Search by category:
Thơ Hay Thơ Về Cuộc Sống

Chùm thơ về người nông dân hay nhất

Chùm thơ về người nông dân hay nhất, người nông dân thì luôn lăn lộn với đất trời, tần tảo ngoài đồng ruộng để lo cho cuộc sống gia đình. Nếu may mắn ông trời phù hộ thời tiết thuận lợi thì được mùa ngược lại thì người nông dân trắng tay do lũ lụt càng quét, thời tiết sâu bọ…

Thơ về người nông dân

Cùng đọc những vần thơ viết về người nông dân để hiểu rõ hơn nhé.

Chùm thơ về người nông dân hay nhất
Chùm thơ về người nông dân hay nhất

Thơ về người nông dân

MÀU BÁT CƠM

Nhìn hạt cơm trắng trong
Và lên miệng ánh lên màu đỏ
Hạt cơm nào cũng có
Màu đỏ kia
Ngọc của máu người

Trên cánh đồng đời
Hạt gieo, hạt gặt
Hiền như lúa, khoai và đất
Lại thấm nhiều nước mắt, mồ hôi…

Thời gian luôn gặng hỏi tôi:
Biến cố đất có đỏ lòm lịch sử?
Bốc lên tay nắm đất xốp tơi
Đầy vuốt nanh thú dữ!

Bài thơ viết về đất không có chữ
Mở ra đọc bằng lương tâm
Mỗi nhà thơ là một nông dân
Trăm ngàn tiếng kêu ai oán

Trời thương người mưa thuận gió hòa
Người tranh nhau làm nên lũ, hạn…
Đất thành tên đạn
Bắn vào nhau !

Quan tham sang giàu
Kề môi bát…
Tứa ra màu đỏ.

-NGUYỄN LÂM CẨN-

BÀI THƠ: NỖI LÒNG NGƯỜI NÔNG DÂN

Tác giả: Dao Huỳnh
Bao người hiểu được cái nghề nông
Cực khổ quanh năm chốn ruộng đồng
Sáng thuốc chiều phân ê ẫm cẳng
Be bờ đấp đập…rã rời hông.

Êm mùa chú bác lòng vui vẻ
Thất vụ bà con nợ chất chồng
Cứ mãi rầu lo…hằng nét mặt
Bao người hiểu được cái nghề nông

