Search by category:
Truyện Ngắn Tình Yêu

Đọc truyện Dừng Lại Để Yêu

Đọc truyện Dừng Lại Để Yêu, Để yêu thương, không phải là lúc nào cũng là chạy theo và bất chấp, mà đôi khi đơn giản chính là dừng lại và nhìn về phía sau…

Đọc truyện Dừng Lại Để Yêu

Lần đầu tiên anh nói yêu em!

Trời tối đen không có còn thấy ánh đèn, anh chở em trên chiếc xe băng qua con đường mòn, xa dần con đường chính, anh muốn chở em đến một nơi có thể ngắm thành phố. Chiếc xe đi trong màn đêm tối, xốc lên theo những viên đá trên con đường chưa đổ , em bắt đầu lo lắng vì trời tối đường lại khó đi, sợ có gì bất trắc liền nói anh dừng lại.

Chiếc xe dừng lại, theo ý muốn của em. Anh và em bắt đầu nói chuyện. Em kể cho anh nghe về cậu, kể cho anh nghe những câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối rồi hồn nhiên ngắm sao, nở những những nụ cười hạnh phúc.

Đọc truyện Dừng Lại Để Yêu
Đọc truyện Dừng Lại Để Yêu

Bất giác anh nhìn em, ánh mắt buồn khó tả, đượm màu long lanh của nước mắt dưới ánh sao. Phải chăng anh đang khóc ? Em im lặng, cúi đầu. Anh nắm lấy đôi tay bé nhỏ đang đan vào nhau, em rụt tay lại như một phản xạ.

– Anh là người đến trước mà.

– Không đâu anh, người đến trước là cậu ấy.

– Cậu ấy là ai ?

Em lắc đầu.

– Anh không biết được đâu.

Em đã nói dối anh. Em quen cậu từ năm lên 10 tuổi, cậu ấy là lớp trưởng lớp em khi đó , và hiển nhiên anh biết cậu. Anh là hàng xóm cạnh nhà , chuyển đến từ khi em bắt đầu chuyển lên cấp 3. Anh và em không học chung trường, vì hơn em ba tuổi nên khi em vào lớp 10 anh đã đi học đại học.

Mối tình lằng nhằng của em và cậu bạn bí ẩn ấy em đều tâm sự hết với anh, những lần cậu rủ em đi chơi, những ngày bé ngồi trong lớp ngồi chia nhau gói bánh, kể cả những lần bị cậu hiểu lầm hay những lần cậu vô tâm hờ hững. Anh trở thành một người bạn không thể thiếu trong cuộc sống của em. Nhưng tất cả với em, anh không hơn không kém một anh trai tốt bụng.

– Tại sao em không nói yêu cậu ấy ?

– Cậu ấy khiến em khó hiểu, em không thể biết trong lòng cậu ấy nghĩ gì. Em chỉ biết mình không thể yêu ai khác ngoài cậu. Thôi anh…Mọi chuyện đâu rồi cũng vào đó cả thôi anh à. Em cũng chỉ thích một tình yêu nhẹ nhàng, đến một lúc nào đó tự khắc cơ hội sẽ đến à.

Kiêu kì là cậu, bản lĩnh cũng là cậu. Em thở dài, ngước mắt lên nhìn trời đêm vô tận. Em đang chạy theo một cậu trai đáng để chạy theo như thế. Em vô tâm bỏ mặc anh với những cảm xúc, nhưng em không thể, không thể dừng laị được, em là một cô gái cố chấp thế nào anh hiểu rõ.

***

Lần thứ hai anh nói yêu em.

Em vô hồn, ngồi sau chiếc xe anh, con đường quen thuộc, cảnh sắc cũng quen thuộc, nước mắt em rơi không ngớt. Em và cậu có chuyện không vui.

Anh không nói gì, ôm chặt em vào lòng lặng lẽ hát.

Nhìn nước mắt em đang rơi vì ai

mà lòng anh cứ đau thắt lại

giây phút ấy chỉ muốn lại gần hơn

để anh ôm lấy em và nói

Đừng khóc nữa hãy nín đi được không ?

nhìn đôi mắt em đã sưng lên kìa

chẳng còn xinh xắn như lúc em cười đâu

nào ngoan nhé nghe anh 1 lần thôi

Mọi chuyện buồn cũng sẽ qua thôi vì có anh ở đây rồi

tựa vào vai anh đi em sẽ thấy bình yên

đừng bao giờ cảm thấy em lẻ loi trên nhân gian này

bởi vì đằng sau luôn có anh nhìn theo

Hãy cầm chặt tay anh, anh sẽ dắt em đi qua nỗi đau này

và dìu em bước trên con đường dài phía trước

phải làm bất cứ điều gì để em hạnh phúc dù anh đau

anh vẫn xin chấp nhận ..!!’

Em khóc nhiều hơn, vừa tủi thân, vừa cảm thấy mình có lỗi. Em không đẩy anh ra như mọi khi, em cảm giác trái tim mình nhỏ bé lại ,yếu đuối khôn cùng. Em bất lực trước vòng tay anh, bất lực trước hơi ấm từ anh lan tỏa mơn man khắp cơ thể, bất lực trước tim anh đập rộn ràng trong lồng ngực, bất lực trước hơi thở nóng hổi còn thoang thoảng mùi bia. Anh đã bỏ bàn nhậu với bạn bè để chạy đến với em, vì anh đã từng hứa, bất cứ khi nào em muốn, dù chân trời hay góc bể anh cũng sẽ chạy đến bên em, bảo vệ em.

– Em xin lỗi!

Em nói trong tiếng nấc nghẹn ngào. Anh vòng chặt tay em không buông!

