Search by category:
Thơ Hay Thơ về Mưa

Chùm thơ về mưa buồn gây xúc động trái tim yêu

Chùm thơ về mưa buồn gây xúc động trái tim yêu, mưa… rồi lá sẽ rụng tan tác, rồi đường sẽ ngập ngụa nước, rồi có người sẽ ướt sũng trong cơn mưa, rồi sẽ có người con gái yếu đuối nào đó đi trên đường ngả nghiêng vì cơn gió, rồi sẽ có người ngồi trong một căn phòng, bình yên đấy nhưng nghe mưa mà lòng tan tác.

Xem thêm: Thơ về mưa hay tuyển chọn mới nhất

Chùm thơ về mưa buồn gây xúc động trái tim yêu
Chùm thơ về mưa buồn gây xúc động trái tim yêu

Nước mắt vốn khác những hạt mưa ở chỗ nó có vị mặn, khi khóc nếu không nhờ mưa làm trôi đi, không nhờ ai lau đi hoặc ta không muốn tự lau đi, nó sẽ khô trên khóe mắt nhưng tạo cho ta cảm giác rất khó chịu như muốn nói với ta rằng: Bạn đang khóc một mình.

Chùm thơ về mưa buồn

MƯA CHIỀU [Liên Phạm]
Chiều nay mưa nhẹ bay bay
Mưa không thành hạt mà lay gót hồng
Hồn Em cảm thấy phiêu bồng
Tí ta! Tí tách! Hòa trong mưa buồn.

Ngoài kia mưa nhẹ cứ tuôn
Trong Em thác lũ, tình cuồng trào dâng
Nghĩ về ký ức lâng lâng
Nghĩ về hạnh phúc trào dâng men tình

Nhớ Anh in đậm bóng hình
Những chiều hò hẹn chúng mình có nhau
Vô tư chẳng chút lo âu
Nắm tay hai đứa tựa đầu ngắm mưa.

Nhớ lại ký ức ngày xưa
Mỗi khi tan học Anh đưa Em về
Con đường mưa lạnh tái tê
Nhưng sao ấm áp Em kề bên Anh

Ký ức còn đọng long lanh
Lòng Em ấm bởi tình Anh ngọt ngào
Mưa mà vẫn thấy đẹp sao
Mưa làm nỗi nhớ dâng trào tim Em.
MƯA BUỒN [Liên Phạm]
Thả hồn vào những vần thơ,
Bâng khuâng như kẻ mộng mơ giữa đời.
Mưa buồn lạnh lẽo cứ rơi,
Ký ức ẩn hiện một thời đã qua…

Vần thơ nghiêng ngả, nhạt nhoà,
Đâu còn thắm sắc như hoa nồng nàn.
Gió mùa lạnh lẽo tràn sang,
Đâu còn êm dịu như trang diễm tình.

Ngọt ngào như ánh bình minh,
Nhặt gom ký ức chúng mình trao nhau.
Giờ này anh ở nơi đâu?
Có còn nhưng nhớ tình đầu, thuở xưa…

Mình em ngồi ngắm cơn mưa,
Tình yêu khép lại như vừa hôm qua.
Kỷ niệm như giấc mơ xa…
Ngậm ngùi, nuối tiếc thiết tha mặn nồng…!
THƠ MƯA BUỒN 2 [Hoàng Trọng Lợi]
Ngoài trời mãi đổ mưa tuôn
Còn đây đọng mãi nỗi buồn trong tôi
Bồi hồi giọt nước chia đôi
Giọt rơi xuống đất giọt rơi vào hồn

Bồn chồn da diết nhớ em
Nhớ sao mái tóc suông mềm ngát hương
Nhớ thương má thắm môi hồng
Để anh mơ mộng ngóng trông từng giờ

Thẫn thờ đếm giọt thời gian
Mênh mang nỗi nhớ không gian nặng sầu
Em giờ đang ở nơi đâu
Em có thương nhớ nặng sầu vì anh