Cha Mẹ Nông Dân

Tác giả: Đan Dương

Lạnh căm bầm lội đồng sâu.
Sương mai cha dẫn con trâu đi cày.
Tinh mơ cho đến hết ngày.
Tay run rẫy mạ tay khơi đường bừa.
Cơm đồng khi sớm qua trưa.
Vài nhành cơm nắm dăm con cá đồng.
Ban chiều gió nổi trời dông.
Mưa sa rụng xuống đồng không bóng người.
Nón mê áo tả người tơi.
Mẹ tay vơ cỏ tay vùi mạ non.
Vừa cấy vừa sợ các con.
Cơm trưa ai nấu cho con học bài.
Tháng qua ngày cũng đã dài.
Mẹ ra nhổ lạo tay chai chín đầu.
Bố nay lo thuốc trừ sâu.
Khẩu trang chẳng có mỗi đầu đội mây.
Ngày qua cây lúa cứng cây.
Đòng ra tua tủa như cây trĩu cành.
Lúa kia nay chẳng còn xanh.
Mồ hôi đổ xuống lúa thành vàng tươi.
Ngày mùa nắng đổ khắp nơi.
Nóng ran một dải mọi người gặt chiêm.
Mẹ tay quang gánh tay liềm.
Tay lu cải tiến bố liền đi ngay.
Tinh mơ gà gáy lùm cây.
Lúa tươi đã chất nguyên đầy một xe.
Vai gầy gánh lúa bờ tre.
Đến trưa mấy chuyến mấy xe về nhà.
Trật trưa gà lợn kêu la.
Chó mèo đói sủa cả nhà inh tai.
Đã đành ba mống con trai.
Trẻ thơ nheo nhóc có ai thấu lòng.
Chiều trưa nắng đổ quá đông.
Nắng gay nắng gắt nắng xông cháy người.
May sao có bát chè tươi.
Lưng còng thân quắt miệng cười lo âu.
Nắng trưa người ở đồng sâu.
Người phơi rơm thóc lợn trâu nháo nhào.
Ngang chiều trời đổ mưa rào.
Chạy rơm chạy thóc rào rào mưa rơi.
Dọn xong thóc lúa tả tơi.
Nắng kia đi vắng đất trời mưa ngâm.
Mấy ngày gió nổi mưa dầm.
Thóc nâu thóc úa nảy mầm mạ non.
Cha mẹ lặng nhìn các con.
Rơm rạ mục nát thương con bò gầy.
Ai nào ai hiểu được đây.
Mất mùa đói kém nợ đầy trong tâm.
Cha nằm cha nghĩ trầm ngâm.
Mấy hạt thóc lép mọc mầm tả tơi.
Cha thời phiêu bạt khắp nơi.
Kiếm cơm kiếm gạo làm mồi nuôi con.
Mẹ thì tẩn tảo vai đòn.
Gánh con gánh củi ra ngoài chợ phiên.
Tháng ngày qua cứ triền miên.
Dăm ba đồng tiền nuôi lớn con thơ.
Học phí khất đứng khất chờ.
Anh em bạn hữu có nhờ được ai.
Cơm thời củ sắn củ khoai.
Áo manh mảnh dẻ, lạnh ai thấu lòng.
Người ta áo gấm chăn bông.
Ấm êm nệm lụa áo hồng giày son.
Nghĩ thầm lại nhớ các con.
Mỏi mòn mong đợi ngày con nên người.
Đời chỉ có mỗi tiếng cười.
Đem đi giấu lặng để đời thêm lo.
Lo con lo cái lo cho mái nhà.
Lo thêm cây lúa đàn gà.
Củ khoai củ sắn quả cà cây ngô.
Lo cho tết đến xôi đồ.
Mùi thơm gạo trắng bánh đồ đỗ đen.
Nông dân sớm tối lấm lem.
Cả ngày sớm tối băm bèo thái khoai.
Gánh phân bón ruộng mệt nhoài.
Tối về trăm việc mắt ai thoáng buồn.
Người thì ước có được luôn.
Nông dân tích cóp cả nguồn là bao.
Chân lấm người vẫn vững cao.
Hiên ngang một bóng dạt dào tình thương.
Người quê thân bé toả hương.
Luôn luôn dõi bước theo đường con đi.
Nông dân còn ước mơ gì.
Cơm no áo ấm có chi sướng bằng.

BÀI THƠ: ĐỜI NGƯỜI NÔNG DÂN

Tác giả: Thiên Gia Bảo
Được mùa giá rẻ như cho
Đến khi đắt đỏ lại lo mất mùa
Bần nông khổ cực dư thừa
Quanh năm dãi nắng dầm mưa giữa trời…

Gà gáy đã phải dậy rồi
Ra đồng cho kịp vụ thời thâm canh
Cố gom góp chút để giành
Nuôi con ăn học trưởng thành khôn ngoan…

Xây mái nhà ở cho sang
Để mùa bão lũ kinh hoàng khỏi lo
Hàng trăm thứ việc nhỏ to
Đều trông chờ cả vào kho ruộng vườn…

Thu nhập chỉ có một nguồn
Mà chi tiêu cả chặng đường bao la
Nhọc nhằn không quản nhưng mà
Cả đời chắt cóp được là bao nhiêu…!

Nông dân tiền mấy khi nhiều
Vài ba trăm triệu là điều trong mơ
Đến khi chân chậm mắt mờ
Của chìm của nổi chỉ là…áo nâu.

BÀI THƠ: NÔNG DÂN MẦN CỎ

Tác giả: Minh Thiên
Sáng nay vát cuốc ra vườn
Cầm dao phát cỏ đọng sương ướt mềm
Có con sâu róm lông đen
Bò trên cổ áo, ôi ….! mèn đéc ơi….

Ngứa quá rùng mình mấy hơi
Ớn lạnh xương sống, ghê nơi thế nào …!
Là nông dân, phải chiệu mần
Trong góc vườn vắng, trồng cây phá rừng

Mần năm, mần tháng không ngừng
Được cơm dưa mắm là mừng lắm nhen
Lâu lâu mới dám bon chen
Ra chợ buổi sáng cafe đen, điếu mèo.

BÀI THƠ: NÔNG DÂN CHẾ TẠO XE BỌC THÉP

Tác giả: Nam Nguyễn
Nông dân chế tạo quả là tài
Tiến kỹ nhiều anh nói rất hay
Sáng chế thì gần như chẳng có
Vậy mà bằng giấy lại chiếm đầy.

