm gặp
XANH lá trầu duyên chắp từ đây
ĐƯA nhau về bến sum vầy
LỐI vào hạnh phúc ngất ngây hương tình

CÒN chờ đợi dáng xinh yêu dấu
ĐỢI em về nung nấu tim anh
TƠ duyên đã chọn bến lành
HỒNG hào đôi má bên anh thắm nồng

SE duyên nợ tơ hồng đưa lối
LÒNG trao người vì mối lương duyên
CHUNG nhau bên mái tranh hiền
MỐI tình ta mãi an nhiên không rời

CHẤP nhận số vì trời đã định
NỐI duyên tình bịn rịn ngày sau
CÂU yêu luôn mãi xanh màu
THỀ xưa còn giữ nguyên câu suốt đời

ƯỚC nguyện đó đừng vơi em nhé
THỆ nguyền này ta sẽ còn ghi
NGÀY mai hạnh phúc xuân thì
SAU thời mây gió rồi khi hương nồng

NHỊP sống vẫn chạy trong hối hả
CẦU xin trời đừng rã tơ duyên
CHUNG tay ta giữ con thuyền
BƯỚC qua sóng gió đến miền ước mơ

MÌNH sẽ mãi đợi chờ ngày ấy
ĐƯỢC chung đường ta thấy thêm yêu
KỀ nhau trong những buổi chiều
BÊN lòng hạnh phúc bấy nhiêu vững vàng

THƠ TÌNH DUYÊN NỢ

Tác giả: Lê Huy Tưởng
Trăng sáng rọi, đôi mình chung bước
Sao phủ mờ có được yêu thương
Tình còn xa cách dặm trường
Duyên gần sao thấy vấn vương ngợp lòng

Cũng muốn trả, cho xong ân nghĩa
Để đời không mai mỉa gì ta
Còn đâu những buổi trăng tà
Nơi ta hò hẹn thiết tha mặn nồng

Thương nhớ lắm, má hồng nơi ấy
Yêu rất nhiều người thấy được không ?
Đêm trường khắc khoải chờ mong
Ai về trả nghĩa cho xong kiếp này

Duyên với nợ, sao thay đổi được
Nghĩa gặp tình còn ước mong chi
Bỏ qua ngày tháng biệt ly
Mình cùng xây đắp những gì đẹp hơn

Duyên đã thắm, đừng hờn giận nữa
Tình chớm nồng rực lửa thương yêu
Rồi đây những buổi trời chiều
Anh đàn em hát dệt điều ước mơ.
BÀI THƠ: DUYÊN NỢ BA SINH
Tác giả: Chưa rõ
Dây trầu quấn lấy cây cau
Suốt đời gắn bó không sao tách rời
Duyên nợ ba sinh người ơi
Ông tơ bà nguyệt duyên trời đã se.

Người ơi duyên nợ ba sinh
Trăm năm gắn kết chúng mình với nhau
Ông tơ bà nguyệt đã trao
Dây tơ hồng thắm cho nhau lâu dài.

Đôi ta nặng nợ ba sinh
Bách niên giai lão duyên tình thủy chung
Phong ba bão táp ung dung
Vượt bao khổ nhọc ta cùng dựng xây.

Ông tơ cầm sợi chỉ tình
Bà nguyệt se kết đôi mình với nhau
Duyên hồng nhờ có trầu cau
Trăm năm gắn bó không sao chia lìa.

Duyên Nợ

Tác giả: Toàn Tâm Hòa DUYÊN NỢ
Thơ : Toàn Tâm Hòa

Cau trầu mai mối anh sang
Thuyền quyên hẹn ước đưa nàng về dinh
Trao câu lục bát chung tình
Đồng sàng đồng mộng chúng mình có đôi

Chiếu hoa hai họ đã ngồi
Trầu cay vôi thắm ướm lời thành duyên
Đôi ta giờ đã chung thuyền
Cuộc đời kết lại phỉ nguyền tình chung

Nợ duyên dệt mộng tương phùng
Người dưng khác họ vẹn tùng phu thê
Trời xui định phận vẹn bề
Dẫu đời gian khó không hề đổi thay

Có nhau trong cuộc đời này
Thì là duyên nợ trả vay kiếp nào
Cho nhau hoa mộng ngọt ngào
Tình yêu , hạnh phúc dạt dào trăm năm .

