Search by category:
Thơ Hay

Thơ ngắn hay về lính, chùm thơ về người lính hay nhất

Thơ ngắn hay về lính, chùm thơ về người lính hay nhất, thơ hay về tình yêu người lính, những bài thơ hay viết về người Lính đi nghĩa vụ xa nhà, tổng hợp những bài thơ hay nhất, những bài thơ cảm xúc, Thơ tình người Lính hay nhất.

Thơ ngắn hay về lính, chùm thơ về người lính hay nhất
Thơ ngắn hay về lính, chùm thơ về người lính hay nhất

Thơ ngắn hay về lính, chùm thơ về người lính hay nhất

Sau đây là những bài thơ hay viết về người lính.

Lá Thư Đời Lính

Vì nợ nước anh đi nghĩa vụ,
Mười tám tháng phục vụ cho đời,
Chỉ mong được nghe những lời,
Bình an từ mẹ, yêu đời từ cha.

Và người yêu quê nhà vui vẻ,
Chờ anh về thỏ thẻ yêu đương,
Cuối tuần thư nhớ thư thương,
Gửi nhau thăm hỏi tỏ tường trái tim.

Lòng sung sướng mỗi đêm đọc lại,
Những lời yêu nồng cháy đôi ta,
Hạnh phúc nước mắt chảy ra,
Mong sớm xuất ngũ về nhà gặp em.

Vẫn cuối tuần thư em lại tới,
Lòng hân hoan phơi phới vui thay,
Nhưng sao thư đến hôm nay,
Không còn như trước chỉ vài dòng thôi:

“Anh yêu à, xin lỗi anh nghe,
Vì em lỡ tình se duyên mới,
Anh đi, mẹ ép kiếm người,
Gả về nơi ấy sống đời giàu sang.

Mai hôn lễ, họ hàng đông đủ,
Em theo chồng…đừng ủ rũ nha.
Vì em cũng yêu người ta,
Vì là con gái, mẹ cha đặt đời”

Tim tan nát, rã rời thân xác,
Nước mắt rơi chua chát tình đời,
Đớn đau sao nói nên lời,
Tơ duyên ngang trái…vì người đổi thay.

Việc đất nước chưa ngày kết thúc,
Mà người yêu vội bước lấy chồng,
Chiều chiều gió lạnh mùa đông,
Có anh lính trẻ…khóc ròng quặn đau.

Tình Yêu Người Lính

Nhớ có lần về phép ghé thăm em
ta lúng túng trong bộ đồ lính trận
cổng nhà em, ngập ngừng qua mấy bận
lòng muốn vô, nhưng chân bước lệch dầnGót giày saut, khua nẻo vắng âm thầm
gã lính thú lang thang chiều phố lạ
bước chân xiêu gõ nhịp đời nghiệt ngã
em vô tình giữa kín cổng tường caoKhói thuốc buồn nhẹ tỏa trắng…tan mau
làm lính trận, đời cầm bằng điếu thuốc
xin lời nguyện : một mai khi tàn cuộc
em vẫn là mây trắng giữa trời xanhTa lại về, qua chốn cũ thanh bình
ngõ nhà em đã ngập đầy xác pháo
bước chân quen, nghe lòng tràn dông bão
chuyện ngày xưa, thành cổ tích trong hồn

Em ngày xưa, chừng đã nhạt môi son
ta tay trắng, nửa khỏang đời lính tráng
ôi kỷ niệm phủ lên từng năm tháng
gã thạch sùng tắc lưỡi nhớ tình xưa…

Đời Lính Chiến

Từ thuở vào quân đời chinh chiến.
Áo lính sa trường vai đẫm sương.
Ra đi người ấy tiễn cuối đường.
Bịn rịn luyến lưu tình thơ dại.Ngất ngưởng men nồng thơ vương vãi.
Bao năm chờ đợi phút nồng say.
Miệt mài ôm ấp mộng bao ngày.
Cay đắng đơn tình đêm gối chiếc.Người đã không về ôm nuối tiếc.
Đắng lòng một mớ những hờn cay.
Còn ai lưu luyến mộng ban ngày.
Để mắt cay xè trong dang dỡ.