Khuyến khích nông dân chế tạo đi
Có anh chẳng biết một tí gì
Mày mò học hỏi vài năm chẳng
Chế tạo thành công quả rất lì.

Năng lực có người hay rất tuyệt
Là nhà sáng chế chứ chẳng chơi
Hơn nhiều sản phẩm nhà khoa học
Đỡ khổ cho dân “cuốc” một đời.

Máy móc thay người đỡ tốn công
Mấy anh học thuật – nên xuống đồng
Đi theo học hỏi nông dân nhé
Chứ học không hành cũng như không
Con gái nhà nông

BÀI THƠ: GIÚP GIA ĐÌNH

Tác giả: Cẩm Chi Châu
Em là con gái nhà nông
Sáng nay em vẫn ra đồng gieo cây
Nắng lên má ửng hây hây
Khói chiều xa tưởng áng mây xuân về

Em là con gái nhà quê
Em về giúp mẹ chẳng chê nhà nghèo
Về nhà thái chuối băm bèo
Gánh phân bỏ ruộng chăm heo chăm gà

Mỗi khi nghỉ học về nhà
Ruộng nương cày cuốc thật là vui vui
Lau rừng bố vác em gùi
Hương rừng phảng phất thơm mùi quê hương

Dù ai đi khắp bốn phương
Quê hương thấm đượm tình thương quê nhà
Cơm thơm cà muối đậm đà
Thêm công bớt việc mới là con ngoan

BÀI THƠ: MÙA NÀY BỘI THU

Tác giả: Phạm Quyết
Xanh xanh bãi cò bay thẳng cánh
Lúa trên đồng nặng gánh người dân
Cho ra hạt gạo trắng ngần
Như dòng sữa mẹ nuôi dần lớn khôn.

Mùa này gặt nghe đồn được vụ
Để đêm về giấc ngủ bình an
Nhà nông cơm trắng canh tràn
Nụ cười hớn hở lúa vàng bội thu.

Từ lúc cấy thầy u khó nhọc
Thầy đi cày u cuốc ruộng phơi
Giờ thì lúa đã thu rồi
Từng hạt cơm trắng mồ hôi sức người.

Một hạt gạo cho đời sức sống
Người dân nghèo năng động cần lao
Vụ này vui siết biết sao
Lúa thì vàng óng đầy bao khắp nhà..

BÀI THƠ: CHUYỆN NGƯỜI NÔNG DÂN

Tác giả: Nguyễn Thành Công
Nông dân khổ lắm ai ơi
Vườn rau, ao cá, sương rơi cánh đồng
Giàu sang phú quý đâu mong
Ruộng sâu chiêm trũng quen lòng bàn chân

Một đời lam lũ, chuyên cần
Vạn phần vất vả vẫn thân phận nghèo
Hóa rồng…mơ ước đẳng đeo
Vũ môn cá chép vượt đèo nhọc thân

Nông dân…vẫn mãi…nông dân
Cho dù cố gắng đứng gần…xe sang
Dẫu cho có dát bằng vàng
Nông dân…khổ nỗi…vẫn hoàn…nông dân.

BÀI THƠ: TỚ LÀ CON NHÀ NÔNG

Tớ đây vốn cảnh nhà nông
Tự hào đằng khác chứ không vấn đề
Bố tớ sống ở nhà quê
Tính tình chất phát tràn trề tin yêu

Mẹ tớ sớm sớm chiều chiều
Thân cò lặn lội chở nhiều yêu thương
Chăm lo cho tớ đến trường
Cũng từ sào luá đậu tương được mùa

Sinh từ gốc rạ nắng mưa
Nhà nông vất vả nhưng thừa tình thương.