BÀI THƠ VỀ DUYÊN VÀ NỢ

Tác giả: Quý Phương
Từng đối mặt bao ngày chẳng nhớ
Sau một lần gặp đã không quên ?
Phải chăng vì một chữ duyên
Để ta cứ mãi ưu phiền trăm năm

Ôm thương nhớ âm thầm ray rứt
Chẳng nợ nhau hạnh phúc ngày sau
Là duyên mang đến ngọt ngào
Nợ đời cay đắng làm sao mà gần

Biết chẳng nợ số phần phải chịu
Nén nhớ thương ai hiểu cho ta
Gần nhau gang tấc thôi mà
Cớ sao cảm thấy như xa muôn trùng

Dang tay với ngại ngùng không dám
Ngăn bao dòng ảm đạm trong tâm
Quay lưng bước vội âm thầm
Là duyên không nợ ngàn năm nhớ hoài.
BÀI THƠ: DUYÊN PHẬN
Tác giả: Nguyễn Ánh Ngọc
Em và anh có duyên không có phận
Được yêu nhau nhưng chẳng được gần nhau
Mỗi khi gặp đều ước phép nhiệm màu
Duyên và phận được bên nhau mãi mãi.

Vì có duyên nên chúng mình gặp lại
Trên đường đời mình mãi ước bên nhau
Dù tình yêu trong bóng tối không màu
Nhưng duyên phận trói nhau vào một chữ.

Em bên anh duyên phận thật tình tứ
Niềm yêu kia quyễn rũ nhau chẳng rời
Tay trong tay sớm tối chẳng buông lơi
Chữ duyên yêu không lời nào nói hết.

Anh ghé môi thì thào rằng anh ghét
Sao phận kia chẳng biết lối tìm mình
Để anh gặp từ thuở sớm bình minh
Trao duyên phận trói tình mình thành một.

Duyên Nợ !

Tác giả: TRẦN THỊ THUỶ

Nói lời yêu sao ngọt ngào đến thế
Để lòng em xao xuyến với xuyến xao
Vẫn là người Em thương mến hôm nao
Bờ môi đó – nụ cười và ánh mắt !

Đã từ lâu trái tim Em bó chặt
Một mình Anh mà Anh có biết đâu
Tại sao Anh không nói ngay buổi đầu ?
Để Em cứ chờ hoài rồi lo sợ .

Chắc kiếp trước chúng mình còn duyên nợ
Nên kiếp này ta được ở bên nhau
Yêu nhé Anh cho tới lúc bạc đầu
Và ta sẽ có muôn vàn hạnh phúc !

Tình Anh đến vừa đúng nơi đúng lúc
Lửa yêu thương làm rạo rực con tim
Hạnh phúc là Anh Em mãi kiếm tìm
Giờ đã có chúng mình cùng giữ nhé !!

THƠ VỀ DUYÊN LỠ

Cuộc tình đẹp là cuộc tình dang dỡ
Yêu thật nhiều cũng bỏ lỡ nhân duyên
Ngày xưa đó ai thề non hẹn núi
Để bây giờ vẫn lủi thủi mình tôi
Ai có biết những đêm dài mưa gió
Nghĩ trong lòng người nơi đó có vui
Rồi lại khóc đôi mắt buồn nức nỡ
Hạnh phúc này tôi cứ ngỡ dài lâu.

BÀI THƠ: CHỮ DUYÊN TÙY PHẬN

VẠN đời yêu dẫu đắng cay
VẬT lòng thay đổi tim này xót xa
TRÊN đời sống hãy thật thà
ĐỜI cho tất cả rồi ta hiểu người
ĐỀU cho sắc đẹp hồng tươi
DO trời ban phước nụ cười độ nhân
MỘT tâm hướng phật xa gần
CHỮ thanh tịnh đó là chân khởi đầu
DUYÊN lành tác hợp bởi đâu
CÓ lòng chính quả chẳng cầu cũng an
ĐẾN khi lòng thấy thanh nhàn
RỒI ta khấn phật ngài ban phước lành
SẼ ngày quên hết chữ danh
CÓ thời gian sẽ để giành nghiệp tu
ĐI rồi mới chẳng oán thù
VÌ tâm đã tịnh ngàn thu chẳng màng
THẾ đời đã vận hãy mang
CỨ giành cho hết ta càng thảnh thơi
TÙY nhân ứng vận bởi trời
DUYÊN này nếu đặng sẽ khơi cõi lòng
MÀ ta hãy gắng để mong
SỐNG đời giữ trọn theo dòng chúng sinh.
(Hoàng Đức Boss)

Tình Duyên Nợ

Tác giả: Hồng Dương

Cuộc đời là bất tận
Lận đận lại long đong
Nên đau buốt nổi lòng
Tình vòng vo đắng ngọt

Buồn lệ rơi đau xót
Xuân chẳng ngót giọt ngâu
Từ mãi thủa đau đâu
Tơ duyên màu sương khói

Mây trắng ơi đừng nói
Để anh xót …dạ buồn
Sầu bay như cánh chuồn
Thơ viết nguồn đau khổ

Cuộc tình như câu đố
Được mất khổ em ơi
Chiều nay đọc những lời
Tơ lòng em đã viết

