Search by category:
Cuộc Sống Nghệ Thuật Sống Tình Yêu

Mệt mỏi quá rồi, mệt mỏi vì tình yêu, mệt mỏi vì cuộc sống

Mệt mỏi quá rồi, mệt mỏi vì tình yêu, mệt mỏi vì cuộc sống. Nếu một ngày bạn cảm thấy mệt mỏi vì cuộc sống này, bạn thấy bất lực, cô đơn, trống vắng, ở nơi đông người mà như lẻ loi, hụt hẫng như thế giới đang bỏ rơi bạn.

Mệt mỏi

Người ta một khi thấy trong tâm mệt mỏi thường là bởi còn đang lưỡng lự giữa khăng khăng ôm giữ và buông bỏ. Trong cuộc sống luôn có những thứ đáng để bạn ghi nhớ nhưng cũng có một số điều bạn nhất định phải buông bỏ. Dũng cảm buông bỏ là một loại đại khí. Sẽ tốt biết bao nếu người ta có thể chọn lựa kiên trì hay buông bỏ đúng lúc!

Mệt mỏi quá rồi, mệt mỏi vì tình yêu, mệt mỏi vì cuộc sống
Mệt mỏi quá rồi, mệt mỏi vì tình yêu, mệt mỏi vì cuộc sống

Đừng khiến cho tâm mình mệt mỏi! Để tâm rộng mở, xem nhẹ, bớt truy cầu, trầm tĩnh, buông lỏng mình đúng lúc, bạn sẽ loại bỏ được áp lực đè nặng lên mình.

  • Con người sở dĩ phiền não chính là bởi vì trí nhớ “quá tốt”

Hết thảy những gì nên nhớ, không nên nhớ đều lưu lại trong trí nhớ của mình. Chúng ta thường xuyên nhớ kỹ những sự tình nên quên đi và quên mất những gì nên nhớ.

Người xưa thường nói: “Người ngốc là người đáng yêu!”. Sở dĩ người ngốc đáng yêu là bởi họ quên mất những sự tình không vui, những lời chế giễu, cười nhạo của người đời dành cho họ, quên những ân oán trong cuộc đời, quên công danh lợi lộc trong thế tục, quên hết thảy thế giới này. Họ sống trong thế giới của mình mà vui cười, khoái hoạt.

Nhưng có nhiều người thà rằng khiến mình không vui chứ không muốn làm người ngốc. Nếu có thể nhớ kỹ việc cần nhớ, quên bỏ điều cần quên, mỗi ngày lại bắt đầu một ngày mới thì sẽ tốt biết bao!

  • Con người sở dĩ thống khổ chính là bởi vì họ truy cầu quá nhiều

Đời người không thể việc gì cũng thuận theo lòng mình, cho nên đừng thường xuyên nghĩ rằng mình thống khổ. Kỳ thực, trên thế giới này còn rất nhiều người khổ hơn mình. Người thông minh hiểu rõ rằng, trong cuộc sống có những ước mơ là xa vời mãi mãi không thành hiện thực được, có một số vấn đề vĩnh viễn không có câu trả lời, có một số chuyện vĩnh viễn không có kết thúc, có một số người xa lạ mãi mãi vẫn chẳng thể làm thân.

Trên thế gian, không có thứ gì là hoàn mỹ, không có khuyết điểm, nhưng ít ai biết được rằng, không hoàn mỹ mới là một dạng đẹp đẽ. (Ảnh minh họa/Sưu tầm)
Trên thế gian, không có thứ gì là hoàn mỹ, không có khuyết điểm, nhưng ít ai biết được rằng, không hoàn mỹ mới là một dạng đẹp đẽ. (Ảnh minh họa/Sưu tầm)
Thống khổ thực sự cũng không phải bởi người khác đem đến cho mình, mà chính là bởi sự tu dưỡng của bản thân chưa đủ, không có khả năng chấp nhận. Có những việc rất đơn giản nhưng bị con người làm phức tạp lên, rồi người ta lại cảm thấy khổ. Hãy học cách buông bỏ, buông bỏ một chút gánh nặng trong tư tưởng, suy nghĩ, thản nhiên đối mặt với hết thảy, khiến cho hết thảy thuận theo tự nhiên, có như vậy bạn mới sống được thản nhiên và tự tại.

