Search by category:
Tâm Sự Tâm Sự Cuộc Sống

Tâm sự khi con gái nhớ người yêu

Tâm sự khi con gái nhớ người yêu, Có thể đâu đó ngoài kia…còn nhiều người có thể sưởi ấm và mang lại một tình yêu mới cho em. Nhưng anh biết không thế giới ngoài kia họ đã hạnh phúc hết rồi vậy mà chỉ có mình em vẫn đóng cửa trái tim để chờ đợi một người…Anh có biết không, dường như đối với em anh là duy nhất chẳng một ai có thể thay thế được. Ngoài kia bao la thế giới…nhưng với em thế giới này chỉ có một mình anh mà thôi.

Tâm sự khi con gái nhớ người yêu

Anh có biết không, dường như đối với em anh là duy nhất chẳng một ai có thể thay thế được. Ngoài kia bao la thế giới…nhưng với em thế giới này chỉ có một mình anh mà thôi.

Tâm sự khi con gái nhớ người yêu
Tâm sự khi con gái nhớ người yêu

Hôm nay chỗ em mưa anh ạ, những ngày mưa kéo dài, khiến cho lòng con người lênh đênh vô định. Mưa rơi, nằm trong phòng đắp chăn, vài ba bản nhạc không lời nhẹ nhàng vang lên, chúng ta nói vài ba câu nhớ nhau thì ấm cả đêm rồi. Nhưng giờ không còn anh, em vẫn thích mưa, thói quen của em vẫn vậy, vẫn nghe nhạc nhẹ nhàng, vẫn rúc mình vào chăn ấm, nhưng thay vào đó em ngồi nhìn ra cửa sổ suy nghĩ một mình, chứ không tâm sự cùng ai nữa. Em và anh! Mình chia tay được bao lâu rồi nhỉ…1 ngày…1 tháng…hay 1 năm hả anh.

Em chẳng thể nhớ hay đúng hơn là em không muốn nhớ…vì đâu đó trong ký ức của em anh vẫn đang…hiện diện. Em vẫn nhớ giây phút ấy khi anh bước đi nắm chặt lấy tay của người con gái khác…Anh chẳng nói một lời…giây phút đó em sợ lắm. Em sợ anh lặng im….và thế mình xa nhau thật sự. Phải mất bao lâu thời gian nữa để em có thể bình yên được giống như ngày anh chưa đến?. Người ta vẫn thường nói đôi khi việc một cô gái cần làm khi nhớ đến người yêu cũ là giả vờ như chưa từng quen biết.Em biết thật khó để quên đi một người…thế nhưng đó là cốt truyện của cuộc đời em. Mưa bụi triền miên, câu chuyện giữa anh và em chỉ còn lại là lớp vỏ bọc héo mòn. Bóng dáng của người thương nay thực sự đã đổi thay nhưng em vẫn ôm chặt không buông, cho dù đau đớn tới đâu thì vẫn cứ giả vờ mạnh mẽ…giữ lại những kí ức ngông cuồng ngày ấy về anh.

Ngày anh đến, ánh nắng chói chang khiến con tim em xao xuyến đến lạ. Ngày anh đi, mưa giăng khắp lối nỗi lòng người con gái như một vết thương sâu đến tận cùng thời gian. Để quên được anh, em đã phải trải lòng với những dòng tin nhắn cũ để mà khóc thật lâu.

Anh này, trong khoảng thời gian mình im lặng…mình chia tay, đã bao giờ dù chỉ một chút thôi anh nhớ em không? Còn em, chẳng biết là lụy tình hay gì nhưng mọi lúc mọi suy nghĩ, đều có anh. Nhiều người nói em ngốc…rằng khi em nhớ anh thì anh lại vui vẻ bên người con gái khác. Thực sự tâm trạng chỉ là hai từ mệt mỏi, em chẳng muốn thương một kiếp nhiều người đến thế đâu…em muốn một kiếp thương một người đến trọn đời.

Điều đó khó đến như thế sao? Em đã từng rất trân trọng, cố gắng để cho bi thương không có cách nào hiện diện giữa anh và em. Từ chính trong sâu thẳm tim em, ngoài anh ra cũng không có gì để có thể lấp đầy. Vậy nhưng chính bàn tay anh lại là người viết nên lời ly biệt… Em thực sự không thể nào cự tuyệt được. Một đời người phải khóc bao nhiêu lần nữa thì nước mắt mới không rơi? Một đời người phải rơi bao nhiêu lệ nữa thì trái tim ấy mới thôi tan vỡ hả anh. Nước mắt của em rơi rồi, vậy thì liệu anh có thể hiểu? Anh có cảm nhận được em đau như thế nào không? .

Có người đã từng nói với em rằng “duyên phận và định mệnh chỉ để hai người gặp nhau. Còn có thể duy trì được mối quan hệ đó hay không là do bản thân của hai người ấy”. Vậy…anh và em chúng ta xa nhau vì điều gì hả anh. Em đã cố gắng để hiểu được anh…chẳng lẽ chúng ta chưa yêu thương trọn vẹn. Yêu được đồng nghĩa với việc chia tay cũng phải làm được, thế nhưng mấy ai hiểu được rằng trải qua một cuộc tình rồi con gái sẽ lại khó mở lòng với nhiều người nhưng chỉ yếu lòng với một người. Tuyệt nhiên, thứ gọi là tình yêu thật xa lạ với cô gái như em. Nếu chỉ đơn giản là một cơn mưa rào ào ạt rơi vào lòng em thì chắc cũng chẳng tồn tại nỗi nhớ da diết đến vậy. Hôm nay em lại nhớ anh nữa rồi…

Có thể đâu đó ngoài kia…còn nhiều người có thể sưởi ấm và mang lại một tình yêu mới cho em. Nhưng anh biết không thế giới ngoài kia họ đã hạnh phúc hết rồi vậy mà chỉ có mình em vẫn đóng cửa trái tim để chờ đợi một người…Anh có biết không, dường như đối với em anh là duy nhất chẳng một ai có thể thay thế được. Ngoài kia bao la thế giới…nhưng với em thế giới này chỉ có một mình anh mà thôi.

Em kiên nhẫn tới cố chấp, vẫn khư khư cố giữ anh tới phút cuối cùng. Một mình em suốt đời chỉ yêu anh trong nỗi cô đơn. Lời hẹn ước vào những năm tháng thanh xuân đó giờ đã im lìm, chìm sâu và mất hút. Gặp gỡ đúng người đúng thời điểm, vẫn có thể ly biệt. 
Gặp đúng thời điểm, đúng hôm đấy thôi, qua ngày mai sẽ khác.

Gặp gỡ đúng người, đúng phút đấy thôi, giây này trôi qua giây kia khác. Duyên phận đưa hai người gặp nhau, còn kéo dài duyên phận là việc của mình chứ không phải của trời. Đi đúng thì dài lâu đi sai thì do cả hai đi lạc hướng. Hóa ra người sánh bên anh một quãng đường dài chính là em. Nhưng đợi anh cuối con đường…lại là một người khác….

Thật tiếc, sau tất cả…chúng ta vẫn rời xa nhau….

Chúng ta, à không. Giờ thì không phải là chúng ta nữa nhỉ….Nhưng anh hãy cứ để em nhớ về anh như em từng nhớ.

Anh nhé!.

Post Comment

Loading...
loading...