Search by category:
Thơ Hay

Thơ 20-11 ngắn hay, thơ về thầy cô giáo nhân ngày 20/11

Thơ 20-11 ngắn hay, thơ về thầy cô giáo nhân ngày 20-11. Tuyển chọn những vần thơ hay ý nghĩa chúc mừng ngày 20/11 chúc người thầy cô giáo đã dạy dỗ mình.

Thơ 20-11 ngắn hay, thơ về thầy cô giáo nhân ngày 20-11
Thơ 20-11 ngắn hay, thơ về thầy cô giáo nhân ngày 20-11

Chắc hẳn trong chúng ta ai cũng đã có một thời gắn bó bên mái trường, được học tập dưới sự dìu dắt, chỉ bảo tận tình của các thầy cô.20/11 sắp tới gần, hãy dành tới thầy cô của mình những bài thơ, những món quà tinh thần.

Thơ 20-11 ngắn hay, thơ về thầy cô giáo nhân ngày 20-11

.Bên cạnh những lời chúc 20/11, những tấm Thiệp 20/11, hãy cùng Taimienphi.vn gửi những bài thơ 20/11 hay và ý nghĩa nhất đến các thầy cô nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam, ngày tôn vinh những công lao to lớn của các Thầy, các Cô đã dạy dỗ bảo ban chúng ta lên người khi còn ngồi trên ghế nhà trường.

Thơ 20/11 Ngắn

Bầu trời ngàn sao lấp lánh

Lung linh ước vọng học trò

Mái trường long lanh mắt sáng

Ngời ngời ước vọng thầy cô…

THƠ 20-11: CHỮ CỦA THẦY

(Nguyễn Nhật)

Thầy có dạy tôi rằng “Tiên Học Lễ”
“Hậu Học Văn” cứ thế phải trau dồi
Thời con nít bỏ ngoài tai…mặc kệ
Khiến tôi thường bị lắm trận đòn roi

Thầy tôi dạy chữ NHÂN là tính thiện
“Nhân Chi Sơ”…bản ngã của con người
Tâm kiên định giữa dòng đời vạn biến
Sự hung tàn, chỉ có hại mà thôi

Thầy luôn dạy sống sao cho đúng NGHĨA
Với cuộc đời…ân oán phải phân minh
Đừng thiên vị, ngả nghiêng về một phía
Biết xả thân khi thấy chuyện bất bình

Thầy đã dạy…người thanh cao giữ LỄ
Biết kính trên nhường dưới thật ân cần
Mang tình cảm đối nhân và xử thế
Chuyện vợ chồng luôn phải “kính như tân”

Thầy thường dạy…học hành cho có TRÍ
Hiểu nhiều điều sẽ tránh được chông gai
Tránh lầm lạc để đời không uổng phí
Giúp cho mình vững bước đến tương lai

Thầy cũng dạy đừng bao giờ bội TÍN
Chỉ một lần thì mọi chuyện sẽ hư
Điều tôi học của người Thầy đáng kính
Gấp vạn lần câu “Bán Tự Vi Sư ” !

THƠ 20-11: NGƯỜI LÁI ĐÒ THẦM LẶNG

Tác giả: Thái Xuân
Ngôi trường thân yêu ngày xưa đây
Thấm thoát thoi đưa theo thời gian
Ơn sâu công thầy những kỷ niệm
Tóc xanh thầy cô điểm pha sương.
Như người lái đò trong thầm lặng
Chẳng quản vất vả bao gian nan
Ươm tri thức, âm thầm gieo mầm
Dậy thành người đàn em hôm nay..!
Thơ về thầy cô

THƠ 20-11: CÔ THẦY TÔI

Tác giả: Giang Phú
Trong trường vất vã dạy đàn con
Chẳng ngại gian lao quãng thân mòn
Ló sáng bình minh cơm mãi vội
Về đêm lịm tắt bữa chưa ngon
Âm thầm chỉ dẫn ơn luôn nhớ
Lặng lẽ khuyên răng nghĩa vẫn tròn
Áo đẫm mồ hôi toàn bụi phấn
Cô Thầy khổ nhọc tựa ngàn non.
Hình ảnh vẽ đẹp về ngày 20-11

