Search by category:
Tâm Sự Tình Yêu

Có không giữ, mất đừng tìm…chia tay anh nhé!

Có không giữ, mất đừng tìm…chia tay anh nhé! Em đã làm mọi việc có thể, em níu anh lại, em hi sinh bản thân, chăm sóc anh từng chút một, nhưng anh nào đâu coi trọng em nữa. Em sai sao? Tình yêu của em sai sao? Sao anh nỡ?

Có không giữ, mất đừng tìm…chia tay anh nhé!

Và rồi lúc mà anh chợt thức giấc, anh nhận ra được cái gì quan trọng với mình thì em đã đi xa mất rồi. Anh ơi, có không giữ, mất rồi, thôi anh đừng tìm…

Có không giữ, mất đừng tìm...chia tay anh nhé!
Có không giữ, mất đừng tìm…chia tay anh nhé!

Chúng mình chia tay nhau bao lâu rồi anh nhỉ? Dường như em không thể tưởng tượng được nổi rõ ràng khuôn mặt của anh bây giờ nữa. Em không thể nhớ hết được những kỉ niệm đôi mình từng có với nhau. Không thể nhớ nổi những cảm xúc bồi hồi ngày xưa cũ…

Thời gian qua đi, em cứ nghĩ rằng mọi chuyện rồi sẽ chìm sâu dần vào quên lãng. Rằng, hai chúng ta, rồi cũng chỉ là hai người xa lạ từng quen. Em vẫn nhủ lòng mình phải quên anh đi, và em chắc rằng anh cũng thế. Có đôi khi, người ta xa nhau, không hẳn là vì hết yêu…mà là cuộc sống khiến chúng ta phải buông tay nhau ra xa mãi.

Anh đã từng nói với em: “Anh luôn ở đây, ở ngay đây, chỉ cần em với tay là anh sẽ gần lại. Anh sẽ không đi đâu cả, hai đứa mình sẽ cưới nhau và cùng nhau xây dựng một gia đình riêng!”truyen-ngan

Vậy mà rồi anh cũng đi, anh đi xa em không phải bởi khoảng cách mà là vì cuộc sống ngoài kia có nhiều thứ vẫy gọi. Cái khoảng thời gian anh vừa tìm được việc, anh vất vả, anh căng thẳng và khó khăn, em đã ở bên và giúp đỡ anh mỗi ngày. Rồi công việc tiến triển, anh ngày càng bận, anh không còn thời gian dành cho em nữa. Em đã nói với anh: “Anh à, em lạc lõng quá, em cô đơn quá, anh ơi! Em ở gần anh mà em thấy lạnh, mình nắm tay nhau mà sao em cứ thấy tâm trí anh không đứng ở đây!”. Anh chợt ôm chầm lấy em rồi an ủi em rằng: “Anh xin lỗi, dạo này anh vô tâm quá, rồi anh sẽ sửa, gắng lên em!”.

Anh nói đó rồi, mà sao anh không sửa? Anh để em cứ đợi anh hoài trong những đêm dài dằng dặc. Em chờ anh quay lại, bảo với em rằng đây không phải sự thật, rằng chúng mình vẫn còn yêu nhau và ở bên nhau. Nhưng em dần thấy anh thay đổi, anh không còn là anh nữa…Anh xem trọng sự nghiệp, lao đầu vào những buổi xã giao, anh khó tính và hay gắt gỏng, anh trói buộc chính mình và không để em lại gần bên.

Em đã làm mọi việc có thể, em níu anh lại, em hi sinh bản thân, chăm sóc anh từng chút một, nhưng anh nào đâu coi trọng em nữa. Em sai sao? Tình yêu của em sai sao? Sao anh nỡ?…

Rồi em buông, em để anh lại với những bộn về của riêng anh, tự mình bước ra khỏi những chật chội mà anh đang đắm chìm trong đó. Em tự tìm lại chính mình, em nhận thấy rằng vì chạy theo anh, em đã đánh mất bản thân mình ở đâu đó. Người ta không thể cứ mãi níu kéo một người không coi trọng mình nữa, đúng không anh?

Và rồi lúc mà anh choàng thức giấc, bừng tỉnh giữa những cơn mê, anh nhận ra được cái gì quan trọng với mình thì em đã đi xa mất rồi. Anh ơi, có không giữ, mất rồi, thôi anh đừng tìm…

truyen ngan

Đừng gọi điện cho em nữa, đừng nhắn tin hỏi han, đừng đợi em mỗi chiều tan sở…Đừng gửi hoa những ngày kỉ niệm, đừng nhờ ai đó nói hộ rằng anh đang rất nhớ em. Em không thể tha thứ cho anh, và cũng chẳng thể tha thứ cho bản thân mình. Em mệt mỏi quá, em muốn đôi ta dừng lại. Không phải là đã hết yêu, mà chắc là vì đã chán yêu nhau rồi. Anh có thể đã có lỗi với một người con gái yêu anh, những mong anh đừng lặp lại lỗi lầm này một lần nữa ở tương lai, anh nhé!

Post Comment

Loading...
loading...
loading...