THƯ TÌNH NGƯỜI LÍNH

Thư anh viết từ rừng sâu lạnh giá
Gởi về em nơi phố thị phồn hoa
Khi quân thù còn dày xéo can qua
Xếp nghiên bút anh đi vào cuộc chiến

Hôm tiễn đưa mình cầm tay quyến luyến
Mặt nhìn nhau không nói được nên lời
” Gắng lên anh dù đôi đứa đôi nơi
Em vẫn đợi chờ ngày anh trở lại
Cuộc chiến nầy đâu phải là mãi mãi
Dù quân thù có hung bạo xiết bao
Dù mai đây có phải đổ máu đào
Em vẫn chắc một niềm tin chiến thắng ”

Ở thành đô những đêm buồn lạnh vắng
Dù nhớ anh em đừng để lệ vương
Cho yên lòng người lính ở biên cương
Chắc tay súng ngày đêm canh bóng giặc

Anh sẽ quyết lập chiến công nhiều nhất
Làm quà yêu tặng em ở hậu phương
Mình xa nhau vẫn trọn nhớ trọn thương
Lòng ta vẫn gần bên nhau mãi mãi

Rồi ngày mai khi thanh bình trở lại
Anh sẽ về nối lại mối duyên xưa
Tay trong tay ôi biết nói sao vừa
Đường hạnh phúc từ đây mình chung lối.
Em nhé…!

Tình Lính

Tác giả: Hồng Dương

Tình người hỡi ! thinh liêng cao cả
Dài như sông, đẹp cả mây ngàn
Yêu thương sống chết muôn vàn
Tình cao như núi lòng tràn biển khơi

Yêu biết mấy cuộc đời của lính
Hiến máu xương xin lĩnh khổ đau
Cuộc đời lính chiến có nhau
Đạp lên tuổi trẻ niềm đau riêng lòng

Trong chiến trận tình trong như nước
Giệt giặc thù cho ước mơ thơm
Chìa vai sẻ áó chia cơm
Mối tình đồng đội mãi đơm tình đời

Tổ Quốc hỡi muôn đời tươi đẹp
Lòng trung kiên quyết dẹp giặc thù
Cho lòng đẹp mãi ngàn thu
Quê hương đất nước thiên thu vĩnh hằng.

ANH ĐI NGHĨA VỤ

Anh đi nghĩa vụ xa nhà
Vắng em năm rưỡi muôn vàn nhớ thương
Sáng chính trị, chiều thao trường
Lắm hôm vất vả lệ tuôn hai hàng
Trước đây chỉ biết mơ màng
Giờ tay ôm súng vững vàng hành quân
Năm giờ sáng dậy gấp chăn
Chín giờ đi ngủ lăn tăn ăn đòn
Noi gương Tướng Giáp, Cụ Hồ
Sống sao cho đúng con dân nước nhà
Ở đây lính phải tăng gia
Nuôi bò với lợn, phân thừa tưới rau
Đêm thì trực gác ngắm sao
Ngày thì gặt lúa, đắp đê, lợp nhà
Nhớ em nói chuyện làm quà
Vì em anh sẽ chuyên tâm luyện rèn
Đợi anh em nhé, anh thề
Hết hạn nghĩa vụ anh về đón dâu!!!

THƠ TÌNH VỀ NGƯỜI LÍNH

Ngày ấy tôi làm anh bộ đội
Cô nàng nhỏ nhắn dáng xinh tươi
Hàng ngày gặp mặt đi qua ngõ
Bốn mắt nhìn nhau thẹn lắm rồi.
Tôi lính nhà quê, lính mới vào
Trộm nhìn lòng dạ cứ nôn nao
Hai tay lúng túng ve tà áo
Đầu xóm trông nhau lí nhí chào.
Gặp lại chiều nay bóng áo hồng
Liếc tôi trao khẽ nụ cười trong
Chia tay em ở tôi ra trận
Bịn rịn tình ta thỏa nỗi lòng
Mỏi cánh thư bay đến tận nhà
Hẹn thề em đợi khúc hoan ca
Ngày về đón lính nơi đầu núi
Nỗi nhớ tưng bừng ánh pháo hoa.