  • Con người sở dĩ không vui vẻ, khoái hoạt chính là bởi vì họ toan tính quá nhiều

Không phải chúng ta nắm giữ được quá ít mà là chúng ta tính toán quá nhiều. Đừng nhìn người khác sống hạnh phúc mà cảm thấy mình bị mất mát và áp lực. Kỳ thực những thứ mà bạn nhìn thấy chỉ là biểu hiện bề ngoài còn bên trong chỉ mỗi người tự biết. Dục vọng và ham muốn của con người thì vô cùng nhiều, nhiều không kể hết, ai cũng truy cầu cuộc sống cao, mong muốn bản thân có mọi thứ, đạt được mục tiêu của mình. Nếu đạt được rồi thì nhất thời cảm thấy vui vẻ, nếu không đạt được thì thống khổ cả đời.

Trên thế gian, không có thứ gì là hoàn mỹ, không có khuyết điểm, nhưng ít ai biết được rằng, không hoàn mỹ mới là một dạng đẹp đẽ. Chỉ có không ngừng vượt qua những thất bại, bạn mới cảm nhận được niềm vui trong cuộc đời.

  • Con người sở dĩ không biết đủ chính là bởi vì họ truy cầu quá nhiều hư vinh

Người xưa thường nói: “Người biết đủ thường vui”, nhưng mấy ai đạt được cảnh giới này? Không phải con người đạt được quá ít mà là mong muốn của con người quá nhiều nên mới thường xuyên thấy chưa đủ. Trời đất rộng lớn có đủ những thứ kỳ lạ, có quá nhiều thứ hấp dẫn, mê đắm lòng người, chúng ta khó có thể không động tâm, khó có thể không ham muốn, khó có thể ngừng ảo tưởng.

Đứng trước những điều say mê hấp dẫn ấy, có bao nhiêu người bị cuốn đi? Có bao nhiêu người không bị lạc đường? Biết đủ mới có thể kìm hãm được dục vọng của bản thân, đứng vững trên đường đời!

  • Con người sở dĩ không hạnh phúc là bởi vì họ không có lòng thỏa mãn

Mỗi người có một cảm giác và yêu cầu hạnh phúc khác nhau. Một người dễ dàng cảm thấy thỏa mãn thì dễ dàng tìm kiếm được hạnh phúc. Người xưa từng có câu: “Hạnh phúc giống như một tòa kim tự tháp, có rất nhiều tầng, càng lên cao thì hạnh phúc càng ít, đạt được hạnh phúc lại càng khó. Càng là ở tầng dưới thì càng dễ đạt được hạnh phúc”.
Kỳ thực, hạnh phúc là một loại mong mỏi, một loại cảm nhận của tâm hồn. Chỉ cần chúng ta dụng tâm phát hiện, dụng tâm cảm thụ, thì sẽ phát hiện ra hạnh phúc đang ở ngay bên cạnh mình. Chẳng qua những hạnh phúc ấy đã bị chúng ta xem nhẹ mà thôi.

  • Con người sở dĩ mệt mỏi chính là bởi vì họ nghĩ quá nhiều

Thân thể mệt mỏi không đáng sợ bằng tâm linh mệt mỏi. Sống trong đời thường, ai ai cũng không tránh khỏi việc bị phiền muộn mệt mỏi do bản thân mình và liên lụy từ người khác gây ra. Tuy nhiên, có người sẽ chọn cách xem nhẹ, nhanh chóng quên đi để tận hưởng cuộc sống, nhưng có người lại chấp trước vào đó, suy nghĩ ngày này qua ngày khác khiến tâm mệt mỏi. Hãy suy nghĩ ít đi để sống thoái mái hơn.