THƠ 20-11: NHỚ ƠN THẦY CÔ

Tác giả: Văn Thông
Chèo lái đưa đò cặp bến sông
Thầy cô mang nặng trái tim nồng
Trồng người dạy chữ niềm say đắm
Mỗi chuyến đò qua thỏa nỗi lòng

Nhớ lắm ngày xưa tuổi học trò
Nhớ từng nét chữ các thầy cô
Mặc trời mưa nắng hay se lạnh
Lời giảng còn vang vọng tới giờ

Thế hệ chúng tôi nay đã lớn
Mỗi người mỗi việc gắng hoàn thành
Vẫn luôn canh cánh bao hoài niệm
Bài học năm nào thuở tuổi xanh.

Thơ 20-11 Tự Sáng Tác

Thơ 20/11 tự sáng tác là những vần thơ độc đáo, được sáng tác bởi những người theo trường lớp làm thơ nào, tham khảo những bài thơ 20/11 tự sáng tác dưới đây:
1 . Học sinh như những trồi non
Nếu không chăm bẵm chỉ còn cây khô
May mà có các thầy cô
không quản khó nhọc chăm lo cho trồi
Giờ trồi đã lớn khôn rồi
Tình cô trồi sẽ trọn đời không quên.
2. Nhớ ngày xưa cô giáo đã dạy tôi
Đừng mải chơi hãy cố học đi thôi
Chớ lười học kẻo sau này ân hận
Hãy cố lên cậu học trò nhỏ ơi

Hai mươi năm không một phút nào quên
Lời cô dạy vẫn mãi còn vẹn nguyên
Cậu học trò nhỏ của cô ngày ấy
Nay cậu đã trở thành một giáo viên

Cùng cô dạy chung trên một mái trường
Tóc cô giờ đã bạc trắng như sương
Cuộc đời cô trải qua bao sóng gió
Nhưng cô vẫn vững như một bức tường

Chẳng bao lâu sau cô đã về hiu
Nhưng cô để lại tôi rất nhiều điều
Tôi sẽ cố dạy trò sao cho tốt
Để không phụ lòng của cô yêu
3. Có thể bây giờ cô đã quên em
Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết
Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt
Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm.

Có thể bây giờ chiếc lá bàng non
Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm
Ai sẽ nhặt dùm em xác lá
Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ?

Ước gì… Hiện tại chỉ là mơ
Cho em được trở về chốn ấy
Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái
Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên

Em nhớ hoài tiết học đầu tiên
Lời cô dạy: “Văn học là nhân học”
Và chẳng ai học xong bài học làm người!
Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười
Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp

Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược
Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi
Những lúc buồn em nhớ quá – Cô ơi!
Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ…

THƠ 20-11: THƠ LỤC BÁT NHỚ ƠN THẦY

Thơ: Phan Trung Trực
Thầy ơi mấy khúc đoạn trường
Trăm năm vẫn mãi tình thương cho trò.

Ngày đông lặng lẽ chuyến đò
Vừa chèo vừa lái đưa đò sang sông.
Thầy sống với bao bão giông
Khổ cam chịu đựng trong lòng thầy thôi.

Em đi đến hết cuộc đời
Trong tim vẫn mãi những lời khắc ghi.

Bài Thơ 20-11: Nghĩa Cô Thầy Mãi Không Quên

Bao năm tháng, nay ta giật mình tỉnh giấc
Sắp qua rồi những tháng ngày thân thương
Những ngày vui của 1 thuở đến trường
Đang trôi dạt theo từng chòm mây trắng.
Con nhớ lắm những ngày xưa đằm thắm
Cô dạy con từng nét chữ vần thơ
Cô đưa con gõ cánh cửa cuộc đời
Và duyên dáng của một người con gái.
Tâm hồn con, một nỗi buồn dài
Cô ôm ấp, xoa đầu khi con khóc
Vầng trán cô những vần nhăn se sắt
Âu yếm nhìn chúng con
Tuổi nhỏ chúng con nào đâu biết ưu phiền
Vẫn ngỗ nghịch gọi cô là “trại chủ”
Và chúng con là những con cừu bé nhỏ
Cô chăn dắt trên đồng cỏ tri thức bao la.
Khi những ngày cuối của thời học sinh sắp qua
Con mới giật mình nhận ra một điều nho nhỏ
Một tình thương bao la và vô tận
Cô dành cả cho những con cừu nhỏ chúng con.

