Search by category:
Thơ Hay

Chùm thơ về mùa đông, thơ tình mùa đông hay nhất

Thơ mùa đông – Chùm thơ về mùa đông, thơ tình mùa đông hay nhất tuyển chọn. Mùa đông thì gió trở, mưa, gió lạnh, khí trời se lạnh, mùa đông lạnh lẽo, nắng sưởi ấm mùa đông. Mùa đông em đến rồi sao -Trời se se lạnh xôn xao lần tìm – Gió lùa hơi lạnh vào Tim – Gió buông nũng nịu lẫn chìm tóc em.

Chùm thơ về mùa đông, thơ tình mùa đông hay nhất

Cùng đọc những bài thơ tình về mùa đông rất hay và ý nghĩa đầy đủ mọi sắc thái, cảm xúc về mùa đông gió se lạnh buốt giá tâm hồn cô đơn trong trái tim còn vương vấn một mối tình, nhớ người yêu da diết.

BÀI THƠ ĐÔNG: MÙA ĐÔNG TRONG EM

Tác giả: Hạnh Nguyễn
Mùa đông em đến rồi sao?
Trời se se lạnh xôn xao lần tìm
Gió lùa hơi lạnh vào Tim
Gió buông nũng nịu lẫn chìm tóc em

Thương em yểu điệu vai mềm
Gió thì thào thổi lướt êm má đào
Em nghiêng mặt ngắm mây cao
Tình em lưu luyến dâng trào say mê

Mây vờn ôm gió gọi về
Thả từng giọt lạnh tái tê hao gầy
Anh đi khắp đó cùng đây
Bồng bềnh anh vẫn ôm đầy tình em

Hững hờ sương thả môi mềm
Dịu dàng gió thổi nỗi niềm em yêu
Đông lạnh che lối nắng chiều
Hây hây má thắm tim yêu tình nồng.
thơ tình mùa đông.

Chùm thơ về mùa đông, thơ tình mùa đông hay nhất
Chùm thơ về mùa đông, thơ tình mùa đông hay nhất

BÀI THƠ ĐÔNG: CHUYỆN TÌNH MÙA ĐÔNG

Tác giả: Xuân Phong
Đông ngân khúc nhạc tự tình
Trời se se lạnh ghép mình thành đôi
Làng trên xóm dưới bồi hồi
Tinh khôi áo cưới ngời ngời nét duyên

Mùa đông lãnh lẽo ? – hão huyền !
Lạnh ! Ừ thì lạnh ! nhưng duyên thắm nồng
Má em cứ ửng ửng hồng
Đôi môi cứ khát gọi “chồng yêu ơi!”

Mắt em ướt những lả lơi
Những khi hai đứa cùng khơi lửa tình
Ngoài kia mưa gió rập rình
Rét hanh, rét ngọt chúng mình càng yêu

Anh say em cũng mơ nhiều
Triều tình sóng ái sớm chiều chẳng buông
Môi – môi hút trọn tình nồng
Mắt say trong mắt như không biết gì

Anh gieo hạt giống mê ly
Em gom lửa ấm đợi thì trăng lên
Mùa đông rét mướt như quên
Đôi trai gái ấy thắm duyên vợ chồng.

BÀI THƠ: SẦU ĐÔNG

Tác giả: Lại Giang
Tình như con nước theo dòng
Tình như cơn gió bềnh bồng nổi trôi
Đông về buốt lạnh bờ môi
Mắt buồn hoen ướt, tim côi đợi chờ…

Thu tàn chạnh bóng trăng thơ
Nắng tràn nhớ giọt sương mờ ban mai
Đông về gợi bóng hình ai
Liễu buồn, mây lặng, trâm cài biếng khuây

Giọt thương, giọt nhớ vơi đầy
Giọt sầu đeo bước, trăng gầy tái tê
Đông về chuốc nửa câu thề
Cành hồng đã héo, lối về chông chênh

Đường trần ai khéo đặt tên
Bụi trần ai vẽ mà nên đông sầu…

BÀI THƠ: TÌNH ĐÔNG ANH & EM

Tác giả: Huệ Hương
Gió về giá rét mùa đông
Bờ môi em nẻ, má hồng khô hanh
Đông làm hoa úa trên cành
Chim không cất cánh, lên đành đậu chơi.

Đông về lạnh lắm người ơi
Ao ngoài cá chẳng thèm bơi vẫy vùng
Chú Trâu ngơ ngác cọ sừng
Đồng kia không cỏ muôn trùng Trâu đi.

