Search by category:
Thơ Hay Thơ Về Biển

Thơ về Biển, Chùm thơ buồn về biển

Thơ về biển, tuyển chọn thơ hay về biển mới nhất. BIỂN tạo cho con người rất nhiều cảm xúc, chính vì vậy mà biển tạo nhiều cảm hứng cho nhà thơ viết những bài thơ hay về biển. Cùng đọc và suy ngẫm những bài thơ hay về biển nhé.

Xem thêm: Thơ về mưa

Biển đã bao giờ thôi dậy sóng em ơi
Nỗi nhớ trong anh có khi nào nguôi nhỉ
Đêm từng đêm miên man trong suy nghĩ
Biết giờ này em còn nhớ anh không

Thơ về biển, tuyển chọn thơ hay về biển mới nhất
Thơ về biển, tuyển chọn thơ hay về biển mới nhất

THƠ VỀ BIỂN

Biển – Xuân Diệu
Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh muốn là bờ cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Soi ánh nắng pha lê
Bờ đẹp đẽ cát vàng
– Thoai thoải hàng thông đứng
Như lặng lẽ mơ màng
Suốt ngàn năm bên sóng …

Anh xin làm biển biếc
Hôn mãi cát vàng êm
Hôn thật khẽ thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi

Đã hôn rồi hôn lại
Cho đến mãi muôn đời
Đến tan cả đất trời
Anh mới thôi dào dạt…

Cũng có khi ào ạt
Như nghiến nát bờ em
Là lúc chiều yêu mến
Ngập bến của ngày đêm.

Anh không xứng là biển xanh
Nhưng cũng xin làm bể biếc
Để hát mãi bên gành
Một tình chung không hết

Để những khi bọt tung trắng xoá
Và gió về bay toả nơi nơi
Như hôn mãi ngàn năm không thoả,
Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!
Biển Cạn
Có một lần tôi lại về nơi ấy
Nơi có biển và nơi có tình em
Một mình tôi giữa hoang lạnh biển đêm
Mới nhận thấy cuộc đời này trống vắng
Chuyện ngày xưa giờ đã thành giọt đắng
Khi biển đời đã ngăn cách đôi ta
Khi sóng gào cuốn tôi xa mãi xa
Những dĩ vãng yêu thương xưa cũ

Tôi giờ như đá núi buồn ủ rủ
Mong em quay về trên đôi cánh hải âu
Để đá núi – tôi – khỏi nhìn biển phai mau
Chợt hoảng sợ khi nhận ra biển cạn

Tôi men theo chút lẻ loi ánh sáng
Cố tìm ra những dấu vết ngày xưa
Cố mang về hàng triệu triệu hạt mưa
Cố đong đầy biển tình em đã hết

Và giờ đây cùng biển tôi sẽ chết
Linh hồn này rồi cũng sẽ dần tan
Cùng mây gió tôi sẽ mãi lang thang
Mong chờ em trên muôn trùng nỗi nhớ

Biển Bờ – Đinh Thu Hiền
Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu anh!
Vâng em hiểu ngoài khơi vừa ngập gió
Đưa sóng vào rồi đẩy sóng xa thêm…
Không có nghĩa những con tàu đêm đêm
Chưa ngủ bởi hải đăng còn thao thức
Thăm thẳm giữa đại dương màu mực
Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu ?
Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc.
Mai sóng lại về thôi, mỏi mòn và nặng nhọc
Thở cạnh bờ trong giấc ngủ vô tâm!
Hoàng hôn ơi! Sao mắt bờ quầng thâm?
Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng!
Phiêu du mãi để con thuyền khô đắng
Sóng có bao giờ yên lặng đâu, bờ yêu!
Đại dương xa, gió rủ rỉ rất nhiều
Sao tiếng thở từ ban chiều vọng lại ?
Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói
Yêu rất nhiều là cho cả bờ đâu!

Sóng – Xuân Quỳnh

Dữ dội và dịu êm
ồn ào và lặng lẽ
Sóng không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể
Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ

Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên?

Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau

Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương Bắc
Dẫu ngược về phương Nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh – một phương

Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời các trở

Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa.

Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ.

Sóng về đâu – Trịnh Công Sơn

Biển sóng biển sóng đừng xô tôi
Đừng xô tôi ngã dưới chân người
Biển sóng biển sóng đừng xô nhau
Ta xô biển lại sóng về đâu ?

Sóng bạc đầu
Và núi chìm sâu
Ta về đâu đó…

Về chốn nào
Mây phủ chiêm bao
Cạn suối nguồn
Bốn bề nương dâu
Ta tìm em nơi đâu ?