THƠ 20-11: THƠ LỤC BÁT NHỚ ƠN CÔ

Thơ: Phan Trung Trực
Tháng năm dãi nắng dầm sương
Cô nâng trọn bước con đường em đi.

Em và cô, nhớ những khi
Ân tình nghĩa nặng, khắc ghi trong lòng.
Xa quê, em gửi hoa đông
Về trong một phút, xa trong mấy lời…

Gửi cô một mái chèo đời
Chiếc thuyền vô địch trong trời bão giông….
những bài thơ hay về ngày 20-11

Thơ Chế 20 11

Hai mươi, mười một năm nay
Là ngày nhà giáo, là ngày tôn vinh
Em chúc cô giáo lớp mình
Ngày càng trắng trẻo, xinh tươi sắc hồng
Cám ơn cô Thảo nhọc công
Vất vả dạy dỗ nhưng không lấy tiền
Cám ơn cô Văn rất hiền
Mỗi khi cô giảng như tiên giáng trần
Nhớ cô dạy Lý ân cần
Mặt cô sung sướng mỗi lần em l®a (đáp án)

THƠ 20-11: TÂM SỰ CÙNG THẦY

Tác giả: Hoàng Lê
Ơn bố mẹ sinh thành khó nhọc
Nghĩa cô thầy dạy học gian lao
Lời hay ý đẹp thầy trao
Chắp con đôi cánh bay vào tương lai

Trang vở cũ chưa phai màu thắm
Giáo trình xưa vẫn đậm ánh hồng
Thầy cô như lái đò sông
Cả đời giản dị một lòng hướng Nhân

Còn nhớ mãi khi nâng bài viết
Vẫn ghi hoài lúc luyện ghép câu
Tóc vương bụi phấn bạc màu
Mong đàn con nhỏ mai sau nên người

Chôn sâu dạ những lời thầy nói
Giữ kín lòng bao lỗi em mang
Một đời nhà giáo gian nan
Yêu nghề theo nghiệp không màng lợi danh.

Bài Thơ 20 Tháng 11: Khi Thầy Về Nghỉ Hưu

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
“Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…”
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
Con nao nức bước vào trường trung học
Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
Vai áo bạc như màu trang vở cũ
Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

Thơ 20/11 Về Thầy Giáo

1. Thầy
Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi …
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai
Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu …
2. Thầy Và Chuyến Đò Xưa

Lặng xuôi năm tháng êm trôi
Con đò kể chuyện một thời rất xưa
Rằng người chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều
Bay lên tựa những cánh diều
Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
Rời xa bến nước quên tên
Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười
Giọt sương rơi mặn bên đời
Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian…
Một mùa thu như bao mùa thu trước
Nắng hồng lên trong mắt biếc học trò
Phấn trắng, bảng đen, nét mực thầy vẫn đỏ
Sao con tìm mà chẳng thấy ngày xưa…
Thời gian qua, mùa thu nay có khác
Bao chuyến đò qua chốn ấy sông sâu
Nghĩa thầy cô một đời không trả hết
Dẫu đời con qua biết mấy nhịp cầu.
Trang giáo án bao năm thầy vẫn mở
Mà tập bài thầy chấm đã khác xưa
Chúng con đi, biết khi nào về lại
Có bao giờ tìm được thuở ngây thơ…
Mùa qua mùa, bụi thời gian rơi rắc
Nên tóc thầy một sáng bỗng bạc thêm
Trời xanh vẫn bình yên ngoài cửa lớp
Chữ nghĩa tình muôn thuở chẳng nguôi quên.