Đông về lạnh tuổi xuân thì
Trai đơn gái lẻ có đi cùng đường ?
Hoa đào nở rộ vấn vương
Khoe mình đằm thắm người giương mắt chờ.

Đông này chẳng lẽ bơ vơ
Cỏ cây, hoa lá, vần thơ ta hòa
Đông nay đẹp bởi lời ca
Gửi niềm thương mến giữa ta, giữa mình.

THƠ TÌNH: SẦU ĐÔNG

Tác giả: Tiểu Bạch Hổ
Đêm quạnh quẽ sương mờ hiên vắng
Điệp khúc buồn văng vẳng quanh tai
Người ngồi tựa cửa mong ai
Sầu dâng mắt đỏ lệ hoài rớt rơi

Tình tan vỡ phương trời cách biệt
Tôi với nàng trọn kiếp chia phôi
Còn đâu mộng ước chung đôi
Vai kề tay nắm một đời ái ân

Cơn gió khẽ âm thầm len lói
Giọt ngâu làm buốt nhói tim yêu
Để hồn lạc bến cô liêu
Tìm miền ký ức thật nhiều nỗi vui

Hôm tiễn biệt ngậm ngùi em nhắc
Đông đến rồi anh mặc ấm nha
Chúng mình giờ đã mãi xa
Em không kề cạnh… anh à hãy quên

Nụ hôn cuối môi mềm xiết chặt
Ôm em mà dạ thắt lòng đau
Vòng tay cố níu thật lâu
Đem bao kỷ niệm tình đầu khắc ghi

Giây phút phải chia ly cũng tới
Người trở về bến mới cùng ai
Đắp xây cuộc sống trang đài
Còn tôi độc bước đường dài cô đơn

Bao ngày tháng tủi hờn duyên phận
Trách ông trời oán hận bản thân
Vì đâu yếu hại đôi chân ?
Vì đâu sức khỏe tinh thần xác xơ ?

Đêm quạnh quẽ sương mờ hiên vắng
Điệp khúc buồn văng vẳng quanh tai
Người ngồi tựa cửa mong ai
Sầu dâng mắt đỏ lệ hoài rớt rơi…

THƠ TÌNH BUỒN: SẦU ĐÔNG

Tác giả: Thủy Tiên
Có phải đông về gõ cửa không
Mà nghe lạnh giá ở trong lòng
Đem sầu chụm lửa sao còn cóng
Tí tách buồn lăn… hạt nhỏ dòng.

Gió quẩn ngoài hiên lá rụng rơi
Mây đen kĩu kịt gánh vai trời
Cô đơn cánh sải tìm nơi ngụ
Chấp chới cuồng phong mỏi mệt đời.

Hỏi nhớ sao mà mãi sục sôi
Người đi có phải đã quên rồi
Càng mong lại thấy mình loi lẻ
Mộng ảo kiếp này mãi chẳng nguôi.

BÀI THƠ: SẦU TƯƠNG

Tác giả: Hạ Buồn
Vai mang nặng gánh sầu tương
Liêu xiêu bấc lạnh đêm trường miên man
Niềm riêng lệ nức hai hàng
Dỗi người viễn xứ đông sang chưa về.!

Cô phòng quạnh quẽ tái tê
Nghiêng song đối ẩm trăng thề ướt mi
Ngửa tay bấm đốt xuân thì
Hồng hoang một thuở xanh rì rêu phong.

BÀI THƠ: ĐÔNG BUỒN

Tác giả: Nguyễn Thúy Hạnh
Dường như nay đã sang đông
Tim sầu héo hắt nỗi lòng cô đơn
Dường như gió thổi lạnh hơn
Sáng nay nắng bỗng dỗi hờn đi đâu

Nắng ơi nắng hãy về mau
Sưởi giùm tôi với tình sầu xót xa
Dường như đông cũng ghé qua
Đem theo giá lạnh nhạt nhòa trong đêm

Anh ơi có thấu nỗi niềm
Chờ anh sưởi ấm con tim lạnh lùng
Bao giờ mới được tương phùng
Trong vòng tay ấm ta cùng sánh đôi

Đông về lạnh lắm anh ơi
Gió như ngừng thổi mây trời quên trôi
Ước gì anh ở bên tôi
Đêm đông bớt lạnh tình thôi đợi chờ.
Bài Thơ Nỗi Buồn Đêm Vắng (bát ngôn)

BÀI THƠ: NỖI BUỒN ĐÊM VẮNG

Tác giả: Thanh Trần
Em có biết khi đông về quạnh vắng
Cơn gió chiều đưa tia nắng trôi xa
Mây giăng bay sương trắng phủ nhạt nhòa
Đêm giá lạnh tràn qua tình thôi hết