Biển sóng biển sóng đừng xô nhau
Ta xô biển lại sóng nằm đau
Biển sóng biển sóng đừng xô tôi
Đừng xô tôi ngã giữa tim người.

Biển sóng biển sóng đừng xô tôi
Đừng cho tôi thấy hết tim người
Biển sóng biển sóng đừng xô nhau
Ta xô biển lại sóng về đâu ?

Giấc ngủ nào giường chiếu quạnh hiu,
Trăng mờ quê cũ.

Người đứng chờ gió đồng vi vu
Vạt nắng vàng nhắc lời thiên thu

Nhớ ngàn năm trôi qua …

Biển sóng biển sóng đừng trôi xa
Bao năm chờ đợi sóng gần ta
Biển sóng biển sóng đừng âm u
Đừng nuôi trong ấy trái tim thù

Biển sóng biển sóng đừng xô nhau.

Thuyền và biển – Xuân Quỳnh

Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển

“Từ ngày nào chẳng biết
Thuyền nghe lời biển khơi
Cánh hải âu, sóng biếc
Đưa thuyền đi muôn nơi

Lòng thuyền nhiều khát vọng
Và tình biển bao la
Thuyền đi hoài không mỏi
Biển vẫn xa… vẫn xa

Những đêm trăng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư
Quanh mạn thuyền sóng vỗ

Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên?)

Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu

Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau – rạn vỡ
Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió”

Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố.

TÌNH BIỂN VÀ TÌNH EM- Tôn Thất Phú Sĩ

Em và biển tình yêu anh rộng mở
Biển trong hồn và em ở trong tim
Anh là cát in đậm gót chân em
Sóng triều ghen hờn , dạt dào vội xoá.

Con dã tràng ngẩn ngơ như muốn hỏi
Ðôi mắt buồn vô cớ em giận anh
Nắng trãi dài trên sườn đồi hiu quạnh
Tưỡng mưa bay ướt mái tóc đen huyền

Chiều xuống thấp con tàu nằm yên nghỉ
Ngày tháng phiêu bồng hải âu cánh mỏi
Gió trùng khơi thì thầm như muốn gọi
Ngày mai này anh vào biển xa em

Giọt nước mắt rơi đây và rớt đó
Bao thương yêu anh gởi cho sóng rồi
Tàu xa bờ em hình bóng xa xôi
Với biển cả em chịu nhiều thua thiệt

Anh vẫn biết tình em và tình biển
Trong như gương và tha thiết rất nhiều
Anh đi giữa hai mối tình tuyệt diệu
Tuổi xuân mình trời đất cũng xôn xao

Biển Bờ
Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu anh!
Vâng em hiểu ngoài khơi vừa ngập gió
Đưa sóng vào rồi đẩy sóng xa thêm…
Không có nghĩa những con tàu đêm đêm
Chưa ngủ bởi hải đăng còn thao thức
Thăm thẳm giữa đại dương màu mực
Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu?
Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc.
Mai sóng lại về thôi, mỏi mòn và nặng nhọc
Thở cạnh bờ trong giấc ngủ vô tâm!
Hoàng hôn ơi! Sao mắt bờ quầng thâm?
Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng!
Phiêu du mãi để con thuyền khô đắng
Sóng có bao giờ yên lặng đâu, bờ yêu!
Đại dương xa, gió rủ rỉ rất nhiều
Sao tiếng thở từ ban chiều vọng lại?
Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói
Yêu rất nhiều là cho cả bờ đâu

CỔ TÍCH BIỂN VÀ EM

Có một thời biển và sóng yêu nhau
Người ta bảo biển là mối tình đầu của sóng
Sóng vỗ về ôm bờ cát trưa nóng bỏng
Biển dạt dào hát mãi khúc tình ca
Rồi một ngày sóng nông nổi đi xa
Bao kẻ đến và tỏ tình với biển
Biển sợ rằng sóng không về vĩnh viễn
Nên đành lòng hò hẹn với vầng trăng
Sóng trở về và biển thấy ăn năn
Biển ngoại tình và biển xanh mang tội lỗi
Sóng thét gào không thể tha thứ tội
Tình chỉ đẹp khi không còn gian dối…
Sóng bỏ đi kể từ đó không về…
Đã có lần anh kể em nghe
Chuyện tình chúng mình không hề đơn giản
Anh quá phiêu lưu còn em thì lãng mạn
Với thời gian thề hẹn cũng mong manh
_Sóng bạc đầu từ đó phải không anh?
Còn ngàn năm biển xanh vẫn huyền bí?
Không đâu em biển chẳng hề chung thủy
Dẫu bạc đầu sóng vẫn mãi thủy chung
Anh dắt tay em bên sóng biển muôn trùng
Nghe dã tràng kể chuyện thời xa vắng
Dẫu chẳng phải tình đầu anh trong trắng
Chỉ van em thuộc lòng chuyện cổ tích ngày xưa!