Giọt mưa khẽ vuốt lá xanh
Sau mưa trời lại trong xanh rạng ngời
Yêu nhau yêu cả một đời
Xa nhau để nhớ tình ơi tuyệt vời.
BÀI THƠ: MƯA LẠNH [Ngọc Hà]

Mưa rả rích mưa buồn thêm lạnh
Gió xạc xào khi tạnh khi rung
Bước chân lữ khách có chùng
Hồn thơ khổ hạnh buông mùng chờ ai

Bao khắc khoải như nài như nguyện
Bao yêu thương hòa quyện sóng tình
Mưa chi ướt nhẹp vai xinh
Thêm sầu thêm tủi thương mình ai ơi

Chân bước lạc chơi vơi quãng ngập
Mắt nhạt nhòa môi lập cập run
Ánh nhìn thấp thoáng màu mun
Đôi vai lẩy bẩy hồn bùn đi hoang

Đêm quạnh quẽ bàng hoàng tỉnh giấc
Với tay bên thiếu mất bóng hình
Mưa sao mưa mãi giọt linh
Co ro buốt giá một mình người ơi.

Mạnh Mập mời bạn xem tiếp phần cập nhật những bài thơ Mưa Buồn hay nhất nói lên tâm trạng cô đơn, nhớ nhung, lạnh lẽo,.. trong cơn mưa.
Thơ mưa buồn
CHIỀU MƯA BUỒN [Nguyễn Thúy Hạnh]

Chiều nay trời bỗng đổ mưa
Hạt nặng, hạt nhẹ cho vừa chênh vênh
Mây mù trời đất buồn tênh
Mưa rơi lá rụng gập ghềnh bể dâu

Tình buồn rồi biết về đâu
Chim trời lẻ bóng tình sầu xốn xao
Còn đâu ngày ấy ngọt ngào
Đơn côi lẽ bóng ước ao muộn màng

Khúc tình bạt kiếp gian nan
Khúc mưa nhắc nhớ như ngàn nỗi đau
Đường tình muôn nẽo về đâu
Ân tình phai nhạt xa nhau suốt đời

Thôi đừng mưa nữa mưa ơi
Lòng tôi buồn lắm lệ rơi tuôn trào
Mưa rơi thơ rụng dạt dào
Người ơi giờ ở nơi nào có hay.
Chùm thơ Mưa về đêm lạnh lẽo, cô đơn nhất

TẢN MẠN MƯA [Hoàng Thanh Tâm]

Chiều nay lại có mưa rơi
Sao thèm vị ngọt đôi môi chết người
Bên song tôi nhớ một thời
Trú mưa nép khẽ một lời bên nhau

Đưa tay tôi hỏi vì sao
Lạnh lùng ướt át mưa rào nhởn nhơ
Mưa ngân giai điệu đợi chờ
Hạt ngâu tháng bảy bơ vơ phố buồn

Vắng tanh quán cóc mưa tuôn
Mặc ai nhấm nháp giọt đường cà phê
Mặc ai khắc khoải đê mê
Mặc ai lỗi hẹn lối về lang thang

Mưa ơi đừng giận nắng vàng
Còn tôi đơn độc hành trang tuềnh toàng
Chỉ có một mối tình mang
Chỉ có một lối thiên đàng với em

Mấy mùa mưa ướt vai mềm
Gối chùn chân mỏi hỏi em có còn
Tựa song chờ đợi mắt tròn
Hay đang cất tiếng ru con ạ ời

Sau mưa nắng lại khắp nơi
Cố nhân còn giữ nụ cười ngày xưa.
MƯA BUỒN [Hoàng Trọng Lợi]

Hôm nay trời đổ mưa rào
Cho bao giọt nhớ xuyến xao ngập lòng
Khơi dòng cho nước mãi trôi
Dâng lên nỗi nhớ trong tôi tháng ngày

Gió ơi xin gió đừng lay
Cây nghiêng cây ngả tháng ngày buồn tênh
Lênh đênh xác lá trôi dòng
Mắt ai đang ngóng người trong mưa về

Xa nhau trời cũng não nề
Cho mưa nước chẩy gió về ngả nghiêng
Niềm riêng ai tỏ ai tường
Đường mưa một bóng ai vương lệ nhòa.