Em có biết tim anh giờ mỏi mệt
Chẳng dám yêu chẳng dám hứa một ai
Sợ tình xưa buồn theo tháng năm dài
Chưa thể hiểu ngày mai ra sao nữa

Em có biết tim anh còn một nửa
Một nửa kia giờ khuất tận chân trời
Ngày chia tay sao em chẳng nói lời
Câu anh hỏi vì đâu mình chia cắt

Bao nhiêu năm lòng vẫn đau quặt thắt
Lấy gì đây mà gói chặt con tim
Để tình xưa mãi mãi được ngủ im
Đừng khơi lại một mối tình hư ảo

Khẽ quay đi nước mắt cài vạt áo
Chờ nắng hồng cho cơn bão đi qua
Cuộc tình xưa mong trôi đến bến xa
Sao mơ vẫn thấy ngôi nhà hạnh phúc.

BÀI THƠ: MÙA ĐÔNG BUỒN

Tác giả: Công Vinh
Đông về giá lạnh đìu hiu
Sương rơi ướt những cánh diều mộng mơ.
Thu tàn rụng xuống trang thơ
Sai vần, lỗi nhịp, bơ vơ cõi lòng!…

Còn đâu những áng mây hồng,
Còn đâu chiếc lá bềnh bồng lướt qua!
Đông về vọng nhớ quê nhà
Canh cơm Mẹ nấu, tương cà Mẹ nêm!…

Mưa chiều trút nước bên thềm
Thương Cha, nhớ Mẹ, từng đêm chạnh lòng!
Sương rơi phủ kín trời đông
Đời người viễn xứ, mênh mông nỗi buồn…

Ngoài trời vẫn mãi mưa tuôn
Trong lòng lệ chảy thành nguồn xót xa…

THƠ TÌNH MÙA ĐÔNG BUỒN

Tác giả: Thảo Nguyên Xanh
Mùa đông đến lòng miên man nỗi nhớ
Một mối tình đã tan vỡ từ lâu
Mà trái tim cứ ôm mãi duyên sầu
Mãi khắc khoải bên nỗi đau…nghiệt ngã

Gió heo may ùa về trong vội vã
Khiến tim côi thêm lạnh giá hoang tàn
Mới ngày nào…hạnh phúc vẫn chứa chan
Mà giờ đây đã vỡ tan theo gió

Lời yêu ấy người đang tâm vứt bỏ
Bên ai kia…liệu người có vui không
Có ấm lòng hay lạnh giá đêm đông
Có hạnh phúc hay tim hồng…rỉ máu

Con đường cũ..tay trong tay từng dạo
Em lặng thầm…nhặt nhạnh dấu chân xưa
Nhặt nụ cười thuở hai đứa vui đùa
Nhặt hạnh phúc của ngày chưa tan vỡ

Đông lạnh lùng…giá buốt thêm nỗi nhớ
Em nghẹn ngào trong hơi thở…đắng cay
Mùa đông ơi sao mi nỡ đọa đày
Biến ta thành kẻ mượn vay tình cảm

Ta hận mi…ta hận mi nhiều lắm
Suốt cuộc đời có lẽ chẳng…bình yên.

BÀI THƠ ĐÔNG: TÌNH THẮM MÙA ĐÔNG

Tác giả: Trang Kiệt
Đông về lạnh lẽo mưa rơi
Giữa dòng buốt giá ngọt lời thương yêu
Tình ta thắm thiết bao nhiêu
Dẫu cho đông lại giữa chiều ngẩn ngơ

Vẫn luôn nồng ấm lời thơ
Nồng nàn ân ái chẳng giờ lìa xa
Mãi luôn gắn bó mặn mà
Đôi tim hòa quyện chẳng xa cách lòng

Mặc bao băng tuyết mùa đông
Êm đềm hạnh phúc giữa dòng đời trôi
Nguyện hoài yêu mãi nhau thôi
Thu qua đông tới không rời nhau ra

Cho hương tình mãi bay xa
Ngàn đời chung thủy có ta với nàng
Xua tan giá lạnh mùa sang
Cho đôi mình mãi rộn ràng yêu thương.