Hiểu rõ nhất về bản thân vĩnh viễn chỉ có bản thân mình. Cuộc sống không thể lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, vui vẻ cũng là sống qua một ngày, phiền muộn cũng là sống qua một ngày, vậy vì sao không để bản thân sống từng ngày vui vẻ?

Mệt mỏi quá rồi, mệt mỏi vì tình yêu, mệt mỏi vì cuộc sống

Bạn cảm thấy quá mỏi mệt

Mệt mỏi vì tình yêu

“Hay là thôi chẳng yêu người nữa,em trở về là em của ngày xưa. Anh đã chán chưa? Nếu chán rồi thì buông tay thôi! Hay là ta bỏ lại ngày xưa đó,quên đi hết những buồn vui ngày truớc…nhắm mắt lại rẽ sang 2 con đường. Ngoài kia còn nhiều người muốn bên anh lắm, nhắm mắt lại cứ bước đi rồi anh sẽ hạnh phúc. Hay là em dừng lại để anh rẽ sang con đường khác,thế giới này rộng lớn lắm chỉ cần quay lưng ta sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau.”

Mệt mỏi quá rồi, mệt mỏi vì tình yêu, mệt mỏi vì cuộc sống
Mệt mỏi quá rồi, mệt mỏi vì tình yêu, mệt mỏi vì cuộc sống

“Chúng ta bắt đầu từ đâu, từ khi nào em cũng không nhớ rõ nhưng cái ngày chia tay, ngày anh bước ra khỏi cuộc sống của em thì em vẫn chưa thể nào tin là mình đã mất nhau nữa.
Có nhau hay mất nhau đó là điều trước sau gì em cũng phải chấp nhận thôi cô gái ạ!
Nếu họ yêu thương em thật lòng, dù em có cố đẩy người ta ra xa em thì người ta vẫn cố ôm chặt lấy em. Nếu họ cần em, họ đã không để em rời xa họ. Nếu họ thật sự muốn bên cạnh em thì họ đã không bỏ mặc em những lúc em cảm thấy cô đơn nhất. Nếu họ muốn gặp em thì họ không cần phải bịa ra hàng ngàn cái lí do không gặp được với em. Và nếu em là duy nhất với họ thì họ sẽ không phải tìm đến người con gái nào khác ngoài em đâu.
20 tuổi đầu! Em đủ lớn, đủ kinh nghiệm và chắc chắn em đã trải qua sóng gió trong chuyện tình cảm nhiều rồi phải không cô gái ạ? Em nên biết đâu là miễn cưỡng và không miễn cưỡng. Họ yêu em thật lòng thì dù em có xấu, có nghèo, có sao đi nữa thì họ vẫn yêu em, vẫn muốn bên cạnh em. Và khi họ đã không yêu em thì họ có vô vàn lí do để rời xa em.
Khi yêu một ai đó, em phải tập yêu bản thân mình trước tiên! Em yêu họ, em cũng phải giữ lại cho bản thân một chút tình cảm, một chút hy vọng, một chút niềm tin. Để khi họ đi mất, em sẽ không phải trở thành trắng tay. Em hiểu không cô gái?

Cuộc sống này có nhiều câu chuyện tình cảm khác nhau, hạnh phúc có, đau khổ có, nước mắt không thiếu. Hôm nay em hạnh phúc, chắc gì ngày mai em cũng sẽ hạnh phúc như vậy. Bởi lẽ cuộc sống là không thể đoán trước được điều gì cả! Em phải biết tự mình yêu lấy mình, rồi sau đó em hãy yêu người khác.
Yêu xa như em không phải là chuyện dễ dàng, vừa lo lắng, nghĩ ngợi lung tung. Cảm giác sợ mình sẽ bị người ta lừa dối mà không hay biết đúng không? Những người yêu xa cũng sẽ như vậy chứ không riêng gì em đâu cô gái. Em yêu, em phải biết chọn người phù hợp. Họ sẵn sàng nói yêu em, họ cũng có thể bỏ em. Em yêu họ vì cách họ yêu em, chứ không được yêu vì lời nói họ nói với em. Nói yêu thì ai cũng sẽ nói được nhưng thể hiện tình yêu đó thì được mấy ai? Em phải biết rõ là yêu bằng lời nói là lầm chết đấy em ạ…
Yêu ít thôi nhưng bền lâu là được! Cố lên cô gái…”

