Search by category:
Thơ Hay

Những câu nói hay về người lính

Những câu nói hay về người lính, thơ hay về tình yêu người lính, những stt hay về người lính xa quê, những dòng thơ hay về người lính.

Những câu nói hay về người lính
Những câu nói hay về người lính

Những câu nói hay về người lính

Em viết tình em thành bài thơ
Ngày em thấy nhớ đêm về lại mong
Em viết tình em thành bài thơ
Em cười em khóc
Vì trong tim em
Tên anh_một nỗi nhớ

Em viết tình em thành bài thơ
Tình em là anh
Mối tình đầu
Trót yêu dại khờ

Em viết tình em thành bài thơ
Không hào nhoáng bóng bẩy
Không giả tạo lừa dối
Mà dịu dàng chân thật
Ngờ nghệch và mộng mơ

Em đã viết tình mình thành một bài thơ
Viết tặng riêng anh NMD_kí ức màu hồng

LẤY CHỒNG LÀ LÍNH

(Trần Ngọc Thu)

Lấy chồng là lính
Nụ cười thường ở xa
Dù hiểu lầm giận dỗi
Nhớ nhung càng thiết tha

Lấy chồng là lính
Dạy con biết thương cha
Nghĩa vì dân vì nước
Gian khổ chẳng nề hà

Lấy chồng là lính
Một mình nuôi mẹ già
Cái an nhàn hẹp lại
Tâm hồn rộng thêm ra Smiley

EM VẪN ĐỢI ANH VỀ

(Lê Giang)

Năm tháng đội mưa rừng
Ngày đêm vùi sương núi
Em vẫn chờ vẫn đợi
Anh sẽ về với em

Đợi giây phút bình yên
Chờ bom đạn ráo tạnh
Để được ngồi bên anh
Để được yêu được giận
Dể được hờn được ghen
Để vui và ưu phiền
Để làm chồng làm vợ

Như buồm căng đợi gió
Như trời xanh đợi chim
Như đời khát hòa bình
Như lòng em khát anh

Bình yên và chiến tranh
Mùa xuân và bão tố
Ngày mai hay quá khứ
Mãi mãi là bên anh
3 năm phổ thông em chờ,
2 năm nghĩa vụ anh giờ mất em.
Đi lính anh về với em,
Thì anh mới biết em bên thằng nào.
Gặp anh em lại xin chào,
Cùng bên đứa nhỏ hồng hào xinh xinh.
Nhìn anh em vẫn tự tin,
Rồi em cho biết tin em lấy chồng.
Em chờ, em trách, em mong,
Sao anh đi lính, k làm chồng em?
Và rồi ông trời thương em,
Cho em được phép kết hôn thằng nào.
Một thằng k phải là anh,
Ga lăng, giàu có hơn anh rất nhiều.
Yêu ai em nhớ coi chừng!
Nếu là bộ đội thì đừng giỡn chơi.
Lính yêu bạo lắm em ơi!
Một lời đã hứa, trọn đời không thay.
Trinh sát hoạt động liền tay,
Đặc công đột kích cả ngày lẫn đêm,
Mục tiêu tiến chiếm rất êm.
Đồn lũy càng khó, càng bền, càng hăng.
Gặp chướng ngại: Chẳng chùn chân.
Tầm xa pháo dội, tầm gần lê đâm.
Nếu mà tính chuyện trăm năm,
Thì em đừng có âm thầm xa chân.
Nhắc em. Em hãy coi chừng!
Tình yêu của lính cũng từng có câu:
“Yêu em chẳng biết để đâu.
Để trong nòng súng: Lâu lâu…bóp cò!
Rủi mai đui mắt, cụt giò.
Thì em nhớ buổi hẹn hò năm xưa.
Yêu ai, em đã chọn chưa?
Chọn anh bộ đội sẽ vừa lòng em!
– Không có người đến trước, thì làm gì có người sau ?
– Không có người đau, thì làm gì có người hạnh phúc ?
– Đã chấp nhận đến sau, thì phải chấp nhận đau !
– Đã chấp nhận yêu, thì phải chấp nhận đôi điều không muốn !
– Tấm chăn hạnh phúc vốn nhỏ, đâu thể 3 người
Anh yêu em vừa là phòng ngự
Vừa là chuyển dần sang thể tiến công
Nếu em thay dạ đổi lòng
Lúc sơ hở anh thực hành tập kích
Nếu không gian địa hình tĩnh mịch
Anh sẽ dùng chiến dịch luồn sâu
Để chứng minh luôn được gần nhau
Anh sẽ ở bên em mãi mãi
Nếu như gia đình em thách đố
Anh lại dùng chiến thuật nghi binh
Nếu em là cô gái thông minh
Anh sẽ đánh đầu cầu nhiều hướng
Đợi sóng lòng cha mẹ em yên tĩnh
Anh sẽ luồn sâu đánh chiếm hầm ngầm
Rồi bất ngờ đồng loạt xung phong
Đánh các ngã nở hoa trong lòng địch…
Em thấy không anh rất rành chiến thuật
Nên em ơi! Đầu hàng sớm đi thôi !!!
Em bỏ tôi là phải lắm rồi
Lính quèn quân phục lại lôi thôi
Gia tài vẻn vẹn balo cóc
Họ ở Tây về hơn hẳn tôi
Tôi biết thân tôi lính năm đồng
Làm sao mua đc áo 2 dây
Làm sao có đc chiều thứ 7
Để đến tặng em những đóa hồng
Họ ở Tây về có sao đâu ?
Lo đường ăn mặc đúng mốt Âu
Chiều nay SH phi bạt phố
Thiên hạ nhìn theo bảo họ giàu
Mà em yêu họ có gì đâu
Cốt rằng có tiền là hơn cả
nên em yêu họ chẳng thấy sầu
Tôi nhớ một người không nhớ tôi
Một người đâu đó ở chân trời
Ở nơi xa đó người đâu biết
Trong lòng tôi chỉ chua chát thôi
Tôi nhớ một người không nhớ tôi
Hoàng hôn cháy rớt ở lưng đồi
Ừ thì cũng biết là buồn đó
Mà sao kỳ lạ lệ không rơi.
Tôi nhớ một người không nhớ tôi
Nhiều khi cũng bảo nhớ chơi chơi
Trái tim nhoi nhói đau chút chút
Dường như đăng đắng ở trên môi.”