ANH ĐI LÍNH EM CÓ YÊU ANH KHÔNG

ANH bỏ cuộc chơi bỏ mái trường
ĐI theo tiếng gọi của quê hương
LÍNH nghèo có biết đâu mơ tưởng
EM không để ý chuyện bình thường
CÓ khi anh trực nên anh vướng
YÊU rồi em hiểu dạ còn thương
ANH gác vui gì đâu chẳng sướng
KHÔNG lính như anh trộm lãng thường
(Những bài thơ mới hơn viết về người Lính đi nghĩa vụ xa nhà sẽ được cập nhật ở phần Bình luận. Mọi chia sẽ lại vui lòng ghi rõ nguồn)

NẾU ANH LÀ BỘ ĐỘI

Khi xưa ta dạo chơi
Anh vẫn thường hay hỏi
Nếu anh là bộ đội
Em có yêu anh không?
Em nhình anh lạnh lùng
Có thế mà cũng hỏi
Nếu anh là bộ đội
Chắc chắn em không yêu
Rất có thể chiến tranh
Anh đi không trở lại
Cô bé ơi có đợi
Có còn yêu anh không?
Em yêu đời học sinh
Trăng tròn và thơ mộng
Chẳng thích mùi khói súng
Ùn mờ cả đời em
Thế rồi bỗng một hôm
Em không còn giận nữa
Anh lên đường nhập ngũ
Chẳng đợi ngày vào thi
Bồi hồi hôm anh đi
Thì thầm anh hỏi nhỏ
Nay anh là bộ đội
Em còn yêu anh không?
Một cái nhìn bâng khuâng
Xôn xao như vẫy gọi
Nay anh là bộ đội
Mà sao em vẫn yêu
Rất có thể chiến tranh
Anh đi không trở lại
Em vẫn chờ vẫn đợi
Anh bộ đội của em
Hãy vui lên anh nhé
Ở nơi đây cô bé
Vẫn đang chờ đợi anh
(Huong Ngo)

Chinh Phu Hồi Quy

Tác giả: Nguyễn Gia Linh
Đời lính chiến dặm ngàn tiến bước
Việc cửa nhà sau trước chu toàn
Bao ngày mọi việc tính toan
Lo cha, giúp mẹ, phòng loan quên mìnhNgày hai buổi nghe tin chiến sự
Chỉ mong anh ráng giữ hình hài
Khi còn được ngắm sương mai
Nhìn theo vó ngựa dặm dài lướt điĐâu còn nghĩ xuân thì chi nữa
Tháng năm dài ngưỡng cửa mong chờ
Không buồn khoảnh khắc bơ vơ
Chỉ lo chàng biết bây giờ ở đâu ?Rồi đến lúc chung đầu trông ngóng
Tiếng đồn vang vỗ trống hát ca
Mừng vui reo khắp sơn hà
Cùng nhau hết lúc xa nhà tha hương

Hoa rực rỡ theo đường xưa cũ
Hương ngọt ngào men rượu ngất ngây
Đoàn viên cùng khải sum vầy
Mắt nhìn giọt thấm lệ đầy đường tim

THƠ VUI ĐỜI LÍNH

Ba năm nghĩa vụ tạm xa nhà
Khi về phố thị nở đầy hoa
Người yêu ra đón cùng con nhỏ
Chào chú đi con bạn má nè
TÌNH ANH LÍNH CHIẾN
Cuối thu rực rỡ sắc vàng
Lá thu xào xạc cùng nàng họa thơ
Đông qua xuân tới mấy mùa
Người đi đơn lẻ bóng ngồi chơ vơ
Cung đàn lỗi nhịp ơ thờ
Tình người lính chiến gửi mơ bên nàng
Giang san một dải chia ngang
Anh đi gìn giữ lòng mang mác buồn
Đợi anh lệ thắm hai hàng
Quê nhà em vẫn đa mang nỗi sầu
Đời lính gió sương dãi dầu
Hẹn xuân năm tới chung câu bên mình…

BÀI THƠ VỀ ĐỜI LÍNH

GỬI NGƯỜI ANH YÊU
Khoác trên mình là chiếc áo màu xanh
Nơi biên giới anh canh giữ tổ quốc
Nhưng trong lòng vẫn mang một nguyện ước
Ngày anh về được sánh bước cùng em
Mình cùng nhau xây hạnh phúc êm đềm
Trao hơi ấm những đêm trời trở gió
Lời yêu thương giờ anh đã bày tỏ
Hỏi rằng em có đồng ý không em
Anh cũng hứa yêu mãi chỉ mình em
Trong tim anh ko có thêm ai khác
Sẽ chẳng làm em buồn đau tan nát
Vậy em ơi em yêu lính nhé em