“Cảm ơn anh VÔ CÙNG vì đã BỎ RƠI EM!
Để giữa dòng đời xuôi ngược, chới với không chỗ dựa, xoay vẫn tưởng như GỤC NGÃ…em đã tìm ra anh ấy…người luôn yêu thương em vô điều kiện…
“Em đã từng rất đau khổ, từng khóc suốt đêm trong nỗi buồn, trong sự tủi thân và tiếc nuối. Em đã từng dằn vặt bản thân mình tại sao không thể mạnh mẽ hơn. Em đã từng muốn níu kéo quá khứ, từng ước “giá như” mọi chuyện chưa hề xảy ra. Em đã từng mất hết niềm tin và phương hướng trong cuộc sống. Em đã từng hận anh. Rất nhiều.
Nhưng rồi em chợt nhận ra, mất anh không phải là mất tất cả. Tuy mất anh nhưng em vẫn có thể nhận lại rất nhiều điều.
Lúc bị anh bỏ rơi, tưởng rằng mình là kẻ cô độc nhất thế gian lại chính là lúc em cảm nhận rõ hơn bao giờ hết những yêu thương, những quan tâm chăm sóc từ bố mẹ, từ gia đình của mình. Và em chợt nhận ra rằng, đó mới chính là những người yêu thương em nhất, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng không bỏ em mà đi.
Khi phải thấy anh tay trong tay với người con gái khác, khi em còn đang loay hoay tìm cách ngăn lại dòng nước mắt, đã có những đôi tay khác kịp kéo em đi khỏi nơi đau khổ đó. Thì ra không có anh, em vẫn có thể dựa vào vai thằng bạn thân, vẫn có những cái nắm tay chân thành và đồng cảm từ con bạn cùng lớp, vẫn nhận được sự quan tâm, an ủi từ chị bạn … Thì ra em vẫn được yêu thương, bởi rất nhiều, rất nhiều người.
Không có anh, em phải tìm cách chống chọi lại với sự cô đơn, học cách kìm nén những nỗi đau, tập làm quen với cuộc sống “một mình”. Dù hơi khó khăn nhưng cuối cùng, em đã trở thành một cô gái thật mạnh mẽ, một cô gái có thể sống độc lập, có thể tự mình làm mọi thứ… Cuộc sống của một FA thì ra cũng có rất nhiều điều thú vị.
Để em biết thế nào là cảm giác bị bỏ rơi. Và vì cảm giác của một người bị bỏ rơi rất đau khổ, nên một ngày nào đó, khi đã có thể quên anh để yêu một ai khác, em nhất định sẽ không làm người ấy phải buồn.
Để em biết yêu hơn, trân trọng hơn những gì mình đang có. Em đã biết rằng, em không chỉ có tình yêu của anh, mà còn có tình yêu từ rất nhiều người xung quanh. Vì thế, em không thể cứ mù quáng và đắm chìm trong tình yêu ấy mà quên đi những người khác. Họ yêu thương em, và cũng cần được nhận lại những yêu thương như thế.
Để em biết yêu bản thân mình hơn.và cảm ơn anh Vô Cùng vì đã Bỏ Rơi em !”