BÀI THƠ: BIỂN CỦA EM
Tác giả: Ho Nhu
Anh vẫn biết Biển mênh mông là thế
Khi trào dâng khi lại để sóng lừng
Biển của em lúc kín đáo như bưng
Lúc mãnh liệt chẳng muốn dừng giông bão

Biển của em sóng tình luôn hư ảo
Rất mặn mòi nên dự báo nhiễu điều
Biển của em dù giông tố bao nhiêu
Bình Minh đến toả rạng nhiều sức sống

Biển bao la đón buồm căng gió lộng
Nâng thuyền lên để mở rộng tầm nhìn
Yêu Biển rồi hãy tạo giữ niềm tin
Nuôi cảm xúc gửi vào nghìn thương nhớ

Về nhé em! Biển trao duyên gửi nợ
Cũng có khi Biển vô cớ đẩy thuyền
Chỉ đón chờ mỗi sáng Bình Minh lên
Hòa vào Biển như sấm rền mùa hạ

Trời và Biển dù nhuộm xanh hai ngã
Nhưng ngàn đời hiến dâng cả vì em
Cứ mỗi lần nhớ Biển hãy buông rèm
Đón hạnh phúc thỏa khát thèm nỗi nhớ.
BÀI THƠ: BIỂN ĐỢI
Tác giả: Long Le
Khắc khoải tầng không những áng hồng
Mây buồn lặng lẽ khoảng trời trong
Vầng trăng quyến luyến vương tình mộng
Gió quyện mây hờn vạn nẻo mong
Biển gọi tên em trào gợn sóng
Ven bờ cát đợi mỏi mòn trông
Mênh mông biển biếc lòng ai ngóng
Vạn dặm người xa có thấu không.
BÀI THƠ: KIẾM TÌM
Tác giả: Hải Yến
Anh Là ngọn gió đi hoang
Cho em mải miết lang thang kiếm tìm
Trời xanh, biển biếc phiêu linh
Tới miền hạnh phúc ta tìm được nhau

Vỡ òa nụ hôn ngọt ngào
Vòng tay nồng ấm ta trao hương tình
Sao trời sáng chiếu lung linh
Bầu trời hạnh phúc chúng mình có nhau…!!!
BÀI THƠ: BIỂN GỌI TÊN EM
Tác giả: Nguyên Phong
Em có nghe khúc hát chiều biển gọi
Từng đợt triều cuồn cuộn nhói tim anh
Em có nghe Lời biển gọi mong manh
Ru thật khẽ và dỗ dành theo gió

Em đi rồi anh lắng đọng nỗi nhớ
Mãi tuôn trào mạnh mẽ đó em ơi!
Ngày bên em biển rạng rỡ xanh ngời
Xa em rồi biển luôn trồi sóng dữ

Vạn đường tình anh biết là qúa khứ
Sao tim sầu vẫn cố giữ riêng ai
Dòng thư cũ ngày ấy đã nhạt phai
Bao si đượm vẫn u hoài khoé mắt

Nhặt lại đây kĩ niệm thời đổ nát
Gieo vào lòng biển mặn chát tim yêu
Và như thế hóa thủy triều cô liêu
Biển mơ màng như mãi níu chân ai!?
BÀI THƠ: GIÓ XUA SÓNG BIỂN BẠC ĐẦU
Tác giả: Sơn Hồng
Gió xua sóng biển bạc đầu
Duyên xua tình lại dạt dào tâm tư
Hướng lòng trôi nổi vô hư
Tìm nơi neo đậu lắc lư nỗi niềm

Trùng khơi trải rộng khó tìm
Ánh sao đã lặng biết chìm nơi đâu
Bãi bờ chỗ cạn chỗ sâu
Hồn loang lởm chởm neo sầu ,mỗi đêm

Vết tình in đậm vào tim
Nhớ xưa tung cánh đôi chim lưng trời
Thả hồn theo gió xa xôi
Mang đầy luyến ái tìm nơi kết tình

Ngờ đâu giông tố gập ghềnh
Cuốn theo duyên nợ bồng bềnh chia phôi
Người về chốn ấy xa xôi
Bến bờ hiu quạnh lẻ loi con thuyền…