CHIẾN SĨ PHÒNG KHÔNG

Nếu ai hỏi thì em cứ nói
Người yêu em là lính phòng không
Tuổi thanh xuân cất bước lên đường
Để giữ vững bầu trời tổ quốc
Ở phưng xa em đâu có biết
Đôi mắt anh từng phút từng giây
Giữa đêm dài vắng bóng quê hương
Hây nhưng trưa nắng hè cháy bỗng
Trái tim anh luôn hướng về phía trước
Ra đa anh vươn dài cánh sóng
Thu tin về với tín hiệu tình yêu
Ơi quê hương ơi tổ quốc bao la
Anh là lính giữ bầu trời tổ quốc
Nếu ai hỏi thì em cứ nói
Người yêu em
Là lính
Phòng không

ĐỜI NGƯỜI LÍNH TRẬN

Kiếp gió sương chôn vùi trong cát bụi.
Vui với đời qua khúc nhạc lời thơ.
Không mọng mơ suy tín được sang giàu.
Có được chi khi đời ta là thế.
Có được em thật sự là không thể.
Bỡi cuộc đời là bể khổ trần gian.
Bao đau thương cho kiếp sống cơ hàn.
Mấy ai hiểu,ai màng cho số phận.
Lính CHI LĂNG phải chết trong chiến trận.
Chết âm thầm vắng lặng tiếng yêu thương.
Dẫu mai đây khi cất bước lên đường.
Theo các bụi người ơi đừng lưu luyến.
Nếu có thương xin một lần đưa tiễn.
Khóc âm thầm cạnh mộ tiễn tôi đi.

THƠ TÌNH LÍNH

ĐỢI ANH NHA
Công việc của anh không ổn định.
Em biết rồi đó, lính biên phòng.
Dù cho anh vẫn nhớ mong.
Đến người yêu nhỏ nhưng không thể về.
Anh vẫn nhớ lời thề lúc trước.
Nhưng anh đi giữ nước, yên nhà.
Đợi anh năm tháng nữa nha.
Anh quay về lại để mà cưới em!!!

NGƯỜI LÍNH GIÀ ĐƠN ĐỘC

Có người lính, không còn trẻ nữa
Vẫn hay thường ra suối ngắm nhìn trăng
Và mong mỏi chờ một đêm cổ tích?
Trời gọi ta về cõi cung Hằng.

Người lính ấy, nhiều hôm ngớ ngẩn
Đi lang thang thơ thẩn mãi trong rừng
Ngước nhìn trời mây trắng bâng khuâng
Tìm nhớ lại một thời dĩ vãng.

Tuổi đôi mươi, mối tình lãng mạn
Với cô em áo trắng chung làng
Nhưng chuyện đời nhiều cảnh trái ngang.
Anh vào lính, thì nàng may áo cưới.

Những năm ấy vẫn còn lửa khói
Đạn bom rơi, vùng biên giới Tây Nam
Mỗi chiến công, là một bậc quân hàm
Vẫn không xóa được hình bóng cũ.

Ngày chiến thắng, trai làng về đông đủ
Anh ghi tên xin phục vụ lâu dài
Nơi quê nhà cũng chẳng còn ai
Cha mất sớm, Mẹ thì vừa tạ thế.

Không vợ con để mà mong nhớ
Chỉ còn đây vui cảnh núi rừng
Và từng chiều bỗng chợt rưng rưng
Giọt nước mắt – chưa bao giờ biết khóc.

Người lính ấy, người lính già đơn độc
Ngày về hưu chưa biết sẽ về đâu
Trên thế gian, ôi… lắm chuyện ưu sầu
Trong đó có: Những cuộc đời người lính.
NỖI LÒNG NGƯỜI LÍNH Mưa lại rơi giữa màn đêm hiu quạnh
Nhưng không bằng giá lạnh ở con tim
Một mình anh đứng lặng im
Nhớ em, nhớ phút êm đềm có nhau

Nhưng giờ anh phải làm sao ??
Áo lính anh mặc đẫm màu phong sương
Nắng mưa, gian khó thao trường
Đâu làm phai nhạt yêu thương trong lòng

Từng giờ, từng phút anh mong
Thời gian trôi hết, ngày hồng sớm qua
Để rồi ngày đó không xa
Anh về quê cũ chúng ta chung đường

THƠ LÍNH NGÀY NHẬP NGŨ

Đêm nay thôi..mai mày đã lên đường
Thay áo trắng bằng màu xanh của lính
Vai ba lô.. với hành trang mỏng dính
Người lính mà… đơn giản… thế là xong

Mai lên đường…tao biết mẹ sẽ mong
Thương thằng bạn.. mới rời xa trang sách
Lúc ở nhà vẫn lôi thôi lếch thếch
Vào ấy rồi quân luật sẽ rất nghiêm