Mệt mỏi vì cuộc sống

“Mèo thích ăn cá, nhưng mèo lại không biết bơi. Cá thích ăn giun, nhưng cá lại không thể lên bờ. Thượng đế mang đến cho bạn rất nhiều thứ hấp dẫn, nhưng lại không cho bạn dễ dàng đạt được nó.Nhưng, cũng không thể cứ đổ máu thì kêu đau, sợ tối thì bật điện, nhớ nhung thì liên lạc, ngày hôm nay với bạn là chuyện lớn, nhưng có thể ngày hôm sau lại là chuyện nhỏ. Cuộc đời giống như cây bồ công anh, nhìn có vẻ tự do, nhưng kỳ thực lại là thân bất do kỷ.
Ba mẹ sinh ra bạn nhưng không thể nào ở bên bạn suốt đời, chồng bạn ở bên bạn hôm nay nhưng cũng chưa chắc còn bên bạn ngày mai, con cái bạn vẫn còn nhỏ trong lòng bàn tay nhưng tương lai cũng sẽ đi bên tay người khác. Do đó, cuộc đời bạn gắn bó nhất chỉ là mỗi mình bạn mà thôi
Trên thế giới này ngoại trừ bạn ra, thì không có ai có thể thực sự giúp đỡ bạn, nếu có giúp thì cũng chỉ là tạm thời.”

“Người nghèo buồn tủi cho cái phận nghèo, người giàu lại buồn vì cứ phải đóng cửa hai, ba lớp mỗi tối. Vậy xem ra tiền bạc không làm thay đổi cái buồn được.
Một chàng ngốc cũng biết buồn vậy. Chàng buồn với cái cái buồn ngờ nghệch một tẹo của kẻ nhìn đời trong trẻo đến tuyệt đối… Như khi bỗng một bữa thấy cảnh vợ chồng nhà nọ đánh nhau. Buồn buồn rồi cười cười cho cái sự đổi thay của nhân tình, của những cái miệng từng thề sống thề chết bên nhau. Một người thông minh, hiểu biết cũng thấy buồn cho cảnh ấy, song lại là buồn theo một cách rất khác. Anh ta buồn cho những đứa con của hai người kia. Vì họ là những người “nhớn” mà. Người “nhớn” có nghĩa được buồn, yêu vui và giận với bất kỳ ai. Người “nhớn” lúc nào cũng có lý do chính đáng. Đúng không nhỉ? Vậy cái buồn nào là buồn nhân tình?
Nghĩ một chút về cái sự lớn nhỏ, nhớ một chút về ngày xưa. Có đứa trẻ nào không muốn làm người lớn? Sau những buổi đi chơi về muộn, sau những cái nhìn đầu đời hiểu về cái đẹp có nhóc nào không muốn lớn cho nhanh? Người lớn thì được đi sớm về trễ, được nói những lời có cánh với người mình yêu. Và bỗng dưng có một ngày có ai đó nói: “Ui chao, sao bé không lớn nhanh lên nhỉ”. Đó là cái buồn hồn nhiên.
Vậy mà nhìn những người lớn xung quanh xem, ai cũng “thầm rủa” cho cái sự ham lớn của mình rồi nhìn ra lũ trẻ với ánh mắt thèm muốn rõ rệt. Ừ, lớn thì đi sớm về trễ là tự do để tự nhiên lại thèm lời quan tâm, một chút lo lắng của ba mẹ như những ngày bé. Người lớn thì mặc sức nói, mặc sức thể hiện với mọi người xung quanh và cứ hả hê rằng mình là to lớn nhất thiên hạ. Nhưng mà chẳng hiểu có ai nghe mình nói hay không?! Nhìn vào lại thấy một cái buồn nuổi tiếc.
Cùng một nơi lắm lúc lại có hai mảng buồn hoàn toàn riêng biệt. Đôi khi gặp một cô bé buồn vẩn vơ rồi khóc rấm rứt khi bị đám bạn trêu chọc. Một nỗi buồn ngẩn ngơ và dễ thương lạ. Nhìn quanh mọi người lại bắt gặp một ánh mắt lạ. Một ánh mắt thèm muốn chút lới trêu chọc, để thấy được sự quan tâm. Một lời trêu chọc để thấy mình được nhỏ lại. Ánh mắt ấy không thể diễn tả được khi những người xung quanh mải vui mà quên đi sự tồn tại của một con người. Một cái buồn đơn độc và lẻ loi.
Vậy kể sao cho hết nỗi buồn của nhân gian? Lớn bé giàu nghèo trai gái đều có nỗi buồn. Nhưng cái buồn nhiều khi giống nhau song cách thể hiện thì mang nhãn từng cá nhân một và không có ai trùng lặp cả.
Kẻ buồn đi nghe nhạc, có người buồn là đi ngủ, mơ mộng mà quên cái buồn. Có kẻ khi buồn chạy ra phố hòa vào dòng người, có anh khi buồn lại nằm ngoài ban công mà chìm trong cõi riêng của mình. Giới trẻ khi buồn tìm đến những bài hát sôi động, những giai điệu rock mãnh liệt, người lớn tuổi lại sống trong thế giới của những bản tình ca nồng nàn.
Có bao nhiêu con thiêu thân lao vào ăn chơi, bỏ mất cuộc sống, tương lai vì hai chữ: “Tôi buồn”! Cùng lúc là nhiều nhiều con người khác lao vào học tập, làm việc. Hơi tiêu cực song kể ra vẫn là hay. Buồn mà có người chia sẻ, có bạn bè vây quanh thì buồn mấy cũng thấy nhẹ lòng. Buồn mà một mình cũng là điều hay. Vì sao ư? Buồn một mình rồi vượt qua một mình là cách để trải nghiệm, để trưởng thành. Buồn một mình để đừng phá hỏng cuộc vui chung thì cũng là một cách sống vì mọi người vậy.
Nói vẩn vơ, loanh quanh nãy giờ thật ra tôi cũng chưa biết được cái buồn của mình gọi tên là cái gì. Vẫn chưa biết cách nào để vượt qua nó. Nhưng lại bỗng chợt hiểu không phải trái đất sẽ ngừng quay khi tôi buồn. Và tôi hiểu ra còn rất nhiều nỗi buồn khác nữa.
Bỗng nhớ lại lời một người lại khi nó còn bé: “Nghĩ về nỗi buồn của người khác khi bản thân thấy mệt mỏi, thất vọng để rồi nếu thấy nỗi buồn của mình vẫn còn quá nhỏ nhoi thì hãy vượt qua nó”.”