SƯƠNG VÀ NẮNG

Em là sương sương chỉ tan trong nắng
Nắng vô cùng nắng chỉ đọng trong sương
Cứ mênh mông tia nắng rất bình thường
Gặp sương sớm bỗng ngời lên lóng lánh
Nếu vì nắng mà lòng sương bớt lạnh
Chỉ vì sương mà nắng mới long lanh
Từ trong suốt mà là nên tha thiết
Mang lửa trời từ những khái niệm xa xăm
Anh là nắng với sắc trời bất diệt
Về đọng lại hạt sương nhỏ mong manh
Em cần anh như biển xanh cần sóng
Có mặt biển nào phẳng lặng đau anh
Em là sương sương chỉ tan trong nắng
Nắng vô cùng nắng chỉ đọng trong sương
Em yên anh vì anh là nắng
Có hạt sương nào thiếu nắng lại long lanh
Đã bao lần ta tránh nhìn nhau
Anh giận vu vơ,em hờn vô cớ
Thế mà bảo yêu là thú vị
Là tin yêu nồng nàn với nên thơ

Đã bao lần giả bộ làm ngơ
Anh hờ hững còn em thì lạnh nhạt
Thế mà bảo yêu là hạnh phúc
Trăn trở bao đêm chưa thể làm lành

Em chờ anh những tiếng dỗ dành
Anh đợi em những câu chiều chuộng
Thế mà bảo yêu là hạnh phúc
Là thiên đường là tuyệt đỉnh yêu thương

Chẳng hiểu vì đâu ta hoang phí quá chừng
Vẫn biết với anh em là duy nhất
Và chính em cũn nồng nàn chân thật
Đã bao lần ta giận hờn nhau

ĐÔI DÉP

Bài thơ đầu em viết tặng anh
Là bài thơ em kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết được thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau từ bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giốn nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này không phải một đôi đâu

Cũng giống như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng em yêu anh bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia…

TỰ HÁT

Xuân Quỳnh

Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nên nếu cần anh sẽ bán đi ngay

Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại mình anh với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Biết làm sống những hồng cầu đã chết
Biết lấy lại những gì đã mất
Biết rút gần khoảng cách của tin yêu

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Biết khát khao những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yên anh và biết được anh yêu

Mùa thu nay sao bão mưa nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Dải đòng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng xanh

Em lo âu trước xa tắp đời mình
Trái tim đập những điều không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giũa cô đơn

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Là máu thịt đời thường ai chẳng có
Vẫn ngừng đập khi cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi chất đi rồi…

Thơ tình người lính biển

Anh ra khơi
Mây treo ngang trời những cánh buồm trắng
Phút chia tay, anh dạo trên bến cảng
Biển một bên và em một bên…

Biển ồn ào, em lại dịu êm
Em vừa nói câu chi rồi mỉm cười lặng lẽ
Anh như con tàu, lắng sóng từ hai phía
Biển một bên và em một bên…

Ngày mai, ngày mai khi thành phố lên đèn
Tàu anh buông neo dưới chùm sao xa lắc
Thăm thẳm nước trời nhưng anh không cô độc
Biển một bên và em một bên…

Đất nước gian nan chưa bao giờ bình yên
Bão táp chưa ngưng trong những vành tang trắng
Anh đứng gác. Trời khuya. Đảo vắng
Biển một bên và em một bên…

Vòm trời kia có thể sẽ không em
Không biển nữa. Chỉ mình anh với cỏ
Cho dù thế thì anh vẫn nhớ
Biển một bên và em một bên…

(Trần Đăng Khoa)

Post Comment

Loading...
loading...
loading...