Lòng anh đau bao xiết
Hỏi hồn biết gì không
Con mắt dõi mênh mông
Thấy mây bồng chợt biến

Vào thăm trong cung điện
Chợt ngộ viếng mộ tình
Anh bổng thấy rùng mình
Tình duyên mà thế đó…

BÀI THƠ VỀ DUYÊN NỢ

DUYÊN kiếp trước mình còn chưa trả
NỢ kiếp này ta đã gặp nhau
ĐÔI tim ước nguyện duyên đầu
MÌNH cùng đi hết nhịp cầu ái ân

CAU đưa lối bao lần tìm gặp
XANH lá trầu duyên chắp từ đây
ĐƯA nhau về bến sum vầy
LỐI vào hạnh phúc ngất ngây hương tình

CÒN chờ đợi dáng xinh yêu dấu
ĐỢI em về nung nấu tim anh
TƠ duyên đã chọn bến lành
HỒNG hào đôi má bên anh thắm nồng

SE duyên nợ tơ hồng đưa lối
LÒNG trao người vì mối lương duyên
CHUNG nhau bên mái tranh hiền
MỐI tình ta mãi an nhiên không rời

CHẤP nhận số vì trời đã định
NỐI duyên tình bịn rịn ngày sau
CÂU yêu luôn mãi xanh màu
THỀ xưa còn giữ nguyên câu suốt đời

ƯỚC nguyện đó đừng vơi em nhé
THỆ nguyền này ta sẽ còn ghi
NGÀY mai hạnh phúc xuân thì
SAU thời mây gió rồi khi hương nồng

NHỊP sống vẫn chạy trong hối hả
CẦU xin trời đừng rã tơ duyên
CHUNG tay ta giữ con thuyền
BƯỚC qua sóng gió đến miền ước mơ

MÌNH sẽ mãi đợi chờ ngày ấy
ĐƯỢC chung đường ta thấy thêm yêu
KỀ nhau trong những buổi chiều
BÊN lòng hạnh phúc bấy nhiêu vững vàng
(Trần Thanh Phong)

BÀI THƠ HAY VỀ CHỮ DUYÊN

Duyên kiếp trước đôi ta không vẹn
Duyên kiếp này mới hẹn cùng nhau
Duyên tơ đẹp mãi xanh màu
Duyên tình trao hết ngày sau không sờn

Duyên sẽ mãi đẹp hơn em nhé
Duyên mãi còn tình sẽ không vơi
Duyên ta hạnh phúc nhất đời
Duyên thề giữ vững không khơi nỗi sầu

Duyên với nợ xanh màu cau thắm
Duyên tơ hồng say đắm đôi ta
Duyên phận mình chẳng nhạt nhòa
Duyên và số kiếp không xa bao giờ

Duyên trời định nên thơ đẹp nhất
Duyên cau trầu ngây ngất nhớ nhung
Duyên đời thì quá lạnh lùng
Duyên ai xin quyện cùng chung kiếp này

Duyên ta kết cùng xây giấc mộng
Duyên sẽ bền biển rộng bao la
Duyên em tươi thắm mặn mà
Duyên tròn thệ ước đừng xa nhé người

Duyên lòng vẫn đẹp tươi mãi mãi
Duyên đôi mình ngang trái còn đây
Duyên còn nợ với cau dày
Duyên xinh hai đứa kiếp này hòa chung

Duyên thề sẽ ngàn trùng trắc trở
Duyên chẳng mòn vì nợ cùng nhau
Duyên kia xin chớ nhạt màu
Duyên nên đôi lứa tủi sầu vơi xa

Duyên cách trở mây ngà giăng lối
Duyên của lòng đừng dối tim yêu
Duyên em yêu mãi thêm nhiều
Duyên anh đẹp giấc mơ chiều có em.
(Tác giả: Trần Thanh Phong)

Không Duyên Nợ

Tác giả: Tà Áo Xanh

Chỉ một mùa Xuân trăm hoa đua nỡ,
Chỉ một em thôi bao kẽ bước theo sau,
Lòng phân vân ? Em sẽ chọn thế nào ?
Suy nghĩ suốt nhiều đêm thao thức mãi !

Đi quanh quẩn trong vòng tròn tình ái,
Đuổi bắt nhau đến nổi đã mệt nhoài,
Biết làm sao giữ được mối tình người ?
Khi em mãi đi tìm thần tượng khác ?

Có nhiều lúc anh cười buồn chua chát !
Chỉ tại mình thật quá đổi tầm thường,
Em không thèm để ý để mà thương,
Thôi đành chịu ! Chắc là … không duyên nợ !