Thơ 20/11 Về Cô Giáo

1. Cô Ơi

Rời mái trường thân yêu
Bao năm rồi cô nhỉ?
Trong em luôn đọng lại
Lời dạy bảo của cô
Ngày ấy vào mùa thu
Bước chân em rộn rã…
Cô không lời từ giã
Xa trường tự lúc nào
Em ngỡ như chiêm bao
Cô về đâu, chẳng biết?
Vẫn vang lời tha thiết
Từ giọng cô dịu hiền
Thời gian bước triền miên
Cô chưa lần quay lại
Chúng em nhớ cô mãi
Mong thấy cô trở về
Lúc xưa cô vỗ về…
Nay chúng em khôn lớn
Ngày rời trường gần đến
Biết bao giờ cô trở lại, cô ơi!
2. Gửi Về Cô Giáo Dạy Văn

Có thể bây giờ cô đã quên em
Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết
Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt
Vẫn nhớ lời tự nhủ: Sẽ về thăm
Có thể bây giờ chiếc lá bàng non
Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm
Ai sẽ nhặt dùm em xác lá
Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ?
Ước gì… Hiện tại chỉ là mơ
Cho em được trở về chốn ấy
Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái
Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên
Em nhớ hoài tiết học đầu tiên
Lời cô dạy: “Văn học là nhân học”
Và chẳng ai học xong bài học làm người!
Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười
Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp
Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược
Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi
Những lúc buồn em nhớ quá – Cô ơi!
Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ…

THẦY

Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi …
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai
Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu …

LỜI CỦA THẦY

Rồi các em một ngày sẽ lớn
Sẽ bay xa đến tận cùng trời
Có bao giờ nhớ lại các em ơi
Mái trường xưa một thời em đã sống
Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
Thủa học về cái nắng xôn xao
Lòng thơm nguyên như mùi mực mới

Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
Thầy trò mình cũng có lúc chia xa
Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha
Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ

Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
Các em mang theo mỗi bước hành trình
Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:
Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá…

Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã
Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên
Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền
Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ

Khi thầy về nghỉ hưu

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
“Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…”
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
Con nao nức bước vào trường trung học
Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
Vai áo bạc như màu trang vở cũ
Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

Không đề

Cầm bút lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.

Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
Biết bao giờ con lớn được,
Thầy ơi !

Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
Những con chữ đều đều xếp thẳng
Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người .

Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đường trôi về phía chẳng là nhà…

Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
Có những điều vô cùng giản dị
Sao mãi giờ con mới nhận ra.

Em vẫn thường nhắc đến mùa thu
Bông cúc vàng cánh mềm như tuổi nhỏ
Bài tập đọc năm nao em còn nhớ
Dẫu bây giờ em đã biết làm thơ

Đọc chữ O cô dặn phải tròn môi
Chỉ vậy thôi, chao ôi, sao mà khó!
Lỗi tại con chuồn chuồn cánh đỏ
Mải rong chơi nên em chẳng thuộc bài

Chỉ mỗi chữ O em đọc sai
Dường như cô già đi mấy tuổi
Đến khi em hiểu điều đơn giản ấy
Cô giáo ơi, tóc cô bạc hết rồi!

Em hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kia
Là một lớp người lớn lên và biết sống
Mặt đất như trời xanh mơ mộng
Bông cúc vàng nên buổi sáng vô tư.

Khởi đầu cho một chuyến đi xa
Lối trường cũ thoảng hương cỏ mật
Bài tập đọc khóa bình minh thứ nhất
Cả cuộc đời cô dõi bóng theo em …

THƠ 20-11: MÃI NHỚ

Tác giả: Thành Tuyên
Tháng mười một nhớ lắm những đam mê
Thuở ngày xưa thầy – trò còn chung lối
Đông sang rồi làm lòng ai bối rối
Chút hương đầu…thương nhớ tháng năm xưa

Đã trôi qua một thời nắng mưa
Tuổi học trò bao thơ ngây vụng dại
Dòng lưu bút còn in nhoè trang giấy
Của ai kia ? Như trách mắng vô bờ

Kỉ niệm ngày nào thoáng chợt giấc mơ
Làm ấm lại những mái đầu nhuốm bạc
Chút xuyến xao bồi hồi ngơ ngác
Trong tim mình khi thăm lại trường ơi!

Vẫn còn đây những hình ảnh mến thương
Bạn bè, thầy cô, trường xưa rêu phủ
Lời cô thầy say sưa, càng sâu lắng
Cho thế hệ học trò, chắp cánh bay xa…

Lời kính trọng xin gửi niềm thiết tha
Những nhớ thương về thầy cô, bè bạn
Sao kể xiết ơn “Mẹ hiền” dìu dắt
Kỷ niệm ngày nào…MÃI NHỚ LẮM THẦY CÔ!