BÀI THƠ: TÌNH BIỂN
Tác giả: Hạnh Kim
Em nhớ anh như nổi lòng của biển
Khi dâng tràn lúc cuồn cuộn sóng tung
Bao nhớ thương ôm ấp những mông lung
Theo con nước trôi dòng yêu tha thiết

Mây lãng đãng nhìn trôi màu xanh biếc
Mắt hoài mơ chờ đợi gió cùng bay
Biển nhớ ai lăn tăn sóng u hoài
Từng đợt vỗ về theo bờ cát trắng

Thưở mới yêu bờ đá chiều ngớ ngẩn
Mãi đợi chờ con sóng dạt môi hôn
Cát chạy theo con sóng cuộn biển hờn
Lăn tăn sóng ru mát lòng biển lạnh

Biển khao khát vầng dương tình ấm nóng
Ôm ấp lòng trong hơi thở sóng ru
Có những đêm trời giông gió mây mù
Biển lạnh lẽo tĩnh trong sầu cô quạnh

Không phẳng lặng hồn biển nào êm ắng
Đá vọng hoài lời của biển thở than
Biển khát khao con nước lợ miên man
Thả tình biển lan man ngàn nỗi nhớ

Em nhớ anh như biển đêm trăn trở
Mộng mơ hoài con nước chảy tình êm
Em nhớ anh một nổi nhớ triền miên
Như tình biển khát khao bờ thương nhớ.
BÀI THƠ: ĐỪNG GHEN EM VỚI BIỂN
Tác giả: Anh Thư
Từ bao giờ…có biển, anh biết không?
Mà bờ bãi trãi rộng dài đến thế…
Từ bao lâu…bao đời, bao thế hệ…???
Biển mênh mông lan tận cuối đất trời.

Ngày biển buồn, thuyền vỗ sóng xa khơi
Những lúc không anh, em về nghe biển hát
Biển cô đơn ! Nên suốt đời thèm khát
Chảy mãi miệt mài tìm kiếm bến bờ tương!

Biển dịu dàng, xua tan nỗi dỗi hờn…
Em yêu biển ! từ ngày anh chưa đến
Biển vỗ về em những chiều anh lỗi hẹn
Biển ôm em lòng những năm tháng buồn tênh.

Em iu biển! và nay iu anh hơn!
Xin đừng xa em anh nhé…..lúc giận hờn!
BÀI THƠ: BIỂN TÌNH
Tác giả: Hiền Nhật Phương Trần
Biển đã bao giờ thôi dậy sóng em ơi
Nỗi nhớ trong anh có khi nào nguôi nhỉ
Đêm từng đêm miên man trong suy nghĩ
Biết giờ này em còn nhớ anh không.

Có bao giờ em thấy Biển lặng câm
Khi yên ả… sóng lòng đang cuộn chảy
Giấu nỗi nhớ tận sâu dưới đáy
Để em khỏi buồn rồi thấy chênh chao.

Có những hôm Biển nổi sóng thét gào
Là khi ấy hờn ghen cùng em đấy
Sóng cuồn cuộn nghiền nát Bờ tan chảy
Rồi nguôi hờn lại nhẹ vỗ Bờ xa.

Tình hai ta cũng như Biển bao la
Như Bờ cát mịn màng và sâu lắng
Anh là Biển ồn ào mà thật lắm
Bờ là em hiền dịu lại mong manh.

Tình trao em là mãi mãi chân thành
Em đón nhận và giữ gìn em nhé
Trái tim em dẫu biết là nhỏ bé
Vẫn mãi là nhịp đập ở trong anh.
BÀI THƠ: LỜI NGUYỀN TRƯỚC BIỂN
Tác giả: Võ Thanh Phong
Trước mặt biển rộng sau lưng là tình!
Câu “Em yêu anh” hòa trong tiếng gió!
Đôi tay dang rộng, ngực căng, phổi nở
Em là phiên bản mới của thần Tình Yêu!!

Áo thun quần short khoe dáng diễm kiều!
Biển có đủ rộng để chứa tình yêu lớn?
Giữa một thế giới xô bồ và hỗn độn
Thước đo nào em chọn để yêu anh??

Biển chớm vào Thu không khí trong lành
Đường chân trời in thân hình kiều nữ!
Em hay biển nhấn chìm hồn lãng tử
Vẫn núi cùng đồi sao tóc không bay??