Cuộc đời như vở kịch, mỗi người khi đứng trước mặt những người khác nhau đều diễn vai diễn khác nhau

Đối diện với chính mình – hãy tháo mặt nạ ra

Trong lòng mỗi người đều có chỗ yếu đuối. Nếu nội tâm của bạn không được quan tâm thì sự vui vẻ cũng chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi. Quan tâm và yêu bản thân mình chính là sự tiếp sức cho tâm hồn. Khi bạn mệt mỏi, phiền lòng, thay vì cố gượng cười với mọi người chi bằng cho mình một “khoảng lặng” tạm thời, tháo mặt nạ ra để tĩnh tâm lại.

Cho dù mọi vai diễn có mức độ nặng nhẹ khác nhau thì cũng cần được cân bằng thích đáng. Nếu bạn không biết làm thế nào, hãy nhớ đến câu nói của Bryan Dison – Tổng giám đốc của tập đoàn Coca Cola: “Cuộc đời như một trò chơi tung hứng.Trong tay bạn có 5 quả bóng mang tên: công việc, gia đình, sức khỏe, bạn bè và tinh thần. Công việc là một quả bóng cao su, khi bạn làm rơi xuống đất nó sẽ nẩy lên lại. Nhưng còn 4 quả bóng kia đều là những quả bóng thủy tinh. Nếu bạn lỡ tay đánh rơi, chúng sẽ bị trầy xước, có tì vết, bị nứt, hư hỏng hoặc thậm chí bị vỡ mà không thể sữa chữa được. Chúng không bao giờ trở lại như cũ.” Hiểu được đạo lý này, bạn sẽ biết làm thế nào để trân trọng từng vai trò của mình.”