BÀI THƠ: Duyên Nợ

Tác giả: Nguyễn Khánh Chân Chữ duyên thật khéo léo làm sao
Kết sợi thơ tình trăng vớí sao
Se chỉ thành đôi mây với gió
Một mình duyên đứng giữa trời cao

Chữ nợ âm thầm ôm lấy duyên
Mặc cho mưa gió đến triền miên
Dẫu đời chia cách không ngăn được
Nợ mãi kiên cường giữ chặt duyên

Trời xanh ông khéo bày ra cảnh
Nợ trả duyên đòi đến mỏng manh
Nợ nợ duyên duyên tình chẳng dứt
Vô nợ vô duyên chuyện khó thành.

Duyên Nợ Chúng Mình

Tác giả: Hoàng Hôn Cô Đơn

Chiều thu gió động lá vàng bay.

Anh nhớ quê hương dáng em gầy

như cành liễu rũ buồn vương-vấn

một mối tình xa sợ nhạt phai !

Em đã khóc than nhiều tháng ngày

từ khi thổ-lộ tình đắm say

yêu anh tha-thiết dù ngăn cách

và nguyện với lòng chẳng đổi thay.

Anh cũng khổ sầu nghĩ đến em

biến thành lệ chảy mắt hàng đêm

làm hoen gối lẻ buồn đơn lạnh ,

trống vắng trong lòng anh nhớ em.

Duyên nợ chúng mình quá khắc-khe !

Tâm tư hai đứa rất não-nề !

Nhịp cầu Ô Thước sao chưa bắc ,

có phải vì Nguyệt lão còn e?

Mong một ngày mai đẹp nắng vàng,

anh sẽ bên em vẹn ước-mong

để cùng âu-yếm trong nồng ấm

bù lại chuỗi ngày khóc nhớ thương.

Duyên Nợ

Tác giả: Ethan Huynh – Phong Nguyen

Gặp nhau là bởi chữ duyên
Ngày sau chia cách con thuyền lẻ loi
Đến đi như thể mây trôi
Lời kinh Phật dạy Có rồi lại Không
Lang thang trong cõi phiêu bồng
Hận thù chi để nát lòng của nhau
Luân hồi còn có kiếp sau
Ta còn gặp lại nguyên màu năm xưa
Yêu nhau giữa cuộc nắng mưa
Cũng là chữ Nợ mấy mùa tạo nhân
Khi nào dứt sạch nghiệp trần
Nợ Duyên, Duyên Nợ mới lần sang trang
Thôi thì thiếp đã gặp chàng
Nợ Duyên xin gởi mây ngàn gió bay
Hẹn chăng là hẹn một ngày
Gặp nhau ở cõi Phương Tây Di Đà.

Thoáng Buồn Duyên Nợ

Tác giả: Huyandrics

Có nắng chiều nay nhạt mắt đời
Sóng nguồn cổ độ thả giòng xuôi
Mỏi cánh chim trời chao lả gió
Một nỗi niềm riêng…một góc trời

Màn đêm cô tịch gọi tên người
Ai sầu ai khóc giọt tình rơi
Cúi mặt buồn đi thương phận bạc
Cho lẽ trăm năm lạc tiếng lời

Ai khóc đời ai cũng đã từng
Cho trời sương… lệ mắt rưng rưng
Một cái quay đi thành niệm lẻ
Một lời ly biệt hóa vô chừng

Ngó lại nhìn nhau một tiếng cười
Trần gian ai giấu giọt buồn rơi
Mai này mốt nọ còn có chắc…
Hai đầu trái đất nhớ thương người

Tôi hỏi lòng tôi cũng đến buồn
Cớ lẽ vì đâu lạc muôn phương
Chắc bởi lẽ trời chia cắt thế
Duyên phận thành ra lạc ý thường

Tôi khóc người ta…khóc phận mình
Duyên thường chỉ đặng một niềm tin
Thiên hạ vạn lời đâu đoán được
Mai sau…đâu một nửa riêng mình…

Duyên – Nợ – Tình

Tác giả: Đông Tảo

Ta với mình không duyên chẳng nợ
Mình với ta không nợ chẳng duyên
Cớ sao lại vướng u phiền
Cớ sao năm tháng triền miên u hòai

Nếu chẳng phải năm xưa gặp gỡ
Thì hôm nay chẳng lỡ vì duyên
Nay đâu có cảnh thuyền quyên
Má son phai lạt mong duyên anh hùng

Cũng bởi chữ tình chung đã hứa
Nên nợ tình người hứa đa mang
Chữ duyên vốn chẳng đá vàng
Mà sao rũ được đá vàng tình chung

Chùm Thơ về duyên nợ, chùm thơ hay về duyên sợ trong tình yêu hay tuyển chọn. Hẹn gặp lại các bạn trong những bài thơ hay khác viết về duyên nợ trong tình yêu đôi lứa.

Post Comment

Loading...
loading...
loading...