Tình yêu của anh giới hạn trong vòng tay
Dù em có buông con tim vẫn ở lại!
Biển nhận lời nguyền”Em yêu anh mãi mãi”!
Dù bão tố có về tình vẫn lên ngôi…

Ta đang cách xa góc biển chân trời
Nhưng trái tim lại gần nhau gang tấc!
Biển và người tình đều trong tầm mắt
Nhận nụ hôn rồi em không thể xa anh.

BÀI THƠ: EM VỀ VỚI BIỂN
Tác giả: Nguyễn Mận
Em về với anh một ngày cuối hạ
Con đường mòn xe chao đảo lắc lư
Mấy trăm cây mà thân xác mỏi nhừ,
Đầu óc mãi cuồng… dư âm ngày cũ…

Biển yêu đó người khắp nơi hội tụ
Sóng dập dờn ru ngủ cả hồn em
Nhớ anh nhiều… nên đứng lặng say mèn
Vị muối mặn khát thèm hòa lòng Biển.

Chiều phai nắng Biển cồn cào lộ diện
Nhớ nhung hoài ngày anh tiễn em đi
Giờ em về đã qua tuổi xuân thì
Anh vẫn trẻ bình yên khi bão tố.

Đời mưa móc gập ghềnh nhiều thác đổ
Anh có chờ em vỗ nhịp ngân nga
Tấm thân cô giã biệt hết ngọc ngà,
Mắt mệt mỏi lệ sa anh có thấu?

Biển Biển hỡi… hạ tàn em chôn dấu…
Nỗi nhọc nhằn neo đậu đáy thâm sâu
Về bên anh bỏ buông hết âu sầu
Tâm sáng láng suốt canh thâu quấn quýt…
BÀI THƠ: BIỂN GỌI
Tác giả: Nguyễn Nhơn
Có đôi lần em đã đến quê anh
Chiều tắt nắng, hoàng hôn nghe biển gọi
Vẳng trong gió là tiếng lòng biển nói
Biển yêu người nên thắm mãi màu xanh

Mỗi chiều về là sóng biển lượn quanh
Chạy nhanh vào sóng hôn lên bờ cát
Tránh buổi trưa, tránh những ngày nắng táp
Biển thì thầm biển gọi lúc chiều buông

Người đi hoài người để biển cô đơn
Biển nhớ người, biển dỗi hờn dậy sóng
Người đâu biết vì sao mà biển động
Lúc nhớ người nên nổi sóng nhiều hơn.
BÀI THƠ: BIỂN ĐÃ CẠN
Tác giả: Hạnh Kim
Biển đã cạn tình yêu dần phai nhạt
Cát ngừng trôi theo sóng dạt ngang bờ
Nước hững hờ buồn dòng chảy bơ vơ
Bờ đá sỏi càng ngẩn ngơ mong mỏi

Biển đã cạn tình yêu thôi níu với?
Nền cát buồn vẫn hằn đợi chân ai
Dòng nước xanh chói vàng nắng thu phai
Chờ và đợi thân đoạ đày mệt mỏi

Biển đã cạn dòng nước thôi chảy vội
Ai có buồn và nhớ buổi chiều buông
Cát suy tư đón chút nóng sưởi hồn
Heo mây gió hắt hiu trong cõi nhớ

Thời gian trôi tình duyên còn dang dỡ
Biển cạn rồi sóng chẳng vỗ môi hôn
Bờ đá dài hoang vắng buồn thêm buồn
Tình cát mãi vấn vương trong tiềm thức.
BÀI THƠ: CHÀNG TRAI PHỐ BIỂN
Tác giả: Hạnh Nguyễn
Em yêu anh chàng trai nơi phố biển
Biển dữ dằn nhưng anh thì hiền khô
Như bao lần em bắt anh đứng chờ
Dưới hàng dừa phất phơ nắng đổ lửa.

Nước biển đầy là tình anh chan chứa
Biển thầm thì ngàn lời hứa mỗi đêm
Làn nước xanh vòng tay anh dịu êm
Như anh đó bên em tình tha thiết.

Em yêu anh như biển yêu sóng biếc
Trai phố biển sao chẳng biết lãng du
Yêu anh lắm với nụ cười hiền từ
Trao em tình nồng nàn như sóng biển.

Sóng ầm ào biển tình anh tha thiết
Yêu em nhiều nhưng chỉ biết xô bờ
Những ngày xa nhớ em anh đứng chờ
Bên phố biển ngẩn ngơ đêm thanh vắng.