Mai đi rồi… giữ gìn sức khỏe nghen
Nhớ về tao… với bao nhiêu kỉ niệm
Bắt cá đêm khuya hay những câu chuyện phiếm
Chia ngọt bùi của những lúc khó khăn

Mai đi rồi… mày đừng có lăn tăn
Mẹ ở nhà …tao thay mày chăm sóc
Lúc chia tay… mày nhớ…không được khóc
Lớn thật rồi… phải mạnh mẽ nghe chưa

Hai năm lính… như một giấc ngủ trưa
Vào trong ấy chấp hành cho thật tốt
Rèn luyện mình kỷ cương không mai một
Nắng quân trường là nắng ấm quê hương

Đêm nay thôi…mai mày sẽ lên đường
Vui lên nhé… nhớ nhà…không được khóc….!!!

THƠ TÌNH EM GÁI HẬU PHƯƠNG

Em là cô gái hậu phương
Gởi anh chiến sĩ mến thương của mình
Các anh vì biển đăng trình
Hậu phương em nguyện dâng tình quê ta

Non sông nước Việt là nhà
Các anh chiến sĩ mặn mà đáng yêu
Em là cô gái mỹ miều
Nhưng lòng rực cháy vì yêu quê mình

Em là cô gái bé xinh
Trao thân cho nước cho tình quê hương
Như bao người Việt tha phương
Lòng mong luôn hướng yêu thương quê nhà

Non xanh biển Việt nước ta
Dạt dào gió biển bao la ngát trời
Dù anh ở đảo biển khơi
Mẹ và em cũng không vơi nhớ nhiều

Hoàng hôn tỏa xuống muôn chiều
Nhớ lời em dặn mặc nhiều áo vô
Ngoài khơi sóng biển vỗ xô
Vẫy vùng con sóng điểm tô rì rào

Sóng trên biển đảo…đua nhau
Quyện vào vách đá lao xao gợi tình
Vì non đất nước đăng trình
Em xin nguyện cả chung tình chờ mong

Hậu phương mẹ chị ngóng trông
Đồng xanh tỏa ngát hương nồng vấn vương
Tấm lòng em gái hậu phương
Gởi trao tất cả mến thương làm quà

Triệu người gởi nắng quê nhà
Đến bên người lính làm quà biển xanh
Hậu phương mẹ chị chúc anh
Giữ yên đất nước biễn xanh muôn đời

YÊU NGƯỜI LÍNH ĐẢO

Em nhớ anh nhớ về nơi hãi đảo
Sóng bạc đầu chan chứa những yêu thương
Chia tay nhé tiễn bước anh lên đường
Và năm tháng nơi quên nhà em vẫn đợi.

Chắc tay súng đảo kia đứng giữa trời
Cho đất Việt mãi nghìn năm vững chắc
Gió đông về cơn gió buồn hiu hắt
Cho nhắn lời yêu sưởi ấm lòng anh.

Em nhớ anh đêm thức suốt canh tàn
Và nơi đó chắc sao trời đêm đẹp lắm ?
Mơ một ngày khi trăng lên ngồi ngắm
Kề vai anh trong suốt quảng đường đời.

Em vẫn đợi người yêu ơi em vẫn đợi
Lời nhớ trao anh qua những cánh thư tình
Dâng cho đời cho đất nước quang vinh
Yêu mãi nhé dáng phong trần người lính đảo….

BÀI THƠ TẠM BIỆT NGÀY NHẬP NGŨ

Tạm biệt nhé chúng tôi nhập ngũ
Nhưng cái ôm thắm thiết nồng nàn
Giọt nước mắt lăn trên gò má
Những nụ cười cắn chặt bờ môi

Những dòng chữ viết nhanh viết vội
Thành tâm tư tuổi trẻ tự hào
Vì quê hương đâu hỏi tại sao
Một dân tộc thời nào cũng thế

Chúng tôi đi không cần lời tuyên thệ
Những trái tim thấm đẫm câu thề
Chúng tôi đi không hẹn ngày về
Vì độc lập tự do hạnh phúc

Mỗi tấc đất ông cha tạo dựng
Có chúng tôi vun đắp giữ gìn
Chắc tay súng giữ gìn biên giới
Vượt tầm nhìn giữ đảo quê hương

Tạm biệt nhé chúng tôi nhập ngũ
Tuổi thanh xuân vui khoẻ lên đường
Chào quê hương lặng lẽ yêu thương
Chào mọi người chờ ngày chiến thắng