MÙA ĐIỀU

Mấy hôm nay rất bận,
Lo đốt dọn lá điều,
Chờ một mùa thu hoạch,
Để cuộc đời phiêu phiêu.
Tôi chỉ là nông dân,
Nên phải lo chuyên cần,
Chăm cho cây cho đất,
Mãi mãi là mùa xuân.
(My Nguyen)

TẬP LÀM NÔNG

Từ nay xin bỏ kiếp bụi trần
Về nhà với vợ để ẩn thân
Sáng đèo thằng cu vui trường lớp
Trưa về học tía làm nông dân
Cứ sống nghề nông thế mà nhàn
Không cần toan tính dạ chẳng an
Một giấc đầu hôm cho tới sáng
Nhìn đi nhìn lại thấy cũng sang
Ngày mai khai phá mảnh ruộng hoang
Trồng liếp cà dưa với rau lang
Tới mùa thu hoạch ta rao bán
Mua đôi bò nghé để gầy hàng
Rồi ta xây dựng túp liều vàng
Hạnh phúc tình mình sẽ thênh thang
Đâu đó tiếng gà đang gái sáng
Ôi thôi tan rồi …giấc mộng hoang.
(Ếch Ộp)

CHIẾC ĐÒN GÁNH

Chiếc đòn gánh của nhà nông
Đè vai trĩu nặng vít cong phận người
Mẹ cha gánh cả cuộc đời
Cỗ xe chân đất chở trời đồng quê
Thân gầy mấu gốc cây tre
Đôi quang níu bước đi về sớm hôm
Chiếc đòn gánh cả giang sơn
Mồ hôi rơi mất tiếng thơm mãi còn.
(Tác giả: Nguyễn Tiến Hậu)

BÀI THƠ: ANH LÀ NÔNG DÂN, EM DÁM YÊU KHÔNG?

Anh nghèo gắn phận với nghề nông
Vất vả quanh năm giữa ruộng đồng
Hạnh phúc quê nhà thơm lúa gạo
Yên bình xóm nhỏ mát dòng sông
Điền viên lạc thú tâm nhàn hưởng
Náo nhiệt đô thành dạ chẳng mong
Chất phát chân tình chưa vướng bận
Em nè ! hỏi thiệt…dám yêu không ?
(Tác giả: Cà Phê Đắng)
BÀI THƠ: NGHIỆP NHÀ NÔNG
Gốc mình vốn sẵn nghiệp nhà nông
Nguy khó quản chi chẳng ngại lòng
Chấp tuốt mưa rừng hay bão biển
Đèo cao cũng vượt cứ gì sông
Xây đời hạnh mãi là khao khát
Dựng vững phúc ngời ấy nỗi mong
Khi hạt lúa vàng ta lượm cõng
Gốc mình vốn sẵn nghiệp nhà nông.
(Tác giả: Nguyễn Kháng)

Rét Về

Tác giả: Gia Long Hp
Rét về – Thương lắm bác nông dân !
Lặn lội đêm hôm khổ tấm thân
Thời vụ gieo trồng đành phải cố
Gió mưa lạnh giá buốt tay chân .
Rét về – Thương quá chị công nhân !
Lương cọc ba đồng mặc hạ , xuân
Trực sớm làm khuya bám xưởng máy
Rét về ! sướng mỗi vợ chồng tân.

Vườn Xưa

Tác giả: Đặng Vương Hưng

Khói hương mờ ảo cuối mùa
Núi cao ngăn tiếng chuông chùa bay xa…

Sư không mặc áo cà sa
Xuống đồng cày ruộng như là nông dân

Tụng kinh chú tiểu đánh vần
Bao nhiêu tượng phật cởi trần ngồi nghe

Vãi già mải quét lá tre
Còng lưng chẳng biết mùa hè đâu đây

Vườn xưa lặng lẽ hao gầy
Trời xanh ngơ ngày một bầy chim non…

Bác Nông Dân

Tác giả: Nguyễn Văn Thái

Bác Sáu
áo xanh bạc
vá vải nâu
quần cộc lửng
đùi gụ nâu

Chiều gió lộng
đi cắt tóc
bác cắt trọc
Xuống cầu ao
nước xanh bèo
hai tay bác vục
Nước trong
nước mát
lòng bác hát
xoa xoa đầu trọc

Xong rồi
vuốt vuốt
Bác cười
mắt nheo nheo
hàm răng đen
lóa nắng chiều.

NÔNG DÂN

Có người nói nông dân không tư tưởng
Nông dân làm cản trở bánh xe lăn
Tôi đã thấy nông dân suốt một đời làm lụng
Nuôi cái ăn chung trên mảnh đất khô cằn.

Tôi đã thấy trên chiến trường ngã xuống
Những nông dân áo lính, máu tươi ròng
Chết tưới đất, sống ngày cày xới đất
Không bổng lộc nào theo đến luỹ tre xanh.