BÀI THƠ: BIỂN TAN
Tác giả: Quý Phương
Chưa một lần em dạo biển cùng anh
Nghe sóng hát lời tự tình thương nhớ
Trăng nghiêng chao loang trong đêm như vở
Bàng bạc nhấp nhô theo sóng tràn bờ

Mùa thu về tháng tám thật nên thơ
Mẹ sinh em vùng quê nghèo biển mặn
Trao cho em mùa vàng ươm tỏa nắng
Mắt mơ màng trong vắt màu biển xanh

Đời nhuộm em nâu màu mắt thăng trầm
Màu dâu bể mà em chưa hề biết
Em đã nhận đớn đau như cạn kiệt
Để ngày gặp anh biết nếm vị yêu

Bước cùng anh trong đêm vắng tịch liêu
Em háo hức với bao điều định nói
Về anh về em những gì mong đợi
Mà vẫn chưa thành anh hỡi có hay

Ngày đầu thu về cơn gió heo may
Anh đến trao em ngất ngây hạnh phúc
Em sợ là mơ không là sự thật
Nên cứ dổi hờn bật khóc trong tim

Lở hẹn rồi một chút xót xa thêm
Dâng lên mắt nổi buồn tênh chua chát
Biển sóng tan rồi ập vào bờ cát
Cớ sao đời chỉ bạc mổi em thôi?
BÀI THƠ: BIỂN CỦA ANH-EM
Tác giả: Phương Lý
Anh có đôi lần nhớ biển của anh không ?
Cồn cào sóng hôn bờ tung cát trắng
Những khúc lân tinh ảo ảnh chiều gió lộng
Giọt nhớ vô hình nên mặn cát đó thôi.

Em hơn một lần nhớ biển không nguôi
Bởi em biết biển yêu bờ da diết
Biển của em ngọt ngào và cuồng nhiệt
Chẳng như anh cứ thăm thẳm cuộn mình.

Biển của em anh cứ vỗ sóng xanh
Chiều buông gió cho thuyền ai xa lắc
Đừng hỏi sao biển đêm em và cát
Nhớ bờ anh da diết đến khôn cùng.

Anh có đôi lần chợt nhận ra không
Biển của anh em rì rào bốn phía
Dòng nước biển xanh dẫu bên ngoài lặng lẽ
Giữ trong lòng bao cơn sóng ngầm dâng.

Anh có đôi lần nhớ biển nữa không?
Biển em vẫn thế muôn đời dào dạt
Nhớ bờ anh yêu thương từng khúc hát
Nên ru hoài bao khao khát trong nhau.
BÀI THƠ: TÌNH BIỂN
Tác giả: Xuân Phong
Nắng rẻ quạt hỏi ngàn con sóng
Ai ngồi đong mực hóa biển xanh?
Mây hồng góp chút mong manh
Gió pha lê thổi long lanh chuyện tình

Nơi đây có chàng trai xứ biển?
Khát mộng yêu lại rất hào hoa
Lớn lên giữa chốn phong ba
Căng da săn bắp ép hoa động tình

Chuyện rằng sáng ấy mọng bình minh
Nàng ấy rất xinh đứng một mình
Hương lan theo gió dập dình
Lân la xô ngã bức bình phong yêu

Sóng biển du dương cát phẳng phiu
Gió hiu hiu lóng lánh nắng chiều
Hương tình ngọt biết bao nhiêu
Sắc yêu kết những hồng điều mơ hoa

Mùa đông năm ấy họ cưới nhau
Hạnh phúc dài lâu ấm tình đầu
Nhà em buôn bán sang giầu
Đôi vợ chồng ấy lên tầu đi xa

Mẹ già trước biển đứng cầu mong
Bên Anh Quốc ấy ấm êm phòng
Đến khi đời mở hanh thông
Bà sung sướng được bế bồng cháu yêu.

BÀI THƠ: ĐỨNG TRƯỚC BIỂN
Tác giả: Dạ Thế Nhân
Đứng trước biển, ta thấy mình bé mọn
Ôi bao la trời nước quá mênh mang
Ta ước mình giống như loài cá nhỏ
Vẫy vùng trong làn nước mát đại ngàn

Đứng trước biển ta thấy mình như cát
Hạt cát vàng nhỏ bé chẳng ra chi
Ta nằm đợi con sóng cuồn cuộn đẩy
Để một ngày ta đứng dậy…bước đi

Đứng trước biển ta thấy mình trơ trọi
Mãnh hình hài nhìn lại có ra chi
Mới thấy đó, rồi bất ngờ mất đó
Cỏi trần kia , ôi ta được những gì

Đứng trước biển ta thấy mình cô độc
Cõi thiên thu xin hãy đón ta vào
Ta ước được là một tia nước nhỏ
Để hòa cùng rộng lớn đại dương kia