Dù quân thù hung hăng dũng mãnh
không thể nào qua khỏi nằn ranh
Mỗi tấc đất đều có hàng rào chắn
Lửa hờn căm chờ sẵn chúng rồi

Cứ bình yên cho chúng tôi chào nhé
Một lời chào mang ý nghĩa lớn lao
Cả nước trông vào lời chào đó
tạm biệt nhé chúng tôi nhập ngũ
Vi Ti Bi

DÂN THƯƠNG LÍNH

Tôi vẫn nhớ chiều đông năm ấy
Sương sa vờn mờ trắng bờ tre
Đóng trong dân nghỉ trực, chẳng xe
Lính ngồi xem gà con ăn tấm
Hù huỵch lưng tôi ăn một đấm
Thì thầm: Lên phố huyện cùng em
Tôi vừa mừng vừa thẹn đan xen
Hay là đã được em tình ý
Nàng mượn xe mẹ cười đồng ý
Nhờ người đèo, con biết đạp đâu ?
Em vòng chặt lưng, tôi nóng đầu
Từ bé giờ chưa đèo con gái
Đường hai bên đỏ đèn hàng quán
Lưng nhoèn mồ hôi, đi nữa anh
Bất chợt em bảo dừng mua sữa
Dắt xe lên hè đợi nhé anh
Đông giá, trong anh lòng hạ cháy,
Vào viện một mình, hết một canh ?
Như hiểu lòng anh em khẽ nói
Người ốm trong ấy, lính như anh
Đường về tôi thấy đời lại xanh
Tình thương dân lính thật ngọt lành
Tâm hồn nhân hậu lung linh quá
Chữ tình dành cả lính và tôi

LỜI DẶN TRƯỚC LÚC LÊN ĐƯỜNG

Đất nước gọi anh vào quân ngũ.
Xa gia đình với lũ bạn thân.
Hoàn thành nghĩa vụ công dân.
Tham gia quân sự vì dân tận tình.

Em ở lại một mình vui nhé.
Thỉnh thoảng qua thăm mẹ cùng cha.
Anh đi hai bốn tháng à !.
Thời gian nhanh lắm …thoắt là hết thôi.

Còn em gái lớn rồi đừng khóc.
Biết chưa nè cô nhóc của anh.
Ở nhà chăm chỉ học hành.
Nên người tài đức rạng danh họ hàng.

Vui mẹ nhé đừng mang phiền muộn.
Lòng con trai không muốn vậy đâu.
Ở nhà chớ có u sầu.
Một năm coi vậy chẳng lâu mẹ à.

Con nhập ngũ đó là nghĩa vụ.
Noi tấm gương cha chú lên đường.
Mọi người ở lại hậu phương.
Cứ yêu đời sống thao trường con vui.
(Đông Nhi)
Nga Thúy Lê
Mình là phụ nữ Việt Nam
Việc nhà việc nước vẹn toàn sắc son
mười tám tuổi vẫn còn non
Mà em đã bước chân son lên đường
Nhìn em áo lính phi thường
Bước chân rỗn rã quê hương xa rời
Vì dân đất nước gọi mời
Em đi đánh giặc mọi nơi yên lành..

Đời Lính

Tác giả: Nguyễn Văn Thái

Bao vết buồn in dấu cô đơn
chân dẫm nát chồng sách dầy quí giá
Chẳng còn gì …
qua những miền xa lạ
theo sau những binh đoàn
làm những việc cỏn con
Ôi! Chuỗi ngày hoài phí
Ôi! Quãng đời buồn tẻ

Anh muốn truyền sang em sức mạnh thiên thần
của trí tuệ rũa rèn trong gian khổ
Tâm hồn anh bao năm ấp ủ
cánh chim lành đến trọ tim em
Những mộng lành thuở ấy còn đâu
bom đạn kéo dài ngày li biệt
Ngày xa nhau, trên đường xe mệt nhọc
từng đợt sóng dài vô vị vỗ bờ hoang.

Cha muốn chuyện cùng con trong tiếng ga của máy
Trong từng chuyến đi dài khắp dải Trường sơn
Qua tiếng gió rít đập vào khung cửa
Cuộc đời – Một con người từ đấy con sinh

Những ngày buồn lưu lại mãi đời tôi
Hãy biết ơn người và bắt đền thượng đế!

Post Comment

Loading...
loading...
loading...