 

THƠ 20-11: THƠ LỤC BÁT NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20-11

Thơ: Ngọc Sơn
Mừng ngày Nhà giáo Việt nam
Chúng em xin hứa chăm ngoan nên người
Thầy cô luôn mãi rạng ngời
Trao dồi kiến thức cho đời hôm nay

Vững vàng nền tảng tương lai
Dựng xây đất nước ngày mai đẹp giàu
Ơn này luôn vẫn khắc sâu
Mừng ngày Nhà giáo thắm màu sắc hoa

Cô, thầy vẹn nghĩa thiết tha
Tỏa như tia nắng đậm đà yêu thương
Dù đi xa cách muôn phương
Nhưng lòng mãi nhớ mái trường thân yêu

Chúng em xin chúc thật nhiều
Mừng ngày nhà giáo bao nhiêu ân tình.
Chùm thơ hay về mái trường xưa – Hoài niệm tuổi học trò
Những bài thơ hay, ý nghĩa về Thầy cô giáo (20-11)

Bài Thơ 20/11 : Lời Ru Của Thầy

Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha

Bắt đầu cái tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổi thơ em có một thời
Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn
Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
Thầy ru hết cả mê say
Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm
Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
Trong em hạt chữ xếp dày
Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường
Xin lời ru được dẫn đường em đi
(Con đường thầy ngỡ đôi khi
Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi
Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
Thì dù phấn trắng bảng đen
Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình

 

THƠ 20-11: TÌNH THẦY CÔ

Tác giả: Giáp Duyệt
Thầy cô nghĩa rộng tựa bầu trời
Tốt đẹp dành trò mãi chẳng vơi
Hạnh phúc do yêu nghề dạy trẻ
Gian nan bởi thích nghiệp trồng người
Đưa đò chỉ lối về muôn nẻo
Chở đạo tìm đường đến khắp nơi
Trọn kiếp quên mình vì giáo dục
Tình kia sao kể hết bằng lời.

THƠ 20-11: ƠN THẦY

Thơ: Việt Cường
Lòng ghi đậm tôn sư kính lão
Trí tạc sâu trọng đạo ơn thầy
Dạ không đổi, tâm chẳng lay
Trường xưa lớp cũ đong đầy nghĩa ân

Khai nét viết tinh thần giữ vững
Tạo đường đi cảm hứng tuôn trào
Dù khổ cực, vẫn thanh cao
Lễ đền ơn trả khắc vào trái tim

Đi muôn nẻo nhớ tìm nguồn cội
Đến mọi nơi đừng chối ngọn ngành
Tình nồng thắm, nghĩa ngát xanh
Công thày dưỡng dục lòng thành khắc ghi.

THƠ 20-11: ĐỨA HỌC TRÒ

Thơ: Nguyễn Nhật
Đứa học trò yên lặng đứng bên Thầy
Ông ngồi tựa tấm thân gầy mệt nhọc
Vào lưng ghế cũ mèm sơn đã tróc
Hướng ra ngoài cặp mắt ngó trời mây

Mắt đỏ hoe, trò lặng ngắm ông Thầy
Tay vuốt nhẹ khi ông ho khúc khắc
Vừa lẩm nhẩm, đôi khi đầu gục gặc
Đứa học trò cứ dạ dạ, vâng vâng

Chợt thấy ông có một thoáng vui mừng
Như mãn nguyện điều gì tâm đắc mãi
Khi nhìn đứa học trò hay ghé lại
Mỗi lần thăm…lí nhí chuyện trên đời

Vẫn như xưa…cái thuở học i tờ
Vẫn ấp úng khi Thầy nghiêm khắc hỏi
Vẫn sợ sệt như đang còn mắc lỗi
Đứa học trò…dù tóc đã…hoa râm !

Thầy cô là những người dạy cho ta biết chữ, biết thế nào là lẽ phải trên đời, biết đối nhân xử thế. Công lao thầy, cô thật không bao giờ có thể kể xiết, có lẽ cả cuộc đời này, chúng ta cũng không thể nào đền đáp được hết.

Hãy dành tặng bài thơ hay và ý nghĩa nhất về thầy cô và mái trường, để chúng ta cùng bày tỏ lòng biết ơn với các thầy cô của mình trong ngày vui này.

Post Comment

Loading...
loading...
loading...