Đứng trước biển ta thấy mình vô nghĩa
Cuộc trần ai..tan vỡ..vỡ tan rồi
Ta chợt thấy mộng đời là hư ảo
Cuộc trăm năm, như chiếc áo bạc màu

Đứng trước biển ta thấy hồn ngơ ngác
Mong một lần vượt thoát chốn u mê.
BÀI THƠ: MẮT BUỒN
Tác giả: Huỳnh Ny
Sông rộng biển cát mênh mông
Trông hoài chẳng thấy bến đâu là bờ
Lòng buồn …… buồn mãi ngẩn ngơ
Nơi đâu dạo bến gặp bờ bình yên

Miệng cười bao nỗi triền miên
Bao nhiêu quặn thắt, ngổn ngang trăm bề
Tương lai ánh sáng thiên đường
Cho người minh nhãn nụ cười thương yêu.
BÀI THƠ: VU VƠ VỚI BIỂN
Tác giả: Thiên Ân
Em đứng một mình trước biển
Nghe sóng và bờ xô nhau
Nghe dòng thời gian tan biến
Nghe từng giọt lệ thương đau

Em đứng muôn chiều không nói
Tóc bay vội vã theo mùa
Bờ cát hờn hờn, tủi tủi
Chào em cô bé ngày xưa!

Em đứng biển chiều bỗng hát
Vu vơ mấy khúc nhạc tình
Êm êm dạt dào bờ cát
Mềm mại một bàn tay xinh

Em đứng nhẹ nhàng trên đá
Bàn chân rong ruổi đường trần
Gió mưa bên bờ mùa hạ
Hồn bay giấc mộng tuổi xuân

Em đứng hồn nhiên tươi trẻ
Nắng chưa phai bóng biển chiều
Ngày đi bao điều mới mẻ
Cho đời gom góp thương yêu

Em đứng đời lên tiếng gọi
Hải âu phiêu bạt nơi nào?
Con người ắp đầy giận dỗi
Xin thời gian hãy qua mau!
BÀI THƠ: BIỂN VÀ TA
Tác giả: Ho Nhu
Người ta bảo biển mênh mông mặn chát
Sóng vỗ bờ xô bãi cát oằn đau
Rồi còn bảo biển thăm thẳm lòng sâu
Để không ai bắc nhịp cầu tình ái

Cứ mặc kệ anh chẳng cần cãi lại
Bởi tại lòng chẳng ngần ngại yêu em
Cứ chiều về muốn thuỷ triều lên thêm
Cho con sóng đổ êm hôn bờ cát

Anh cũng muốn biển thôi đừng mặn chát
Nhường ngọt ngào cho cơn khát yêu thương
Để thuyền tình đi đến những thiên đường
Đẹp lộng lẫy giữa đại dương sâu thẳm

Biển chiều nay hoàng hôn về nồng ấm
Sao bồi hồi làm trỗi đậm bóng ai
Đàn hải âu cứ chao liệng cánh dài
Nhớ vết chân đã từng mài mòn lối

Vẫn ước ao phút giây mình tụ hội
Cho cuộc tình chẳng trôi nổi mênh mông
Như con thuyền ơn mãi những dòng sông
Đã nâng niu cho nguồn làm nên biển…

BÀI THƠ: CÔ GÁI BÊN BỜ BIỂN
Tác giả: Hàn Tuyết
Thả mái tóc quyện theo làn gió
Chiếc ghi – ta tay nhỏ em cầm
Ngồi bên bờ biển hòa âm
Em ngân câu hát yêu thầm bấy lâu

Tiếng hát nhẹ làm sầu sóng biển
Sóng vỗ bờ da diết yêu thương
Bao nhiêu u uất đời thường
Vụt bay tan biến để nhường niềm vui

Gió ơi gió hãy vùi vào sóng
Mây nhẹ trôi tựa bóng người xa
Còn em vẫn hát khúc ca
Hỏi người phương ấy mặn mà cùng ai

Bóng đơn lẻ ngày dài vẫn thế
Em ngồi đây chỉ để chờ anh
Ghi – ta tiếng nhạc chẳng thành
Mình em ngồi đó biển xanh ngóng nhìn.
BÀI THƠ: BÊN BIỂN NHỚ NGƯỜI
Tác giả: Phạm Hiếu
Hoàng hôn bao phủ góc chân trời
Bóng tối lan tràn rộng khắp nơi
Tím xám vầng mây màu mộng ảo
Thanh vang điệp khúc giọt tình rơi

Cung trầm nốt bổng lụy ai oán
Thả nhịp từng dây điệu gọi mời
Biển cả trong đêm buồn trống vắng
Cô đơn mãi đứng đợi người ơi.