– Dù anh biết, trong lòng em bây giờ chỉ muốn cái ôm này là cái ôm từ cậu ấy, nhưng anh vẫn chấp nhận, chấp nhận yêu em đến khi em quay đầu nhìn lại. Anh sẽ không buông tay đâu.

– Em ích kỉ quá phải không anh?

– Không đâu em, anh tự muốn vậy, tình cảm là thứ khó mà dùng lý trí để bác bỏ được. Nếu như em có đủ cam đảm để bên cạnh cậu trai ấy suốt từng ấy năm, thì anh cũng đủ tự tin để bên cạnh em.

***

Anh và cậu.

Trời mưa phun, cộng cái lạnh giá đầu xuân, em đầu trần lang thang dưới bầu trời ảm đạm. Khuân mặt em lạnh ngắt từ khi nào. Em kiêu ngạo là thế, bản lĩnh là thế, cuối cùng cũng chỉ là một kẻ bại trận.

Tiếng chông điện thoại vang lên, mơ hồ.

– Đang ở đâu vậy Mi?

– Cậu quan tâm làm gì ? Tôi bận rồi !

Em cúp máy trong tích tắc vẫn không thể kiểm soát được trái tim mình. Nhiều khi muốn chạy đến hét thật lớn vào mặt cậu rằng “Tôi yêu cậu”. Nhưng những gì xảy ra trong quá khứ đã chẳng để em đủ cam đảm làm như vậy. Em sợ tổn thương, sợ nước mắt, sợ rằng mình sẽ tiếp tục bị từ chối, sợ sẽ mất đi cái quyền làm bạn duy nhất. Gỉa vờ không thương, giả vờ không nhớ, giả vờ không đau, cảm giác đau đớn này ai hiểu cho mình .

Chờ đợi và phó mặc cho duyên trời, khi bản thân em chẳng thể mở lời . Lúc vui vẻ thân thiết là thế, lúc lại lạnh lùng hờ hững là thế. Rõ ràng chỉ cần nói ra thôi là sẽ giải quyết hết được. Ấy vậy lại cứ cố chấp lừa dối bản thân mình mình.

Em về nhà, nằm dài trên giường vật lộn với cơn sốt.

– Có sao không Mi.

– Không.

– Không lo giữ gìn sức khỏe của mình đi, toàn gây chuyện.

Quay vào trong, để nước mắt chảy ra thành dòng.

– Mệt quá ngủ đây ?

Cậu không nói không rằng đi ra một mạch, hờ hững cũng được, chẳng coi ai ra gì cũng được. Cậu cứ để dành thời gian mà quan tâm người khác là được rồi.

Một lát sau anh cũng qua, em không muốn mở mắt ra. Anh bước đến, ngồi cạnh, vuốt ve mái tóc em, đặt lên má em chiếc hôn thật nhẹ.

Anh hiền quá, ngốc quá, em tệ lắm anh biết không ?Lại một lần nữa em thấy em ích kỉ dường nào. Nhưng em vẫn không thể.

Cậu lên đưa thuốc, đủ nhìn rõ cảnh tượng ấy, em cũng bỏ bẩng không muốn quan tâm.

***

Dừng lại để yêu.

Thời gian qua đi, khoảng cách với cậu càng xa hơn, có lẽ cậu có người yêu rồi. Em cũng không còn đủ niềm tin vào tình yêu nơi cậu nữa. Em cũng đã quen dần với cuộc sống có anh bên cạnh. Em cũng không muốn tiếp tục tổn thương anh nữa. Em mở lòng ra, và có lẽ giờ đây em chỉ cần tình yêu anh là quá đủ. Em yêu anh tự bao giờ cũng không rõ.

Từ cái lúc em lao ra đường như một kẻ điên cuồng khi nghe tin anh gặp tai nạn nơi công trường, hay những lúc anh ôm chặt em ấm áp.

Anh cứ như thế, bước vào cuộc đời em nhẹ nhàng mà sâu đậm.

– Anh?

– Sao em.

– Em yêu anh.

– Anh biết.

Em cười khì trong hạnh phúc, trong đôi môi ngọt lịm ngất ngây.

***

Em, giờ cũng là một cô trưởng phòng của một công ty có tiếng, anh cũng đã là một anh chàng kĩ sư xây dựng, còn cậu, cậu trai luật sư bảnh bao, trẻ tuổi, tài năng đấy chắc vẫn làm đau lòng ối cô.

– Mọi chuyện nên kết thúc rồi đúng không?

– Kết thúc gì cơ?

– Mối quan hệ của chúng ta.

– Em không hiểu.

– Anh nghĩ đã đến lúc anh phải viết tên em trên tấm thiệp mời đám cưới rồi.

Anh ôm chặt em, ghé sát vào tai em, nói chậm rãi.

– Làm vợ anh nhé !

Trong niềm vui hoan hỉ đầy ắp trong tim. Em thấy mình hạnh phúc đến dường nào. Theo tháng năm, mọi thứ đã thay đổi, từ cảnh vật cho tới con người, có những điều thay đổi làm cho người ta nuối tiếc, có những thay đổi làm người ta yêu thêm cuộc sống, có những điều thay đổi vốn dĩ đã là tất yếu của cuộc sống.

Cô bé 10 tuổi ngây ngô ngày xưa giờ cũng đã trưởng thành , đã chọn cho mình con đường đi riêng, đã sống với cuộc sống không như hoàn mĩ như một vở kịch. Để yêu thương, không phải là lúc nào cũng là chạy theo và bất chấp, mà đôi khi đơn giản chính là dừng lại và nhìn về phía sau. Về phía một người vẫn luôn chạy theo bạn, lắng nghe bạn, quan tâm bạn.

Post Comment

Loading...
loading...
loading...