BÀI THƠ MÙA ĐÔNG: GIÓ MÙA

Tác giả: Đặng Minh Mai
Gió mùa bất chợt tràn về
Hà Thành lạnh giá tái tê sắc trời
Mặc thêm áo ấm em ơi!
Để em không lạnh để môi mãi hồng

Tặng em khăn ấm mùa đông
Quàng vào em nhé cho lòng anh vui
Sợ khi mưa lạnh sụt sùi
Em ho em yếu bùi ngùi lòng anh

Gió mùa kéo tới thật nhanh
Chắn đông anh gạn gió lành cho em
Lựa ra sợi nắng thân quen
Anh đem sưởi ấm tan rèm mùa đông

Tặng em một trái tim hồng
Cháy bùng ngọn lửa tình nồng trong anh
Xua tan giá rét thật nhanh
Gió mùa đông bắc xin đành rời xa.

BÀI THƠ ĐÔNG: ẤM LẠI MÙA ĐÔNG

Tác giả: Trang Kiệt
Em về đan áo mùa đông
Gởi bao nhung nhớ tình nồng cho anh
Mong tình ta mãi thắm xanh
Êm đềm hạnh phúc ngọt lành yêu thương

Tiếng yêu trải thắm nẻo đường
Gởi theo mây gió môi hường em trao
Thuở bên nhau đó ngọt ngào
Nồng nàn ân ái dạt dào tình ca…

Áo em đan gởi mặn mà
Duyên nồng thắm thiết đậm đà tình em
Gởi bao nhung nhớ êm đềm
Cho đông ấm lại bên thềm dấu yêu.

BÀI THƠ: ĐÔNG LẠNH

Tác giả: Phan Thanh Tùng
Ta thương bóng dáng mùa đông
Cô đơn lạnh vắng giữa dòng nước xa
Nhiều lần nghỉ đến tình ta
Từng hạt châu đổ thiết tha đêm buồn.

Mưa ơi thôi hãy ngừng tuông
Cho em phương đó luôn luôn ấm nồng
Cuộc đời mang nỗi hoài mong
Với bao lo lắng mênh mông tháng ngày.

Từng chiều nhìn áng mây bây
Hồn như đau thét đắng cay thật nhiều
Phận nghèo chịu lắm cô liêu
Nên đành buông thả em theo chồng rồi

Nụ cười lạc mất bờ môi
Nằm nghe tiếng gió tình thôi đợi chờ
Trăng non soi bóng lu mờ
Ta còn tìm mãi vần thơ lỡ làng.

BÀI THƠ ĐÔNG: NỖI NHỚ BẺ ĐÔI

Tác giả: Đặng Minh Mai
Thương anh em giữ câu thề
Gom bao nỗi nhớ nghiêng về bên anh
Uốn cong hết những ngọt lành
Khép đôi mi lại tròng trành bâng khuâng

Đông về anh có lạnh không
Có nghe se sắt khi lòng thiếu em
Có nghe tim lạnh từng đêm
Khi hai ta vẫn môi mềm cách xa

Đông về gió buốt sương sa
Hàng cây run rẩy trăng tà cong queo
Xa anh em nhớ rất nhiều
Bẻ đôi nỗi nhớ gửi theo cho chàng

Nửa đây em giữ em mang
Nửa kia em gửi ngút ngàn yêu thương
Dù cho xa cách dặm trường
Sắt son chung thuỷ má hường đợi anh

Đông về em thấy lâng lâng
Nhớ thương thương nhớ trào dâng giữa trời
Tim em bật khóc thành lời
Bẻ đôi nỗi nhớ gửi người phương xa.

CHỚM ĐÔNG

Tác giả: Hạnh Nguyễn
Tháng Mười mới đẹp làm sao
Cây nghiêng lá đón gió vào chớm đông
Trốn đâu rồi hỡi Trời trong?
Để em tìm nắng về hong tóc mềm.

Gió đông thổi thật dịu êm
Vuốt ve làn tóc lướt trên vai gầy
Gió ôm quấn quýt cùng mây
Để cho ngày nhớ đong đầy niềm yêu.

Nghiêng nghiêng dáng nhỏ mỗi chiều
Lạnh ơi! Hôn nhẹ má yêu hao gầy
Đường khuya sương phủ giăng đầy
Mưa thả tí tách bay bay giọt mềm.

Chớm đông sao thấy êm đềm
Áo len anh tặng càng thêm ấm nồng
Mơ màng nhắn gửi mùa đông
Vòng tay ôm chặt ấm lòng nhé anh.

BÀI THƠ: LẠNH GỌI ĐÔNG VỀ

Tác giả: Hoàng Thanh Tâm
Bên này trời rất nhiều mây
Thu về lá rụng gom đầy bàn tay
Trong lòng đong đếm vơi đầy
Mưa ngâu lất phất đường lầy lội trơn.