Vần thơ gieo tiếp đoạn mong chờ
Giọt đắng tâm can thắm ước mơ
Bóng tối sương đêm trùm biển cả
Hồng mờ nhân ảnh dạ ngu ngơ

Thời gian khó níu mộng hoa cũ
Ấp ủ ngày dài chịu đứt tơ
Tạm biệt tình duyên vô bản ngã
Thiên nhiên núi biển thỏa hồn thơ.
THƠ TÌNH: BIỂN VÀ TA
Tác giả: Nguyễn Mận
Thèm cảm giác lao mình vào biển cả
Gã khổng lồ luôn khao khát ngàn năm
Thân rã rời… thương lắm phận con tằm
Bị rút ruột đến sức tàn lực kiệt.

Muốn tan hết… chỉ vòng tay ghì xiết
Chỉ môi mềm hôn riết… đó biển ơi
Dù cả hai chẳng ai nói một lời
Nhưng thấu tỏ… tận đáy nơi tâm dạ.

Bước chân mỏi giữa dòng xô mệt lả
Bãi còn xa biển sóng cả muôn trùng
Ngày qua ngày cứ phong thái ung dung
Gom… giấu kĩ tận cùng sâu trong cát.

Phút giao cảm biển si mê ào ạt
Biển ngân nga lời hát dịu lòng ta
Biểm ru êm… sải cánh sóng ngọc ngà
Biển níu giữ mối giao hòa … ân ái…

Với ai đó biển liền kề một dải
Cát và bờ … sóng trải rộng vô tri
Với riêng ta… biển mới thật diệu kì…
Kiêu hùng lắm… đón xuân thì… say mãi…
BÀI THƠ: BIỂN GỌI TÊN EM
Tác giả: Thiên Ân
Em đứng bơ vơ giữa biển trời
Thả hồn theo gió biển mù khơi
Thân mềm,dáng mỏng ươm mơ ước
Bao trái tim người lại chơi vơi

Em đứng hồn nhiên gieo ý thơ
Cát vàng sóng vỗ dạt đôi bờ
Ôm bàn chân nhỏ ru nhè nhẹ
Biển hờn trách móc chuyện vu vơ

Em đứng đôi tay lại nuột nà
Đọng lại tâm hồn chút kiêu sa
E ấp bên đời muôn nhựa sống
Đôi chút dễ thương,chút thật thà

Em đứng ai lùa cho tóc bay?
Níu mộng ngày xanh theo tháng ngày
Duyên dáng kéo về xây giấc mộng
Ghen hờn biển lại nỗi cơn say

Em đứng thẫn thờ khoe dáng hoa
Tuổi xuân vừa chín góc trời xa
Êm đềm mơn mởn làn môi đẹp
Gió cũng ru tình muôn tiếng ca

Em đứng đợi chờ nụ hôn rơi
Hải âu bay lượn ở phương trời
Đôi cánh xếp vần câu thơ rụng
Biển gọi tên em tiếng ru hời.
BÀI THƠ: LỜI TẠ TỪ VỚI BIỂN
Tác giả: Nguyễn Mận
Ta đắm đuối người con trai tên Biển
Khi người thì thầm điên đảo vì ta,
Những đêm thanh nằm dưới ánh trăng ngà,
Người tới tấp hôn đôi môi khát cháy.

Người vẫn bảo người cho ta hết thảy,
Ôm thân gầy hòa tan chảy niềm đau,
Hét thật to trước bát ngát một màu,
Trước thứ nước đục ngàu khi xanh mát.

Giữa trời đất Biển ân tình dào dạt,
Gã khổng lồ cất tiếng hát ru êm,
Gió động rèm Biển lại khát đêm đêm
Mà không lỡ chạm môi mềm đỏ mọng.

Biển kìm nén cơn lửa tình nóng bỏng
Nghe tim sầu lạc lõng giữa trùng khơi.
Biển… Biển ơi… Ta say cả cuộc đời,
Mà xa quá tay với hoài chẳng tới…

Thôi Biển nhé chôn tình si diệu vợi,
Quên ngày dài tháng rộng đợi … chờ … mong…
Cho Biển đê mê sải sóng lượn vòng…
Hôn hôn mãi một bóng hình lấp lánh…

Hy vọng những bài thơ về biển sẽ đem lại những cảm xúc cho người yêu thơ về biển. Hẹn gặp lại các bạn trong những chùm thơ về biển khác.

Post Comment

Loading...
loading...
loading...