“Cuộc sống luôn nhiêu khê hơn ta tưởng. Đơn giản như tờ giấy cũng có hai mặt huống chi các tình huống khác trên đời. Không bi quan đến nỗi sợ thất bại, nhưng cũng đừng chủ quan đến nỗi kiêu ngạo. Làm việc gì cũng nên đưa ra hai tình huống “thuận” và “nghịch”. Nếu xuôi chèo mát mái thì quá tuyệt vời, bạn tận hưởng hạnh phúc.

Nhưng nếu gặp sự cố, bạn vẫn có thể thanh thản vì đã chuẩn bị tinh thần để không tuyệt vọng – dù có thể thất vọng một chút. Tất cả chỉ là tương đối, không thay đổi được tình huống thì đừng tự giày vò mình. Cuộc đời nên tính bằng “chiều sâu”, đừng tính theo “chiều dài”. VÌ vẫn có những người chết trẻ đấy thôi!”

“Càng lớn lại càng muốn bé lại. Vì cách cảm nhận nỗi buồn của trẻ con hay lắm, cứ khóc òa lên rồi chút là quên. Còn người lớn thì họ lại khác, lì lợm hơn, nỗi buồn dù có là từ thời nảo thời nao rồi mà khi nhớ lại, cái sự đau lắm lúc vẫn nguyên vẹn, chẳng sứt mẻ xíu nào.
Vì là người lớn, càng lớn thì nơi chứa nỗi buồn của họ càng rộng hơn, nên họ cứ để những thứ không vui đó mặc sức cào xé mình ngày này qua năm khác sao?
Nhiều người lạ lắm, họ luôn sẵn sàng làm mình tổn thương, dù cho đó chính là người thân nhất với mình. Vì là thương là yêu, thế nên chuyện nào rồi cũng qua, rồi cũng sẽ vui vẻ trở lại. Cơ mà tổn thương họ đã khắc vào lòng mình, nào phai mờ đi được. Càng yêu càng thương, nhiều tới mức nào thì khi tổn thương cũng sẽ đau tới mức đó. Chính vì là yêu là thương, dù họ làm, họ nói những thứ mà ngay cả họ chẳng hề để tâm, thì cũng vẫn có sức công phá tâm can mình dữ dội. Chứ nếu là người xa lạ, thì chẳng việc gì phải bận tâm.
Càng lớn, số người sẵn sàng làm mình đau càng nhiều, mà càng lớn thì càng khó nói ra những chuyện mình buồn với người khác. Vì là mình nói, mình kể, họ có nghe, có đáp trả, có quan tâm chia sẻ, mà lại là quan tâm chia sẻ nửa vời, kiểu như cho có. Có khi họ có quan tâm và chia sẻ thật lòng, nhưng những lời họ nói ngay lúc đó mình chẳng hề muốn nghe, dù đó là những điều đáng phải nghe, đáng phải làm theo.
Có tin vào người khác, rằng họ sẽ luôn yêu thương, sẽ luôn ở bên mình, sẽ như lúc này mãi mãi, đó chính là nguồn cơn khiến mình tổn thương. Vật đổi sao dời, ai rồi cũng khác, mà lòng người lại chính là thứ khó đoán nhất.
Người ta muốn làm mình tổn thương, nhưng có tổn thương hay không, thì lại là do mình.
Đừng hy vọng vào ai đó quá nhiều.
Ai cho gì thì nhận, cảm ơn. Không thì thôi. Tự thương lấy thân. Đừng mơ mộng chi quá nhiều. Có thế thì mới có thể an yên được. Đừng cho ai cái quyền làm chủ cảm xúc của mình, người ta cười với mình thì mình cũng ổn, người ta có quay lưng bỏ lại mình thì mình cũng ổn.
Qua cả quãng đường dài, rồi sẽ trưởng thành, sẽ học được cách yêu thương mình.
Tự dựa vào vai mình, đó chính là bờ vai vững chắc nhất. Ai bỏ mình cũng được, nhưng mình không được tự bỏ mình.

 

Post Comment

Loading...
loading...
loading...