EM VỀ CHIỀU MƯA [Phạm Đình Dũng]

Em về chiều nay anh có hay
Hàng cây trút lá mưa giăng đầy
Dấu chân em qua đường lá rụng
Lối nhỏ em về chiều mưa bay.

Anh vẫn đợi em đến ngày về
Tháng năm còn đó dấu câu thề
Mùa mưa ngâu trước mình chung bước
Trên những nhịp cầu nối sông quê

Gió nhẹ nâng bước chân em đi
Gót son còn đó dấu xuân thì
Chiều nay em về mưa ướt áo
Thấm lạnh bờ vai dấu chân si

Em về mình dệt mộng yêu thương
Trần gian còn có mấy cung đường
Tình duyên cung đường ta chung bước
In bóng đôi mình chiều mưa rơi.

Cơn mưa này, một ngày chưa xa lắm, nhưng giờ đã gọi là ngày xưa… ta với chàng lặn ngụp trong nó, không cảm thấy lạnh, không cảm thấy sợ, chỉ thấy những giọt nước lấp lánh rơi tung xuống mặt đường như những hạt thủy tinh tan ra trắng xóa, âm thanh của nó như tiếng đàn gẩy gót nốt tơ. Chàng nắm chặt tay ta rồi hỏi: “Em có lạnh không?”.

Ta rất lạnh, lạnh từ trong ra ngoài, đến hơi thở của mình cũng thấy lạnh, nhưng chàng ở đâu trong cơn mưa ấy? Bóng chàng đã khuất xa từ lâu lắm rồi, như thể một người đi bộ trong cơn giông, người đứng lại trông theo chỉ thấy một mầu trắng xóa, muốn với tay níu lại cũng chỉ tìm được những giọt mưa.

Giờ mưa ở ngoài kia, sẽ có nhiều người bị phiền phức vì cơn mưa chợt tới, cũng có những đôi tình nhân nắm tay nhau đi trong mưa, thấy đời hạnh phúc, có ta ngồi ở nơi đây, thèm một câu hỏi rất xa xưa: “Em có lạnh không?”.

Đã nhiều lần ta khóc trong mưa, những giọt nước mắt theo cơn mưa mà trôi đi mãi, hòa vào dòng nước. Giờ ta cũng đang khóc trong mưa, nhưng mưa ở ngoài kia không thể làm trôi đi những giọt nước mắt. Nước mắt vốn khác những hạt mưa ở chỗ nó có vị mặn, khi khóc nếu không nhờ mưa làm trôi đi, không nhờ ai lau đi hoặc ta không muốn tự lau đi, nó sẽ khô trên khóe mắt nhưng tạo cho ta cảm giác dính dính rất khó chịu như muốn nói với ta rằng: Bạn đang khóc một mình.

Ừ thì khóc một mình, trong cơn mưa, cũng có sao đâu. Ai cũng đã từng khóc một mình trong cơn mưa trong đời, rồi khi cơn mưa qua đi, sẽ chỉ là khóc một mình. Khi không còn khóc một mình nữa, khi cơn mưa tạnh, ánh mắt sẽ long lanh trở lại và ngoài kia sẽ ngập tràn ánh nắng.

Hy vọng những BÀI THƠ VỀ MƯA sẽ là những dòng cảm xúc cho những ai thích mưa buồn, buồn vì mưa yêu, yêu vì mưa buồn.

Post Comment

Loading...
loading...
loading...