Tôi đã thấy những xiềng xích phong kiến
Cái trói tay của công hữu màu mè
Mấy chục năm kéo người xa ruộng đất
Mấy chục năm ròng cái đói vẫn ghê ghê.

Nghèo chữ quá nên trọng người hay chữ
Bóp bụng nuôi con thành ông trạng, ông nghè
Sáu mươi tuổi, mẹ còn cấy hái
Ông trạng áo dài, ông trạng sống li quê!

Dẫu năm khó, không quên ngày giỗ chạp
Nhớ người xưa, con cháu quây quần
Vâng, có thể nông dân nhiều hủ tục
Nhưng không yêu được họ hàng, yêu chi nổi nhân dân!

Tôi đã thấy thằng Bờm và mẹ Đốp
Còn sống chung với Bá Kiến, Chí Phèo
Con gà mất, chửi ba ngày quyết liệt
Con gái gả chồng, cả xóm có trầu vui.

Tôi đã thấy đổ mồ hôi, sôi nước mắt
Từ hạt lúa gieo mầm đến cấy hái phơi phong
Dăm bảy tạ vài trăm nghìn một vụ
Bữa tiệc xoàng của mấy “sếp” là xong!

Có miếng ngon, nông dân dành đãi khách
Thờ Phật, thờ Tiên, thờ cả rắn, cả rồng
Cả tin quá, tin cả dì ghẻ ác
Sống chết mấy lần, nợ quyết trả bằng xong!

Nông dân sống lặng thầm như đất
Có thể hoang vu, có thể mùa màng
Xin chớ mất, chớ niềm tin sai lạc
Chín phần mười đất nước – nông dân!

(NGUYỄN SỸ ĐẠI)

LỜI NGƯỜI CÀY RUỘNG

Tôi về Hà Tĩnh ngày đông
Sáng không thành sáng, chiều không thành chiều
Kỷ niệm ngày cũ về theo
Con chuồn cánh mỏng ướt nhèo sau mưa
Ông lão dưới ruộng đi bừa
Là con ông lão ngày xưa đi cày
Lão rằng: thơ phú chi bay
Thơ Hà Tịnh cộ thì hay hơn nhiều
Nguyễn Du viết hết mọi điều
Nguyễn Công Trứ lại còn siêu không ngờ
Ngoài tình ái với văn thơ
Lão còn đắp đập, be bờ giúp dân
“Cơm áo không đùa khách văn”
Ông Ngô Xuân Diệu mỗi lần về đây
Nói: mần thơ như đi cày
Đừng biến thành kẻ ăn vay xóm làng.
Mệ ngồi dưới rọng khoai lang
Từ đây đến chốn giàu sang còn dài
Thì yêu lấy ló lấy khoai
Cơm người cày ruộng có ai để thừa
Mùa màng khoai ló thì chưa
Nhưng đồng nhân nghĩa thì vừa gặt xong.

NÔNG DÂN ĐI BỪA

Ông bừa
Cha bừa
Cháu bừa…
Mảnh vườn ấy
Và đất ấy
Ông tra hạt ngô, hạt bầu, hạt bí…
Cháu bây giờ cũng giống ấy mà gieo
Khoai thì bò
Bầu bí thì leo
Bừa răng rụng cái này chêm cái khác
Đường bừa kẻ giống như dòng nhạc
Mỗi đời qua thêm một nốt trầm
Mỗi thế hệ giống như điệu hát
Nối dài ra thành một khúc ngâm!

Hạt mưa rơi lâm thâm
Tiếng bìm bịp thức chiều ngủ dậy
Gọi mảnh vườn tháng giêng hạt mẩy
thức mầm xuân
Thủng thẳng từng bước chân
Bóng trâu già thời cụ kỵ
Cái bừa…
Cái bừa…
Kéo lê thế kỷ
Theo đất vườn tả dưới chân trâu
Các cụ xưa gieo hạt vào đâu
Mai sau nữa…chít chiu gieo vào đó
Mảnh vườn xưa giống như cái giỏ
Đeo vào hông trên lộ trình người

Năm mươi năm trời…
Vườn đất cha tôi
Cầm lại cái bừa theo con trâu đi trước
Mới ngộ ra
Mỗi lần chân bước
Có mảnh vườn hằn lốt phía sau lưng.

Post Comment

Loading...
loading...
loading...