Thu về khép nép giận hờn
Heo may rả rích chờn vờn lắc lay
Vàng sân chiếc lá thu bay
Mà nghe rờn rợn đông quay quắt về.

Hơi thu chớm chút sơn khê
Áo vàng hoa cúc lối về tỏa hương
Đâu đây mộng vẫn bình thường
Nàng thơ quay gót nhún nhường hạt sương.

Thu về ru khúc nghê thường
Đong đưa chiếc lá vấn vương vỗ về
Đường xưa vắng vẻ lối quê
Tìm tà áo mỏng sao khuê xuyên mành.

Thôi đừng hờn giận đành hanh
Vàng thu điểm xuyến mầm xanh đợi chờ
Hơi thu thấm đẫm lẳng lơ
Như đang ngún nguẩy nhởn nhơ cợt đùa.

Sợi đông co rút lưa thưa
Lúc nghiêng lúc ngả cho vừa lòng thu
Giao hoà khoảnh khắc vi vu
Bốn mùa như thể khúc ru khó rời.

BÀI THƠ: ĐÔNG VỀ

Tác giả: Lãng Du Khách
Thế là thu đã chia xa
Trời buông mây xám nhạt nhoà tiễn thu
Sáng mai tỉnh giấc sương mù
Cơn gió se lạnh khẽ cù thịt da

Nhẹ nhàng cứ thế thu qua
Để bao nuối tiếc vỡ oà con tim
Lưng trời thảng thốt tiếng chim
Thiết tha gọi bạn đi tìm tránh đông

Còn anh xót cặp môi hồng
Rát khô giá buốt rét đông tê người
Tái tê em hé nụ cười
Sợ đau sợ rát môi tươi má hồng

Vội vàng anh thả tình nồng
Che thân bé nhỏ ấm không hỡi nàng
Vậy là đông đã dần sang
Cái lạnh se sẽ ngỡ ngàng tìm ta

Tê tê một chút làn da
Khiến ta sao động thiết tha tình nồng
Cùng nhau sưởi ấm rét đông
Trao hôn nồng thắm phiêu bồng đam mê

Sợ chi giá buốt tràn về
Tình ta vẫn cứ tràn trề yêu thương
Giao mùa là khúc nghê thường
Đổi thay để khúc yêu đương MÃI NỒNG !

BÀI THƠ: ĐÔNG SANG

Tác giả: Liên Phạm
Đông sang cảnh vật ê chề,
Tim như vụn vỡ trăm bề nhớ ai…
Tình yêu nồng thắm chợt phai,
Phương trời xa cách ngày dài nhớ sao…

Lời yêu thề hẹn hôm nào,
Em còn giữ trọn, nghẹn ngào hôm nay.
Nghe từ giã biệt đắng cay,
Đâu rồi, anh của những ngày hôm qua…?

Mùa thu vội vã rời xa,
Mang mùa đông đến thiết tha nỗi sầu…
Bầu trời ảm đạm mưa ngâu,
Nhạt nhoà cả nụ hôn đầu trên môi…

Mùa đông đã đến thật rồi,
Hàng cây khô đứng ngậm ngùi trong sương.
Mình em lẻ bước trên đường,
Lệ lòng từng giọt còn vương vấn hoài…

Mùa đông ngày ngắn đêm dài,
Tâm tư trĩu nặng nhớ ai cuộn lòng.
Nơi xa em gửi nhớ mong,
Về anh phương đó, tấm lòng của em!

THƠ GIAO MÙA THU-ĐÔNG

Tác giả: Nguyễn Đình Huân
Mùa thu tàn thật rồi sao
Còn đâu ngọt ngào hoa sữa
Đông đã thập thò trước cửa
Ngoài trời tắt gió heo may.

Cũng chẳng còn lá vàng bay
Chỉ còn cành gầy lá úa
Hương cốm cũng không còn nữa
Đâu còn chất chứa mưa ngâu.

Thu đã dời gót qua cầu
Chẳng hề ngoái đầu nhìn lại
Đông về nỗi buồn hoang hoải
Cúc tàn hoa cải trổ bông.

Ta nghe man mác trong lòng
Ngoài hiên gió đông se lạnh
Đông về loài chim đi tránh
Xa rồi những cánh thiên di.

Gió bấc nói nhỏ thầm thì
Tạm biệt thu đi vui nhé
Mùa đông bước chân nhè nhẹ
Giao mùa vui vẻ quanh ta.

Post Comment

Loading...
loading...
loading...